[Thơ] Còn hơn cả... nỗi buồn

Còn hơn cả nỗi buồn Tôi khô khan đơn điệu trầm mình múc hết khổ đau Con sông rộng hóa thành bát ngát Mười ngón buồn tình ngồi hát xanh xao

Như giếng trời
Đã không còn nước
Tôi ngửa mặt nhìn đêm
Trần nhà thông thốc gió
Khói thuốc bay lên xanh
 
Còn hơn cả nỗi buồn
Tôi chong chong con mắt đỏ
Nhìn dấu yêu mình không thể chết
Không thể chớp mắt
Đêm trở mình như bướm ma lỡ bước
 
Còn hơn cả nỗi buồn
Tôi khô khan, đơn điệu, trầm mình múc hết những khổ đau
Con sông rộng hóa thành bát ngát
Mười ngón buồn tình ngồi hát xanh xao
 
Còn hơn cả nỗi buồn, có lẽ là vì sao
Cô đơn hơn cả thế kỷ này
Những người yêu nhau không thành
Tìm nhau trong bóng hình kẻ khác
 
Còn hơn cả nỗi buồn, còn hơn cả nỗi buồn
Dẫu có chết cũng chỉ là hoa cỏ
Thắp cho cây vài sắc vàng nhung nhớ
Thắp cho mình hình bóng sắp qua đây…
 
Còn hơn cả mây, đã giấu trời thương nhớ
Còn hơn cả bàn tay, đã giấu nhau cái nắm thật chặt
Còn hơn cả tháng ngày, ngột ngạt
Bay lên với trời, ta cất giữ biển khơi…

thơ

tự sự