TRUYỆN NGẮN: Dù thế nào, cuộc sống vẫn tiếp tục (Phần 2 - Hết)

Tìm được người tốt như Lâm thật không dễ, nhưng phải chăng vì quá quen thuộc nên những điều vốn dĩ là thân thương lại trở nên quá đỗi bình thường?

Chẳng ai mong nắm giữ một mối tình ngổn ngang dằn vặt hay lúc nào cũng nơm nớp sợ hãi. Việc cố gắng chằng buộc một tình yêu đang dần trốn chạy khỏi tầm tay mình chỉ càng làm trái tim liên hồi sứt mẻ cho tới khi tự vụn vỡ...

2. Đan: Bối rối kiếm tìm định mệnh của đời mình

Lần đầu tiên gặp Vũ, tôi đã choáng váng đến sững sờ. Dù có nằm mơ tôi cũng không nghĩ lại có người giống mối tình đầu của mình đến vậy, đặc biệt là nụ cười.

Tôi biết biểu cảm đó không qua nổi mắt bạn trai mình. Nhưng Lâm lại vờ như không chú ý đến. Sự chu đáo và tinh tế của anh ấy khiến tôi cảm thấy có chút tội lỗi gợn lên trong lòng.

Lớn lên bên Lâm từ nhỏ, trải qua bao mùa sưa trắng góc đường, bằng lăng nở rộ rồi lại phai, chẳng khó để tôi nhận ra tình cảm của anh không đơn thuần là một người bạn. Những năm cấp III, tuy chúng tôi mỗi người học một trường nhưng vẫn thường xuyên gặp nhau, chơi game chung, cùng xem phim, đến sách bài tập cũng hay cho nhau mượn. Trong khi bọn con gái trong lớp truyền ngăn bàn những tập tiểu thuyết diễm tình thì tôi với Lâm cùng nhau đọc “Cha giàu, cha nghèo”,  “Thế giới phẳng”, “Lời tự thú của một sát thủ kinh tế” hay “Chiến lược đại dương xanh”.

Lúc những đứa trong lớp còn mải nhảy Audition, Lâm đã dạy tôi chơi CrossFire. Suốt mùa hè cho tới mùa đông, chúng tôi không chơi bóng rổ thì lại đi bơi cùng, không chạy quanh hồ buổi sớm thì chắc chắn sẽ chơi cầu lông buổi chiều. Tôi sẽ là người nói đỡ cho anh trong những phi vụ trốn học đi đá bóng, còn Lâm luôn sẵn sàng ngược đường ngược phố, đưa tôi đến trường trong những ngày ốm yếu sụt sùi. Nếu đi học luyện thi, anh cũng là người luôn tới trước, giành chỗ tốt cho cả hai.


Tình yêu của Lâm như một cái cây, cứ bền bỉ dõi theo cô gái mình thương...
Tình yêu của Lâm như một cái cây, cứ bền bỉ dõi theo cô gái mình thương...

Từ thủa mẫu giáo tới khi vào Đại học, gần 15 năm ròng, mỗi lần tôi ngoảnh về phía sau đều thấy thấp thoáng bóng dáng Lâm. Nhiều khi chúng tôi chỉ cần đưa mắt nhìn nhau là hiểu ý. Tìm được người như thế trên đời thật không dễ, nhưng phải chăng vì quá quen thuộc nên những điều vốn dĩ là thân thương lại trở nên quá đỗi bình thường?

Khi bạn trong lớp Đại học trêu đùa gán ghép hai đứa, tôi đã nghĩ rất nhiều nhưng thật sự thấy khó gọi tên mối quan hệ đang có. Là yêu hay chưa phải yêu? Nếu một ngày Lâm ngỏ lời, tôi sẽ phải nói gì đây? Chấp nhận hay từ chối? Nếu không nhận lời, tình bạn của chúng tôi liệu có còn như xưa?

Cũng khoảng thời gian ấy, tôi gặp mối tình đầu khi tham gia sinh hoạt cùng câu lạc bộ Tình nguyện viên tại trường Đại Học. Chàng trai hài hước, có nụ cười rất duyên đã khiến trái tim vừa bước sang tuổi 19 biết thế nào là rung động. Đó là thứ cảm giác kì lạ, vừa gặp đã nhớ, vừa nói chuyện đã mong.

Đối phương như một ma trận phức tạp, cứ ngỡ đã hiểu người ta thì lại phát hiện ra ở chàng trai đó còn có nhiều điều thú vị mà mình chưa kịp hiểu hết. Mỗi buổi tối chia tay anh, dù biết rằng sớm mai sẽ gặp lại thì trái tim vẫn cứ cồn cào thương nhớ. Hẳn nó cũng hiểu người ấy chẳng thật gần, để chỉ cần gọi điện, hai phút sau là có thể thấy nhau như người bạn hàng xóm ở ngay tầng dưới.

Nhưng rồi, mối tình mãnh liệt ấy cũng tan đi như một cơn bão mùa hè, bỏ lại phía sau là những đổ nát tan hoang. Di chứng của hậu chia tay khiến tôi rơi vào cơn trầm cảm nặng nề. Những ngày tháng ấy, nếu không phải Lâm thường xuyên ở bên cùng chống đỡ thì tôi không biết mình sẽ tiếp tục rơi cho tới bao giờ.

Dù anh làm tôi cảm kích nhưng những cảm xúc mãnh liệt khi yêu người cũ chưa bao giờ xuất hiện. Ở cạnh bên anh, điều tôi rõ nhất là cảm giác an toàn và được che chở. Nhưng dần dần, chính cách Lâm bền bỉ yêu thương vô điều kiện trong suốt một thời gian dài đã khiến tôi cảm mến và thương anh ấy nhiều hơn, mỗi ngày một chút.  


Vào một sớm lạnh, Đan đã nhấc điện lên, gọi cho Lâm ở nơi xa và nói điều anh vẫn luôn đắn đo...
Vào một sớm lạnh, Đan đã nhấc điện lên, gọi cho Lâm ở nơi xa và nói điều anh vẫn luôn đắn đo...

Vào một sớm mùa đông lạnh lẽo, khi vừa bừng tỉnh giấc, tôi chợt thấy mình là một kẻ cô đơn yếu ớt giữa lòng Hà Nội đang run rẩy vì giá lạnh. Bỗng nhiên tôi nhớ Lâm, nhớ giọng nói của anh, cả nụ cười lẫn cái nhíu mày cam chịu mỗi khi tôi bày trò quấy phá.

Lập tức, tôi cầm điện thoại lên và gọi cho anh, khi đó đang ở một nơi ấm áp cách tôi hơn 1.700km, để nói hộ điều anh luôn nghĩ nhưng chưa bao giờ mở lời. Và như thế chúng tôi yêu nhau. Một tình yêu bình lặng. Ít nhất là cho đến khi Vũ xuất hiện.

Người ta bảo một tình yêu đột ngột đứt gánh giữa đường thường khiến người ta day dứt. Có lẽ đúng thật. Tôi từng khổ sở chạy trốn tất cả những gì liên quan tới người cũ để được thanh thản nhưng dù lánh kĩ đến đâu thì vẫn không sao tránh nổi duyên số. Ban đầu tôi để ý đến Vũ vì nụ cười của cậu ấy phảng phất bóng hình quen. Nhưng rồi tôi dần nhận ra cậu ấy không phải là bản sao của người cũ. Vũ trầm tĩnh hơn, tính tình thích cách biệt hơn là hòa đồng. Sự trầm tư của cậu ta luôn khiến tôi tự hỏi: Vì lẽ gì con người ấy lại lẻ loi đến thế?

Cũng như tôi, Lâm nhận ra sự tách biệt của Vũ. Anh ấy với tư cách lớp trưởng thẳng thắn nói với tôi rằng chắc phải làm gì đó để kéo cậu ta hòa đồng hơn với tập thể. Nói là làm, những ngày sau đó, Lâm rủ Vũ đi chơi bóng rổ cùng, mỗi lần làm seminar trên lớp đều kéo cậu ta về nhóm và bắt lên thuyết trình, mỗi lần tụ tập đi ăn đều nhất quyết lôi đi…

Anh làm mọi chuyện vô tư, chẳng hề quan tâm tới việc người khác xì xầm Vũ trông nhác giống cựu Chủ tịch Câu lạc bộ Tình nguyện ngày xưa. Thái độ ấy khiến tôi thêm quý trọng Lâm, nhưng đồng thời những dằn vặt trong lòng cũng theo đó nở bung. Anh tốt như vậy mà sao trái tim ngốc nghếch của tôi lại không chịu yên ổn đứng bên anh chứ? Phải chăng vì nó nghĩ anh giống người thân hơn người yêu, là một ông anh trai mẫu mực chứ không phải một nửa linh hồn mà chủ nhân nó luôn mong đợi?

Trái tim vốn chẳng phải trẻ lên ba, bảo yêu là yêu, bảo quên là quên, bảo cấm nhìn là sẽ thôi liếc dọc liếc ngang. Ai trong đời cũng có một thời nông nổi dại khờ, hẳn trái tim tôi cũng đang trong thời kì khó bảo đó, nên nó nhất quyết chỉ nhìn về phía Vũ, bối rối vì cậu ấy, tương tư vì cậu ấy, hạnh phúc vì cậu ấy, hơn bất kì người nào khác. Tôi biết, cứ như thế là không hay, trước sau gì tôi sẽ làm tổn thương Lâm và cả chính bản thân mình. Giữa hai dòng yêu thương, tôi đang tự làm đau mình từ lúc nào không hay…


Đan và Lâm đã bình lặng sóng bước bên nhau cho tới khi có một người khiến trái tim Đan nổi sóng...
Đan và Lâm đã bình lặng sóng bước bên nhau cho tới khi có một người khiến trái tim Đan nổi sóng...

3. Vũ: Tình cảm sét đánh liệu có đậm sâu hơn mối tình thầm lặng suốt nhiều năm qua?

Tôi vẫn luôn gọi người yêu mình là Aisha, theo tiếng Ả Rập có nghĩa là “sống hạnh phúc”. Cô ấy thích được gọi như vậy. Chúng tôi yêu nhau được hơn một năm thì Aisha sang Mỹ du học. Dẫu xa đến nửa vòng trái đất thì tôi vẫn luôn tin tình yêu của mình đủ lớn để vượt qua những khoảng cách không gian và thời gian.

Nhưng hiện thực thường khác xa với những gì người ta hy vọng. Không có cô ấy, cuộc sống của tôi bỗng trở thành một bức tranh thiếu sinh khí với những màu sắc nhạt nhoà. Yêu thương chẳng thế gói gọn trong những dòng email hay comment trên Facebook. Sự chênh lệch về múi giờ, những đêm thâu voice-chat đến gần sáng dần làm tôi cảm thấy mệt mỏi. Cứ thế, mọi thứ dần không còn hào hứng như phút ban đầu.

Rồi tôi chợt nhận ra, khoảng cách trong tình yêu quả thật đáng sợ. Hay đúng hơn, nó chỉ là mắt muỗi khi người ta ngập tràn yêu thương, còn khi mệt mỏi thì đủ dập tắt tất thảy những ngọn lửa yếu đuối.

Mọi thứ càng tệ hại hơn khi tôi nhận ra mình không phù hợp với ngành công nghệ thông tin đang theo đuổi. Tôi muốn chấm dứt chuỗi ngày lên lớp chán chường và nguy cơ cầm một tấm bằng làng nhàng để làm công việc mình chẳng ưa thích suốt phần đời còn lại. Đăng kí chuyển Khoa sang học ngành Quản trị kinh doanh như một giải pháp cần thiết để tôi thoát khỏi sự vô vị.


Ngay từ đầu, Vũ đã biết Đan chú ý đến mình, anh cũng âm thầm để tâm đến cô...
Ngay từ đầu, Vũ đã biết Đan chú ý đến mình, anh cũng âm thầm để tâm đến cô...

Ngay từ lần đầu tiên vào lớp, tôi đã bắt gặp ánh nhìn khó tả của một cô gái. Dù không chủ động tiếp xúc, nhưng tôi biết cô ấy vẫn luôn dõi theo tôi trong im lặng. Điều này khiến tôi vừa bối rối vừa tò mò. Chẳng khó lắm để nghe được những câu chuyện về Đan, về sự đổ vỡ của một mối tình từng ồn ào nhất Khoa đã khiến cô ấy co cụm bản thân. Và trên hết, ai cũng bảo tôi giống anh chàng đã bỏ rơi Đan một cách kỳ lạ. Phải chăng vì thế nên cô ấy chú ý đến tôi?

Trong số bạn mới, có một người tôi rất quý. Cậu ấy tên là Lâm, tính tình thoải mái, chu đáo, hay cười và rất tâm lý. Những ngày đầu mới chuyển sang, Lâm đã giúp tôi rất nhiều. Ở cậu ấy chỉ có một điều lạ là mỗi khi tôi nhắc đến Đan, cậu ta lại tần ngần. Tôi nghe nói họ là bạn thân với nhau từ nhiều năm trước.

Chẳng bao lâu sau khi tôi chuyển Khoa, một lần, sau trận đấu bóng rổ tay đôi, bỗng nhiên Lâm nằm vật ra nền sân bóng, nhìn vào một điểm xa xăm nào đó trên bầu trời, hít một hơi dài rồi thở hắt ra: “Đan hiện giờ là bạn gái tớ”.

“Vậy à!” – Tôi cười vang, ném quả bóng màu cam về phía cậu ấy. Lâm đã nói cho tôi bí mật lớn nhất của mình thì tôi cũng làm ngược lại, kể với cậu ấy về Aisha, về tình yêu xa cách nửa vòng trái đất. Thậm chí tôi còn cho Lâm cả nick Facebook của cô ấy để hai người làm quen.

Sau này nghĩ lại tôi cũng hiểu thêm vài chuyện. Lâm chia sẻ bí mật cho tôi không hẳn vì bọn tôi đã quá thân thiết. Hẳn lúc đó, cậu ta đã phần nào nhận ra sự quan tâm đặc biệt vừa mới manh nha giữa tôi và Đan.


Vũ đã cố gắng nhưng không thể níu kéo tình cảm với Aisha, anh nhận ra trái tim mình đã hướng về phía khác...
Vũ đã cố gắng nhưng không thể níu kéo tình cảm với Aisha, anh nhận ra trái tim mình đã hướng về phía khác...

Mối quan hệ giữa tôi và Aisha ngày một xấu đi. Cuối cùng cô ấy nói lời chia tay như một sự giải thoát. Mặc dù vẫn còn tình cảm với Aisha, nhưng tôi  thấy mình không còn đủ sức để duy trì mối quan hệ mong manh xa cách ấy nên đành buông tay.

Cũng phải thừa nhận rằng thời gian gần đây, tôi hay thấy hình ảnh Đan len lỏi trong tâm trí mình. Tôi biết điều đó là không nên, nhất là khi Lâm đã tin tưởng nói với tôi về chuyện họ yêu nhau. Nhưng chẳng hiểu sao tôi luôn cảm thấy mình bị cô ấy thu hút.

Cảm tưởng như sợi dây liên kết giữa tôi và Đan như không phải tới giờ mới manh nha hình thành mà nó vốn sẵn có, chỉ là tới thời điểm này mới bện lại. Nhưng vì cả tôi và cô ấy đều bước chậm một nhịp nên dù mối thiện cảm có tốt đẹp đến đâu thì giữa cả hai vẫn luôn tồn tại một ranh giới vô hình mà không ai tự ý vượt qua.

Cứ thế, sự trăn trở đeo đuổi tôi hàng đêm, xoáy quanh câu hỏi: Liệu tình cảm chớp nhoáng của mình có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy hơn một mối tình âm thầm chịu nhiều hy sinh suốt bao năm qua?


Cuối cùng, Lâm chấp nhận buông tay Đan, để nàng tự do chọn lựa theo trái tim mình...
Cuối cùng, Lâm chấp nhận buông tay Đan, để nàng tự do chọn lựa theo trái tim mình...

4. Ngày nối ngày vụt trôi

Cuối cùng thì visa du học Mỹ của tôi cũng hoàn tất. Phải đến hai tháng rồi tôi không liên lạc với Đan, cắt đứt hoàn toàn, lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời cô ấy. Nhưng tôi biết Đan vẫn sống tốt, vẫn có người ngày ngày cùng cô ấy đến lớp, mang áo mưa tới mỗi khi trời Hà Nội đột ngột đỏng đảnh, gọi cô ấy dậy mỗi sáng và nhắn tin chúc ngủ ngon hàng đêm. Những chuyện đó tôi biết là Vũ làm thay tôi rất tốt, thậm chí còn hơn.

Đúng là tôi rất yêu Đan, cũng như Aisha yêu Vũ vậy. Nhưng tình yêu của chúng tôi chỉ có thể giữ họ cạnh bên chứ không thể ngăn sự hoà hợp của hai tâm hồn mà ngay từ buổi đầu gặp gỡ đã tự nhận ra người kia là định mệnh của mình.

Chat với tôi, có lần Aisha bảo: “Nếu cậu không đủ tự tin yêu cô ấy thì  buông tay thôi”.

Tôi cũng đã nghĩ rất lâu trước khi quyết định từ bỏ bằng tất cả sự dũng cảm mình có. Nhưng không vì thế mà tôi từ bỏ hy vọng. Là tôi muốn để lại cho Đan quyền quyết định với lựa chọn của mình. Khi được tự do, cô ấy mới biết được chính xác đâu là con đường mình muốn đi, ai là người cô ấy muốn chọn. Chỉ có như vậy Đan mới thực sự hạnh phúc.

Lẽ đương nhiên, ai trong chúng tôi cũng đều mong muốn yêu thương và được hạnh phúc. Chẳng ai mong nắm giữ một mối tình ngổn ngang dằn vặt hay lúc nào cũng nơm nớp sợ hãi. Việc cố gắng chằng buộc một tình yêu đang dần trốn chạy khỏi tầm tay mình chỉ càng làm trái tim liên hồi sứt mẻ cho tới khi tự vụn vỡ.

Cô ấy rồi sẽ lại nắm tay tôi hay đi về phía Vũ?

Điều này thực sự tôi không biết. Nhưng dù thế nào đi nữa thì cuộc sống vẫn sẽ tiếp tục. Như trời tối. Rồi trời sẽ sáng...

(Hết)
Ảnh: Internet

Truyện ngắn gửi về cộng tác với chuyên mục MLOG, xin liên hệ qua email mlog@yan.vn với tiêu đề thư: TRUYỆN NGẮN. Bài được đăng sẽ hưởng nhuận bút theo quy định của Yan New

TRUYỆN NGẮN: Những bước chân đi ngược chiều gió

TRUYỆN NGẮN: Dù thế nào, cuộc sống vẫn tiếp tục (Phần 1)

TRUYỆN NGẮN: Hạnh phúc là một quá trình, chứ không phải đích đến (Phần 2 - Hết)

truyện ngắn

tình yêu sét đánh

duyên phận

Định mệnh