Mãi mãi là bao xa? Mãi mãi là chúng ta mỗi người một hướng

21/10/2017, 21:00 GMT+07:00

Theo quy luật của Toán học thì dẫu có chia đến vô cùng lần vẫn không bao giờ bằng 0 được nên những người cũ không bao giờ là không gì cả...

Ngay cả tình cảm của tớ với cậu, cứ ngỡ là mãi mãi, nhưng rốt lại cũng chẳng thể tránh khỏi quy luật phôi pha của thời gian. Sau tất cả, còn lại chỉ là những vệt kỷ niệm chạy dài theo năm tháng học trò...

Lâu lắm rồi mới thấy cậu cập nhật ảnh trên Facebook. Nếu không phải vẫn nụ cười ấy, vẫn điệu chống tay dưới cằm quen thuộc, thì hẳn tớ cũng chẳng thể nhận ra. Cậu giờ khác quá, khác hẳn ngày xưa. Không còn những nét thân quen ngày nào nữa…

Cũng phải thôi, đã hai năm không gặp rồi còn gì. Thời gian trôi qua kẽ tay, nhiều điều đổi thay, âu cũng là lẽ tất nhiên.


Tớ đã từng mong bọn mình có thể mãi mãi nắm tay nhau
Tớ đã từng mong bọn mình có thể mãi mãi nắm tay nhau

Ngay cả tình cảm của tớ với cậu, cứ ngỡ là mãi mãi, nhưng rốt lại cũng chẳng thể tránh khỏi quy luật phôi pha của thời gian. Sau tất cả, còn lại chỉ là những vệt kỷ niệm chạy dài theo năm tháng học trò.

17 tuổi. Tớ đơn giản nghĩ rằng chỉ cần chúng ta nắm tay nhau thật chặt. Vậy là đủ. Dù có ra sao và như thế nào cũng sẽ vượt qua hết. Chẳng bao giờ có cách chia.

Giờ nhìn lại, tớ mới thấy mình khi đó thật trẻ con. Có lẽ khi yêu một ai đó, người ta luôn tin tưởng vào một tình yêu vĩnh cửu. Ít nhất là cho đến khi đi qua nó, ngoảnh đầu nhìn lại, người ta mới có thể nhận ra “Nothing lasts forever” - Chẳng có gì là tồn tại mãi mãi.


Nhưng giờ tớ đã hiểu, mãi mãi với chúng ta là mỗi người một hướng
Nhưng giờ tớ đã hiểu, mãi mãi với chúng ta là mỗi người một hướng

Với cậu và tớ, mãi mãi giờ là đôi người đôi ngả, như hai con đường từng giao cắt tại một điểm, rồi mãi mãi đi về hai hướng khác nhau, sẽ không bao giờ còn có cơ hội khác.

Lúc bọn mình chia tay, thực sự tớ đã không hy vọng gì hơn là níu giữ một tình bạn, dù mong manh. Để tớ, dẫu không thể sát cạnh bên thì vẫn có thể quan tâm đến cậu, như một người bạn.

Nhưng rồi, tớ nhận ra điều đó là quá sức, với cả cậu và tớ. Tớ khi đó trong lòng vẫn hi vọng rằng có thể cứu vãn mọi chuyện. Vẫn tin rằng "người còn yêu nhau sẽ trở về với nhau" như lời một ca khúc của nhạc sĩ Đỗ Bảo. Vẫn cứ mong bọn mình đi hết một vòng, sẽ nhận ra đã bỏ lỡ một người tốt, một người phù hợp với mình nên sẽ cùng quay đầu, trở lại với nhau. 


Tớ cũng đã từng mong, rằng bọn mình sẽ có lúc cùng ngoảnh đầu quay lại...
Tớ cũng đã từng mong, rằng bọn mình sẽ có lúc cùng ngoảnh đầu quay lại...

Nhưng tớ đã lầm, đó chỉ là tâm tư của riêng tớ mà thôi. Khoảng cách giữa chúng ta cứ ngày một xa dần tỉ lệ thuận với những tổn thương cậu gây ra cho tớ. Có thể là cậu không cố ý, chỉ là do tình cảm của tớ sâu nặng hơn, nhiều hi vọng hơn nên tự làm mình khổ.

Cuối cùng thì cũng tớ nhận ra, một trong những điều ít ỏi tớ còn lại sau nhiều mất mát là lòng tự trọng. Tớ không thể cứ để nó trôi tuột khỏi tay giống như đã làm mất cậu

Tớ không thể cứ hàng ngày vào Facebook, Instagram để ngóng chờ từng tin tức, dò theo tăm tích của cậu qua bạn bè mãi được. Điều đó khiến chính tớ cảm thấy mệt mỏi khi đuổi theo những hi vọng viển vông. Thế nên tớ đã đóng Facebook suốt nửa năm liền khi bước vào kì thi Đại học để bình tâm lại.

Chỉ có làm như vậy tớ mới có thể buông tay hoàn toàn, không cố nắm giữ những gì không còn thuộc về mình, dù điều đó thật khó khăn.


Nhưng cuối cùng, tớ đã học cách chấp nhận sự chia ly, chỉ có thế tớ mới không tổn thương thêm nữa...
Nhưng cuối cùng, tớ đã học cách chấp nhận sự chia ly, chỉ có thế tớ mới không tổn thương thêm nữa...

Có một ai đó đã nói: “Ngày đầu tiên chia tay, người kia trở thành tất cả. Ngày thứ hai trở lại là một nửa. Ngày thứ ba còn một phần tư. Và giảm dần theo cấp số nhân cho đến mãi mãi... Nhưng theo quy luật của Toán học thì dẫu có chia đến vô cùng lần vẫn không bao giờ bằng 0 được nên những người cũ không bao giờ là không gì cả..."

Tớ nghiệm vào và thấy đúng cậu ạ. Vì dẫu có thế nào, sau tất cả, hình bóng cậu vẫn thấp thoáng trong những mảnh ký ức của tớ, là vệt kỷ niệm xưa cũ hằn lại theo thời gian.

Ảnh: Internet

Bài viết chia sẻ cảm xúc yêu, góc nhìn cuộc sống, cộng tác với mục MLOG xin gửi về emai: mlog@yan.vn với tiêu đề thư: TẢN MẠN. Xin chân thành cảm ơn!

Mlog - Theo thethaovanhoa.vn