Thảm kịch xả súng Las Vegas và nỗi ám ảnh của những người sống sót

08/10/2017, 11:30 GMT+07:00

Với những người còn may mắn sống sót sau vụ xả súng ở Las Vegas, có lẽ vết thương trên cơ thể sẽ lành nhưng chấn thương trong tâm lý sẽ theo họ mãi.

Vụ xả súng kinh hoàng tại Las Vegas (Mỹ) đã khiến cả thế giới run sợ. Không chỉ những người đã ra đi trong thảm kịch mà những người còn sống sót sau vụ xả súng, đây chắc chắn là nỗi ám ảnh "ghê gớm" nhất trong cuộc đời họ.

Mới đây, trên mạng xã hội đang rỉ tai nhau một công cụ đo lường cảm xúc có tên là Hedonometer. Và cũng bằng công cụ này, cộng đồng mạng đã thấy một ngày mà chỉ số hạnh phúc trên mạng xã hội thấp nhất từ trước đến nay ở mức 5,77. Đó chính là ngày 2/10, ngay sau khi diễn ra vụ thảm sát nhằm vào lễ hội âm nhạc đồng quê Route 91 Harvest ở Las Vegas.

Trước đó, hai sự kiện khiến thước đo cảm xúc trên mạng xã hội thấp nhất là vụ tấn công quán bar người đồng tính Pulse ở Orlando, Florida, làm 49 người chết và hơn 50 người bị thương hồi năm ngoái và Donald Trump giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ.

Hiện trường hỗn loạn sau vụ xả súng
Hiện trường hỗn loạn sau vụ xả súng

Người ta có thể dùng công cụ này để đo lường cảm xúc của những người dùng mạng xã hội. Thế nhưng, với những nạn nhân trong đêm 1/10 vừa qua, nỗi đau tinh thần mà họ phải chịu đựng có lẽ sẽ không một công cụ nào đo đếm nổi.

Chỉ cách kẻ sát nhân một tầng gác

Người đàn ông tên Ralph Rodriguez không chỉ là một trong số những người thoát chết trong gang tấc sau vụ xả súng đẫm máu nhất của lịch sử hiện đại Mỹ, mà còn có một "mối duyên" đáng sợ với vụ thảm kịch này. Trả lời AFP, tư vấn viên IT đến từ Pomona Valley, gần Los Angeles này cho biết anh đến Las Vegas để nghỉ cuối tuần và quyết định đi xem buổi biểu diễn của ngôi sao nhạc đồng quê Jason Aldean.


Nỗi ám ảnh về "căn phòng chết chóc" khiến Ralph Rodriguez không thể quên. Ảnh: Guardian
Nỗi ám ảnh về "căn phòng chết chóc" khiến Ralph Rodriguez không thể quên. Ảnh: Guardian

Điều đặc biệt khiến anh nghĩ lại vẫn còn rùng mình chính là căn phòng khách sạn mà anh thuê nằm ngay trên căn phòng của kẻ sát nhân hàng loạt Stephen Paddock - thủ phạm vụ xả súng. Khi nhắc lại ngày hôm ấy, Rodriguez vẫn còn thấy nó như một cơn ác mộng đáng sợ.

"Những gì diễn ra thật kinh khủng, nhưng những người ở đó đều cố hết sức để giúp đỡ nhau. Tôi thấy họ ôm lấy những đứa bé không phải con mình, đẩy xe lăn giúp người xa lạ. Chúng tôi đều muốn đưa nhau thoát khỏi cơn ác mộng”. Dù phải trải qua nỗi đáng sợ khủng khiếp trong vụ xả súng và thoát thân nhờ trèo qua một hàng rào cao 3m, thế nhưng, nỗi ám ảnh của Ralph Rodriguez càng tăng lên gấp bội khi anh nhận ra “địa ngục” mà anh vừa trải qua bắt nguồn từ chính căn phòng dưới chân mình: “Stephen Paddock ở phòng 134 tầng 32 và tôi ở phòng 134 tầng 33”.

Tên sát nhân đã đập vỡ khung cửa sổ và ngắm bắn đám đông tại chính căn phòng đó. Với Rodriguez, việc trở lại căn phòng chỉ cách kẻ sát nhân điên loạn một tầng gác là một cảm giác không thể diễn tả thành lời. “Mỗi khi gió mạnh, rèm cửa căn phòng bên dưới sẽ tung lên và đập vào kính cửa phòng tôi. Thật khiến người ta rùng mình”, Rodriguez kể.

Đấu tranh với Tử Thần tới phút cuối cùng

Khắp nơi đều là tiếng la hét, càng lúc càng trở nên điên cuồng”, Vanderstay (43 tuổi) kể lại. “Tôi cảm thấy bụng mình có một lực va vào và sau đó biết rằng mình đã trúng đạn” - Trả lời phỏng vấn AP ngay trên giường bệnh, nữ y tá đến từ Los Angeles cho biết sự kiện ngày 1/10 đã “thay đổi cuộc đời cô mãi mãi”.


Vanderstay đau đớn khi nhớ lại cảnh mình đã giành lấy sự sống trong vụ xả súng. Ảnh: Washington Post.
Vanderstay đau đớn khi nhớ lại cảnh mình đã giành lấy sự sống trong vụ xả súng. Ảnh: Washington Post.

Tôi thấy người chết, rất nhiều người chết và cả những người đang thoi thóp. Tôi không thể giúp ai cả. Giờ phút ấy tôi chỉ biết rằng mình không thể ở lại đây. Tôi biết tôi không muốn chết. Tôi chưa sẵn sàng để chết ở đây". Vanderstay đã mang theo hai vết thương lớn ở bụng và chân, ép mình chạy băng qua làn đạn và sau đó leo qua hàng rào để thoát khỏi khu vực nhạc hội. Sau đó cô ẩn nấp với một nhóm người không quen biết cùng chờ cơn mưa đạn kết thúc. Cô kể lại rằng mình đã giẫm lên người khác trong khi tìm cách thoát thân, điều có thể sẽ ám ảnh cô cho tới cuối đời.

Đối mặt với hiện tại, dù đã thoát khỏi thảm cảnh nhưng Vanderstay phải phẫu thuật cắt bỏ một phần ruột kết và ruột non. Đau đớn về thể xác là thế nhưng có lẽ, những chấn thương trong tâm lý sẽ rất khó để xoa dịu sau những kinh hoàng mà cô đã trải qua vào đêm 1/10.

Anh ấy nắm chặt tay tôi trong chốc lát. Rồi sau đó không qua khỏi nữa...

Đây chắc chắn sẽ là ký ức khủng khiếp nhất với Heather Gooze - một nhân viên phục vụ bar ở Las Vegas khi cô đã ở bên và chứng kiến cái chết của những nạn nhân vụ xả súng. Cô không quen biết Jordan McIldoon, một thợ cơ khí 23 tuổi đến từ British Columbia, Canada, nhưng đã nắm tay và ở bên cạnh anh suốt nhiều giờ trong làn đạn. Họ ở bên nhau khi anh đấu tranh giữa sự sống và cái chết.

Nếu tôi ở trong trường hợp tương tự, tôi sẽ hy vọng có ai đó ở bên cạnh mình. Tôi sẽ không muốn phải cô độc trong giờ phút như vậy. Thế nên, tôi đã không thể bỏ anh ấy lại một mình.” - sự xúc động vẫn còn khi cô trả lời trên kênh truyền hình CBS về vụ xả súng.


Gooze không kìm được nước mắt khi nhớ về câu chuyện trong buổi thảm kịch. Ảnh: CNN
Gooze không kìm được nước mắt khi nhớ về câu chuyện trong buổi thảm kịch. Ảnh: CNN

Gooze cho biết cô đang làm việc ở khu vực quầy bar của nhạc hội Route 91 Harvest khi hỗn loạn nổ ra. Hàng trăm người đổ vào khu quầy bar vốn nằm gần cổng ra. Gooze nhìn thấy hai người đàn ông bị thương và đã cố gắng chăm sóc họ. Một người trong đó là McIldoon, anh bị trúng đạn vào bụng và bị tách khỏi bạn gái Amber Bereza. “Anh ấy nắm chặt tay tôi trong chốc lát. Rồi sau đó không qua khỏi nữa...”, Gooze kể lại.

Gooze liên lạc điện thoại với bạn gái của McIldoon, người đang lánh nạn tại khách sạn Tropicana. “Cô ấy nói ‘Hãy nói thật với tôi’ và tôi trả lời ‘Anh ấy mất rồi”. Cô cũng hứa với người bạn gái rằng sẽ bên cạnh Mclldoon và làm điều tương tự khiên liên lạc được với mẹ anh. Trong suốt 4 tiếng đồng hồ, Gooze vẫn ở cạnh McIldoon.

Với nghĩa cử của mình, Gooze đã nhận được vô số lời ngợi khen từ người dùng mạng xã hội. “Cám ơn vì đã xoa dịu anh ấy, gia đình và bạn bè anh ấy cũng như những người xa lạ như tôi biết ơn rằng anh ấy đã không phải cô độc một mình”, là lời nhắn gửi của Jennifer Macpherson-Gresmak sống ở British Columbia, Canada.

Thế nhưng, dù có bao nhiêu lời khen, bao nhiêu sự động viên cho nghĩa cử cao đẹp của cô thì có lẽ với Gooze, thảm kịch ngày hôm ấy sẽ ám ảnh cô mãi đến suốt đời.

Nguồn: Tổng hợp