TRUYỆN NGẮN: Chàng trai của mùa hè năm ấy (Phần 2 - Hết)

Sau nhiều trông mong và chờ đợi, cuối cùng Thùy và Phương Anh đã gặp được chàng trai vô tình tạo ra bước ngoặt lớn trong cuộc đời hai đứa...

Vẫn biết chim non đủ lớn phải rời tổ, sâu đến độ sẽ thoát kén hóa ngài, nhưng giờ phút chia tay vẫn cứ ước ao làm sao có thể xoay chiều năm tháng, quay về lại mùa hè năm nào, khi những gương mặt thân quen còn lạ lẫm. Tiếc là thời gian có bao giờ chịu chảy ngược, năm tháng qua rồi sao thể lấy lại đây?

7. Năm tháng trôi đi chẳng thể níu giữ, nhoằng một cái, lại một năm học nữa trôi qua. Trong khi Thùy thuyết phục ba mẹ an tâm cho cô nàng thi khối S thì Phương Anh thật thà kể cho con bạn thân nghe ý định tham dự một cuộc thi tìm kiếm người mẫu ngay sau đợt thi Đại học.

Dù đều bận bịu với việc ôn thi cũng như thực hiện những hoài bão riêng nhưng có một điều bọn nó vẫn nhớ. Đó là anh chàng trong bức ảnh chụp hồi đầu năm, người đã vô tình tạo ra những bước ngoặt trong con đường của hai tụi nó, đến giờ chàng ta vẫn cứ là một ẩn số. Đấy cũng là điều hai con bé nuối tiếc hôm ra trường. Kể ra Phương Anh nói đúng, “cậu ta” không xuất hiện thì mọi việc vẫn cứ tốt đẹp, nhưng sẽ là trọn vẹn hơn khi những ước ao gặp được “chàng” của tụi nó trở thành hiện thực.

Hôm bế giảng, sau một hồi làm nhiếp ảnh gia đi một tua quanh trường, Thùy kéo Phương Anh lên khu Giám hiệu, nơi nó chụp bức ảnh cây xà cừ hồi đầu năm để chụp một tấm hình kỉ niệm tương tự như thế, cũng để xem cùng một cảnh, sau một năm, tay nghề nó đã khác thế nào.

Và khi đang chuẩn bị bấm máy, ở một góc chụp hướng về cửa lớp, chợt Thùy khựng lại, quay sang Phương Anh, kinh ngạc:

- Mày ơi, “bạn í” kìa!

- Đâu? Đâu cơ? Phương Anh ngay lập tức nhao người ra ban công nhìn xuống sân trường.

- Ở cây xà cừ kia kìa! Thật không tin nổi!  Thùy vừa giơ tay chỉ vừa thốt lên. Cái dáng đấy nó vẫn nhìn hàng ngày mà, sao nhầm nổi.


Cuối cùng thì chàng trai trong bức ảnh của Thùy đã không còn là một ẩn số khiến cô nàng tò mò mãi không thôi
Cuối cùng thì chàng trai trong bức ảnh của Thùy đã không còn là một ẩn số khiến cô nàng tò mò mãi không thôi

8. Còn bạn, bạn nghĩ sao? Có tin nổi không?

Nhưng hãy tin đi, bạn ạ. Vì trái đất này tròn lắm nên không thiếu những bất ngờ lý thú. Con người nhiều khi có những thói quen vô thức mà chính họ cũng chẳng hề để ý. Ví như thích đứng ở một nơi để chụp ảnh, hoặc thích đứng ở một nơi để được chụp ảnh chẳng hạn.

Khả năng họ ở cùng trong một không gian chỉ là vài phần trăm nhỏ bé. Khả năng họ nhận ra người mình đang mong đợi lại càng nhỏ bé trong vài phần trăm ít ỏi đó. Nhưng điều kì diệu luôn xảy ra.

Trong cuốn sách "Luận về yêu" của mình, nhà văn Alain de Botton từng kể chuyện anh phải lòng Chloe, cô gái ngồi cạnh bên trên chuyến bay từ Paris về London ngay trong lần gặp đầu tiên. Alain đã làm một phép tính xác suất về cơ hội hai người gặp nhau trên chuyến Boeing của British Airways bay qua biển Manche là 1/989,7271. Quả là quá nhỏ nhoi, nhưng trước sắp xếp của duyên phận và thần Cupid, mọi chuyện đều có thể. 

Cũng như vậy, Thùy và anh chàng trong bức ảnh vô tình có đủ may mắn nên cuối cùng cả hai đã có được cơ hội gặp được nhau đầy hy hữu.
 

9. Khỏi phải nói hai cô nàng của chúng ta đã bất ngờ đến thế nào nhưng họ đủ nhanh và tỉnh để quyết định xem mình nên làm gì. Hai đứa vội vã chạy xuống sân trường quyết tâm xem mặt anh chàng mà bọn nó dày công “tô vẽ” lâu nay. Khi ở cạnh “bạn í” trong một cự li rất gần, Thùy thấy thật khó diễn tả cảm xúc của mình, có lẽ là đôi chút thất vọng, nó nghĩ Phương Anh cũng vậy.

Chàng không “long lanh” như bọn nó từng tưởng tượng. Nhưng Thùy vẫn quyết định tiến lại, nó đưa cho bạn ấy máy ảnh trên tay, nói rất tự nhiên:
- Bạn ơi, chụp giúp bọn tớ vài tấm hình được không?

“Bạn í” đang đứng trò chuyện với một vài người bạn, tuy có chút ngạc nhiên khi có hai bạn gái chủ động nhờ chụp ảnh nhưng anh chàng nhanh chóng nhận lời.

Vậy là lần đầu tiên, bên gốc xà cừ, Thùy và Phương Anh cùng làm “người mẫu”. Dù chưa biết tạo dáng lắm đâu, nhưng nụ cười rạng rỡ và tự nhiên như thế chắc hiếm người mẫu nào diễn được.


Dù "người trong mộng" khác xa với tưởng tượng, nhưng Thùy vẫn quyết định tiến đến và nói với người đó "Xin chào!"
Dù "người trong mộng" khác xa với tưởng tượng, nhưng Thùy vẫn quyết định tiến đến và nói với người đó "Xin chào!"

10. Chiều hôm đó, lúc dọn lại bàn học, Thùy đã định cất tấm hình từng khiến nó có nhiều mơ mộng vào ngăn tủ, nhưng sau một hồi xếp ra xếp vào, bức ảnh lại về nguyên vị trí cũ. Nó còn đặt thêm bức ảnh ban sáng Huy (giờ thì hai đứa chúng nó đã biết tên và cùng với Facebook của "bạn í" ) mới chụp vào cạnh bên.

Nghĩ lại thì lúc đó, khi thấy “chàng” chẳng như tưởng tuợng, nó hoàn toàn có thể chọn cách lờ bạn í đi. Nhưng rốt cuộc, Thùy lại chọn cách tiến tới và nói lời làm quen, sự tò mò về anh chàng vô tình khiến mục tiêu tương lai của nó thay đổi đã lấn át những cảm xúc khác. Chúng ta đâu thể cứ chọn cách chối bỏ những gì mình từng yêu mến chỉ vì thấy thực tế không phải màu hồng, đúng không nào?

Sắp xếp gọn gàng mọi thứ, Thùy rót cho mình một tách trà hoa cúc, mở "Mong ước kỉ niệm xưa" – ca khúc thầy Hiệu trưởng chọn để tặng học sinh khối 12 tụi nó trong lễ bế giảng, chọn chế độ repeat rồi ra ban công lơ đãng ngắm bầu trời. Bỗng nhiên nó nhớ vài năm trước, cũng vào một ngày hè oi ả, anh hàng xóm nhà bên cũng bật đi bật lại ca khúc này, lúc đó nó còn lẩm bẩm trong bụng: “Gu nghe nhạc bị tụt lùi hay sao mà mở hoài bài xưa cũ vậy?”

Giờ, khi chính nó lại làm y chang anh ấy thủa nào, tự nhiên trộm nghĩ biết đâu quanh đây cũng có một nhóc nào đó lầm bầm giống hệt nó ngày xưa cũng nên. Ý nghĩ thoáng qua khiến Thùy chợt mỉm cười. Dẫu cuộc đời mỗi người một khác nhưng đôi khi có một vài khoảnh khắc tất thảy đều mang chung một nỗi niềm. 

“Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Bên nhau tháng ngày, cho nhau những hoài niệm
Để nụ cười còn mãi lắng trên hàng mi
Trên bờ môi và trong những kỷ niệm xưa...”


Dù trong đời có trải qua bao nhiêu mùa hè chăng nữa, mùa hè năm mười tám vẫn sẽ là một dấu mốc đặc biệt. ​
Dù trong đời có trải qua bao nhiêu mùa hè chăng nữa, mùa hè năm mười tám vẫn sẽ là một dấu mốc đặc biệt. ​

Năm tháng phía trước là khoảng trời xanh rộng lớn, chỉ sau mùa hè này thôi, những người trẻ như Thùy, như Phương Anh hay Huy, mỗi người sẽ có một ngã rẽ riêng. Con đường bằng phẳng hay chông gai, sẽ dễ dàng băng băng tiến hay vấp ngã liên hồi, khó có thể đoán biết trước. Nhưng có một điều chắc chắn, dù trong đời có trải qua bao nhiêu mùa hè chăng nữa, mùa hè năm mười tám vẫn sẽ là một dấu mốc đặc biệt.

Dẫu thời gian có trôi bao lâu, chỉ cần ngoảnh đầu nhìn lại là sẽ nhớ những tháng ngày vừa cắm mặt hoàn thành bài tập đề cương, vừa cặm cụi đêm hôm ngồi viết lưu bút. Nhớ khoảnh khắc hồi trống bế giảng vừa dứt là khi những giọt nước mắt chực rơi trên vai áo bạn, vẫn biết rồi sẽ còn gặp lại nhưng sao chưa kịp bước chân đi mà lòng đã vội nhung nhớ. Vẫn biết chim non đủ lớn phải rời tổ, sâu đến độ sẽ thoát kén hóa ngài, nhưng giờ phút chia tay vẫn cứ ước ao làm sao có thể xoay chiều năm tháng, quay về lại mùa hè năm nào, khi những gương mặt thân quen còn lạ lẫm. Tiếc là thời gian có bao giờ chịu chảy ngược, năm tháng qua rồi sao thể lấy lại đây?

Mười năm, hai mươi năm nữa, nghĩ về mùa hè oi ả năm mười tám, Thùy tin nó vẫn sẽ giữ trong lòng cảm xúc bồi hồi xúc động vẹn nguyên. Và biết đâu khi đó nó sẽ thấy thật may, vì ngày hôm nay đã kịp nói “Xin chào!”        

(Hết)
Ảnh: Internet

Vĩ Nguyên - Theo thethaovanhoa.vn | 13/10/2017