Vụ án mạng kinh hoàng mãi mãi bị chôn vùi sau cánh cửa phòng 1046

03/09/2017, 21:33 GMT+07:00

Những gì xảy ra với Owen và sự thật về hung thủ gây ra vụ án mạng này đến nay vẫn là một bí ẩn thách thức cảnh sát nước Mỹ.

Danh tính nạn nhân và hung thủ không được xác định, bằng chứng rời rạc… khiến vụ án đi vào bế tắc kèm theo những bí ẩn kinh hoàng không lời giải đáp.

Ngày 2/1/1935, một người đàn ông đàn ông đến thuê phòng tại khách sạn President tại thành phố Kansas, Missouri (Mỹ) dưới cái tên Roland T. Owen. Người này được miêu tả rất cao to và đặc biệt có một vết sẹo dài trên mặt. Sau khi thanh toán chi phí, anh được nhân viên hướng dẫn đến căn phòng số 1046.

Trên đường đi, cả hai nói chuyện vui vẻ với nhau. Owen kể cho người nhân viên về kế hoạch đến ở khách sạn Muehlebach của anh nhưng do chi phí quá cao nên quyết định chuyển sang President.

Owen không mang theo hành lý, anh chỉ có một vài vật dụng cần thiết như lược, bàn chải, kem đánh răng và Owen đặt tất cả chúng trong phòng vệ sinh. Sau khi người nhân viên rời đi, Owen cũng ra khỏi khách sạn.

Vụ án mạng kinh hoàng mãi mãi bị chôn vùi sau cánh cửa phòng 1046

“Để cửa không khóa”

Khi Owen quay về, anh cho phép nhân viên vệ sinh vào dọn dẹp phòng. Sau này, trong lời khai với cảnh sát, người nhân viên cho biết đã để ý thấy vài chi tiết rất đáng ngờ. Khi ấy, Owen buông tất cả màn cửa xuống và chỉ bật mỗi đèn ngủ. Qua ánh sáng mập mờ, cô nhận thấy gương mặt vị khách kia đang tỏ vẻ lo lắng, bất an.

Xong xuôi, nhân viên vệ sinh rời khỏi phòng và để cửa mở như yêu cầu của Owen. Có vẻ như người đàn ông này đang chờ đợi một ai đó. Đến khoảng 4 giờ chiều, người nhân viên quay lại phòng để bổ sung khăn tắm thì nhìn thấy Owen nằm trên giường. Tất cả đều không có gì bất thường trừ một mảnh giấy nhỏ được đặt trên bàn với dòng chữ: “Don, 15 phút nữa tôi sẽ quay lại. Chờ nhé”.

Nhìn chằm chằm vào bóng tối

Không ai biết điều gì xảy ra trong khoảng thời gian từ lúc đó đến 10h30 sáng hôm sau ở căn phòng số 1046. Cho đến khi người nhân viên vệ sinh quay lại để dọn dẹp, cô thấy Owen ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm vào bóng tối và không nói lời nào.

Điện thoại reo, Owen bắt máy, đầu dây bên kia vừa kết thúc câu nói, anh liền trả lời: “Không Don. Tôi không muốn ăn. Tôi không đói. Tôi vừa ăn sáng”. Sau khi cúp máy, Owen quay sang trò chuyện với người dọn phòng và nhắc lại câu chuyện khách sạn Muehlebach trước đó, đồng thời hỏi han cô về công việc tại đây.

Chiều cùng ngày, nhân viên này lại trở lại căn phòng để thay khăn tắm. Đứng bên ngoài, cô nghe thấy giọng nói của 2 người đàn ông. Sau khi cô trình bày lý do có mặt, một giọng nói không phải của Owen nói rằng họ không cần khăn nên cô đã bỏ đi.

Tiếng ồn bí ẩn

Lát sau, một vị khách nữ tên Jean Owen đến khách sạn President và nhận phòng 1048, ngay cạnh phòng Owen. Người này kể lại tối hôm đó, rất nhiều lần cô nghe thấy tiếng cãi nhau giữa một người đàn ông và một người phụ nữ phát ra từ phòng 1046.

Nhân viên trực thang máy ban đêm lúc đó là Charles Blocher cũng báo cáo về tiếng ồn tối hôm đó. Theo Blocher, những âm thanh ấy có thể phát ra từ bữa tiệc được tổ chức tại phòng 1055. Bên cạnh đó, anh cũng nhìn thấy một người phụ nữ đi cùng một người đàn ông đứng trước cửa phòng 1026. Đến khoảng 4 giờ sáng, người này rời khách sạn, 15 phút sau, người đàn ông đi cùng cô trước đó cũng cũng rời đi. Danh tính cả hai không được xác định.

Tài xế taxi

Robert Lane sau này cũng trình báo với cảnh sát một sự việc khá kỳ lạ khi anh lái xe trên đường lúc 11 giờ đêm vào ngày Owen đến thuê phòng khách sạn. Khi đó, anh nhìn thấy một người đàn ông bị thương trên cánh tay và chỉ mặc độc chiếc quần lót đứng trên lề vẫy xe. Có lẽ người này tưởng nhầm anh là tài xế taxi.

Dù vậy, Lane vẫn quyết định cho người đàn ông đi nhờ xe. Trên đường đi, người này không ngừng lặp lại việc phải trả thù ai đó vào ngày mai với một vẻ mặt vô cùng tức giận. Sau đó, vị khách xuống xe và bắt một chiếc taxi khác. Lane sau đó cũng không mảy may để ý đến lời nói của người này.

Đừng làm phiền

7 giờ sáng hôm sau, chuông điện thoại reo trong phòng 1046 nhưng không ai bắt máy. Ba tiếng sau, điều này vẫn tiếp diễn và nhân viên khách sạn được cử đến để kiểm tra. Khi người này đến, cửa phòng bị khóa kèm theo tấm biển “xin đừng làm phiền” được treo bên ngoài. Cuối cùng người nhân viên đã phải dùng chìa khóa vạn năng để vào trong tắt điện thoại. Khi đó, căn phòng tối om.

Một tiếng rưỡi sau, điện thoại lại reo. Bước vào trong phòng, nhân viên Harold Pike nhìn thấy Owen không mặc đồ và đang nằm trên giường. Nghĩ vị khách đang ngủ, người này nhẹ nhàng tắt điện thoại và rời đi.

Lại một lần nữa trở lại vì tiếng chuông điện thoại, Pike nhận ra Owen vẫn nằm đó và không hề thay đổi tư thế. Anh bắt đầu nghi ngờ và mọi chuyện sáng tỏ khi anh bật công tắc đèn chiếu sáng. Đầu Owen chảy máu, vết máu vương vãi khắp trên chiếc giường anh nằm và cả trên tường.

Những manh mối bất thường

Khi cảnh sát có mặt điều tra, tất cả quần áo và vật dụng trong phòng như dầu gội, khăn tắm… đều biến mất không dấu vết. Họ phát hiện có 4 dấu vân tay khác trên bóng đèn, điếu thuốc đang hút dở và một cái kẹp tóc. Kết luận ban đầu khẳng định Owen đã bị tra tấn và chết từ 6 giờ trước do những vết thương nghiêm trọng.

Diễn biến của cuộc điều tra sau đó gặp rất nhiều khó khăn. Cảnh sát phát hiện Roland T. Owen không phải tên thật của người đàn ông bị ám sát. Một cuộc gọi trình báo cho biết nạn nhân từng sống tại Clinton, Missouri. Hình ảnh của Owen được công khai trước công chúng trong nỗ lực xác định danh tính chính xác của anh nhưng cũng không đi đến đâu. Sau đó, rất nhiều người đến trình báo đã từng nhìn thấy Owen.

Một trong số đó là Robert Lane, anh đã xác nhận người đàn ông đi nhờ xe hôm đó là Owen cùng câu chuyện trả thù bí ẩn. Không ít người cũng xác nhận từng bắt gặp nạn nhân đi cùng với các cô gái vào quán bar. Cảnh sát cũng tiến hành điều tra về khách sạn Muehlebach mà Owen nhiều lần nhắc đến nhưng không tìm được manh mối hữu ích.

Người ta cũng không loại bỏ giả thiết khi liên kết các bằng chứng lại với nhau, từ chiếc kẹp tóc, cuộc cãi vã mà Jean Owen nghe được đến giọng nói của người đàn ông khác. Chuyện tình tay ba có thể là nguyên nhân dẫn đến cái chết đẫm máu của Owen. Song, tất cả đều chỉ là giả thiết và cảnh sát cũng không thể kết luận điều gì nếu không xác định được danh tính của Owen.

Vụ án mạng kinh hoàng mãi mãi bị chôn vùi sau cánh cửa phòng 1046

Vụ án mạng kinh hoàng mãi mãi bị chôn vùi sau cánh cửa phòng 1046


Báo chí thời đó đưa tin rầm rộ về vụ án bí ẩn
Báo chí thời đó đưa tin rầm rộ về vụ án bí ẩn

Những câu chuyện sau cái chết

Trước khi tang lễ của Owen được cử hành, một cuộc điện thoại lạ được gọi đến. Một người đàn ông tự nhận là anh rể tương lai của nạn nhân và yêu cầu cảnh sát hoãn tang lễ lại trước khi tiền mai táng được gửi đến. Qua điện thoại, người này cho biết Owen trước đây gặp rất nhiều khó khăn, đồng thời đổ lỗi quá trình điều tra đi sai hướng của cơ quan chức năng khiến vụ án bị bỏ ngỏ. Số tiền được gửi đến những không có địa chỉ người gửi.

Chưa dừng lại ở đó, một năm sau đó, một người phụ nữ tên Eleanor Ogletree gọi đến sở cảnh sát và cho biết Owen rất giống với đứa em trai Artemus bị mất tích của cô. Người này đã bỏ nhà ở Birmingham, Alabama (Mỹ) vào tháng 4/1934.

Hàng loạt những câu hỏi tiếp tục được đưa ra. Nếu Owen là Artemus, tại sao anh lại phải sử dụng tên giả và đến Kansas để làm gì? Ai là Don và người này có vai trò gì trong cái chết của Owen? Ai là chủ nhân của số tiền mai táng trên?

Có gì trong chiếc hộp bí ẩn?

Mãi đến năm 2003, một cú điện thoại nặc danh gọi đến Thư viện Thành phố Kansas từ Missouri. Người này báo rằng trong lúc dọn dẹp đồ đạc của một người vừa qua đời cách đó không lâu đã tìm thấy một chiếc hộp kỳ lạ. Chiếc hộp chứa rất nhiều tài liệu và bài báo nói về vụ án của Owen. Bên cạnh đó, còn một vài đồ vật từng được nhắc đến trong các bài báo nhưng người này từ chối tiết lộ đó là gì. Tuy nhiên, cảnh sát cũng không khám phá ra điều gì sau khi nhận được manh mối này.

Những gì xảy ra với Owen và sự thật về hung thủ gây ra vụ án mạng này đến nay vẫn là một bí ẩn thách thức cảnh sát nước Mỹ.

(Nguồn: Historic Mysteries)