Khi nỗi đau hóa thành nước mắt chảy ngược, cũng là lúc em phải quên anh thật rồi…

Yêu người vốn không thuộc về mình cũng giống như việc đưa tay ra buộc gió nhưng gió là của trời, nào ai giữ nổi?!

Nước mắt chảy ngược vào trong còn đắng chát gấp vạn lần việc gào thét cho vơi nỗi đau. Tiếng chuông gió leng keng, bước chân cô vừa rời khỏi nơi ấy trong lặng im, không một giọt lệ nào rơi ra từ khóe mắt, tim vỡ tan…

Trở về lối xưa, niềm đau cũ lên tiếng

Dáng cô xiêu vẹo theo bóng đêm đổ dài trên bậc cửa căn nhà nhỏ, đã mấy năm rồi cô không trở lại nơi này. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn, giỏ lan nơi khung cửa sổ chỉ còn xơ xác mấy chiếc lá còi cọc, không có ai chăm sóc. Tiếng chuông gió leng keng, ngân lên khúc nhạc của một kẻ đơn độc trở về gom góp chút kỉ niệm đã cũ, nhàu nhĩ, phôi phai.

Anh xin lỗi”, 5 năm trước, tại nơi này, người cô yêu thương nhất đã nhẫn tâm dối lừa cô, giẫm nát chút tự trọng còn lại của người con gái tội nghiệp.

Thời gian trôi đi, thanh xuân bòn rút tất cả vốn liếng cảm xúc của cô, chẳng biết từ bao giờ cô trở nên trơ lỳ trước bão tố cuộc đời. Không phải lần đầu tiên cuộc đời tạt vào cô gáo nước lạnh ngắt, nỗi đau, vốn dĩ là một phần tất yếu ẩn sâu trong đôi mắt tưởng chừng trong veo an nhiên nhưng lại không hề bình yên.

 
 Tình yêu, vốn dĩ chính là thử thách của tuổi trẻ
 Tình yêu, vốn dĩ chính là thử thách của tuổi trẻ

Năm 17 tuổi, ba mẹ cô ra đi mãi mãi trong chuyến xe trở về đoàn viên ngày tết, xe gặp tai nạn. Chẳng một ai thân thích, chẳng vòng tay nào chìa ra để yêu thương cô, đứa trẻ ấy tự mình lớn lên bằng nước mắt chảy ngược vào trong.

20 tuổi, một cô gái với nước da ngăm đen, nụ cười duyên nhưng buồn đến nao lòng. Hà Nội, cô độc và buồn tênh như vốn lẽ cuộc đời cô chỉ độc hành trên chặng đường dài dằng dặc.

Cô gặp anh trong chuyến bus cuối cùng ngày mưa tầm tã. Hà Nội vốn dĩ rất vội vã, bởi đâu ai có nhiều thời gian để quan tâm đến những người xa lạ giữa một thành phố phồn tạp này chứ. Nhưng hôm ấy, ánh mắt cô và anh chạm vào nhau, thân thuộc, ấm áp là điều cô cảm nhận thời khắc hiếm hoi ấy giữa cuộc đời dài rộng. Nhưng không nói, chẳng ai lên tiếng, sự im lặng nuốt chửng màn đêm đen đặc cùng khúc ngân vang của hạt mưa bên ngoài khung cửa kính.

Đồng hồ điểm 11 giờ, tiếng thở dài đơn độc giữa con hẻm nhỏ đủ hai người đi bộ tránh nhau. “Thành phố này lạ thật, không có nổi cảm giác thân thuộc dù đã gắn bó đủ lâu”, cô tự mình lẩm nhẩm mà không hiểu rút cuộc bản thân mình đang mong đợi điều gì ở nơi này.

Định mệnh va vào nhau

Thời gian cứ thế trôi đi, nặng nề và chậm chạp. Hà Nội mùa này cứ mưa rả rích suốt cả ngày dài, kể ra mưa cũng có chút thú vị, cô nghĩ thế. Vẫn như mọi ngày, đúng 10 giờ cô bước ra khỏi quán quen, nơi cô làm thêm đủ lâu như việc cô gắn bó với thành phố mờ đèn đường này.

 
Vô tình gặp người rồi vô tình thương, đúng người thì mọi thời điểm đều đúng?
Vô tình gặp người rồi vô tình thương, đúng người thì mọi thời điểm đều đúng?

Mưa tạt nước vào mặt, tóc ướt đẫm, nơi bến chờ xe bus, chuyến xe cuối cùng lăn bánh trên con đường in dấu bước chân cô không biết bao nhiêu lần. Ánh mắt quen thuộc, cô hoài nghi, cô né tránh nhưng vẫn không rời mắt khỏi người đối diện, là chàng trai lần trước.

Anh nhoẻn miệng cười, nụ cười làm nửa hồn cô chết lặng, ấm áp vô ngần. Thì ra từ lần trước anh đã để ý một cô gái với vẻ bất cần đời nhưng ánh mắt lại chất chứa nhiều tâm sự. Còn cô sợ trái tim rung động, một tình yêu sét đánh làm sao cam kết dài lâu được.

Đêm ấy, có tiếng bước chân đi theo cô về tận cổng rồi lặng lẽ quay gót. Cứ như thế suốt mấy tuần liền ngày nào anh cũng chờ chuyến xe cuối cùng để được vờ chung đường cùng cô. Lâu lắm rồi lòng cô mới hân hoan cảm giác ngọt ngào này.

- “Cho anh làm quen nhé!”, anh vừa nói vừa đưa tay cùng bông hồng đỏ tặng cô, cô lặng lẽ gật đầu.

Tiếng chuông gió trong đêm

Cô và anh, hai mảnh ghép lạc loài va vào nhau giữa thành phố xô bồ này, nhưng cô hạnh phúc, chỉ đơn giản như thế thôi. Một năm bên nhau đủ để cô tin tưởng rằng đây sẽ là người đàn ông đầu tiên và cuối cùng của đời mình.

Cô trở thành đàn bà năm 21, thanh xuân khắc vào tim cô ngập đầy hình bóng anh với nụ cười ấm áp như nắng mùa thu, xua tan băng giá lạnh lẽo bất hạnh của cuộc đời.

 
Những người yêu nhau, một cái ôm cũng đủ ấm áp cả ngày dài tháng rộng, nhưng rời xa thì đau đớn hằn sâu
Những người yêu nhau, một cái ôm cũng đủ ấm áp cả ngày dài tháng rộng, nhưng rời xa thì đau đớn hằn sâu

Hằng ngày sau giờ làm, cô trở về căn phòng nhỏ chuẩn bị bữa cơm chờ anh về, như việc người vợ đảm đang vẫn thường vun vén gia đình nhỏ.

Anh ôm cô vào lòng: “Mình cưới vào năm anh 30 tuổi nha, em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất”, cô đã rất hạnh phúc và mơ mãi giấc mơ ngày chung đôi với người cô yêu thương nhất trên đời.

Tiếng chuông gió nơi khung cửa sổ, có hai người yêu nhau tưởng chừng không gì có thể chia lìa. Cô thầm cảm ơn cuộc đời khi để anh đến bên cô, mang đến cho cô những điều đẹp đẽ nhất. Năm ấy anh 27 tuổi.

Những người trẻ thường hay hứa hẹn về tương lai, kẻ đang yêu lại càng say mộng để rồi khi đau khổ ập đến cuốn trôi tất cả kỉ niệm. Cô không hề biết anh ở đâu, làm gì, thậm chí điện thoại của anh cô cũng chưa một lần kiểm tra, bởi cô tin anh sẽ không bao giờ dối lừa mình.

Những chuyến công tác cả tháng không một cuộc gọi khiến cô chờ mong, ngóng đợi, cũng có chút hờn trách. Nhưng rồi khi anh trở về, ôm lấy cô, thì mọi muộn phiền cũng biến tan.

Cuộc gọi từ số máy lạ, mộng tình vỡ tan

- “Tôi là vợ của anh H, chắc cô đủ thông minh để hiểu”, giọng người phụ nữ từ đầu giây bên kia, cô hốt hoảng, chuyện gì đang diễn ra thế này, cô không nghe được bất cứ điều gì nữa.

Quán cà phê nơi ngõ nhỏ, người phụ nữ xinh đẹp với gu thời trang tinh tế, đó là vợ anh, người mà anh dối lừa để đến với cô. Những lần anh biến mất cả tháng, cô vẫn tin tưởng, nhưng đến thời khắc này mọi thứ đều vỡ vụn.

Cô đau đến nỗi không thể khóc nổi.

 “Cô ngạc nhiên lắm đúng không? Tôi cũng bất ngờ không kém cô đâu, chúng ta đều bị anh ấy dối lừa nhưng cô nên nhớ rằng cuối cùng anh ấy cũng sẽ quay về bên gia đình, bên tôi. Cô chỉ là cái phòng trọ mà anh ấy ghé tạm, đừng mơ mộng nhiều nữa”, vợ anh nói nhỏ nhẹ nhưng đủ sâu để cô nghẹt thở. Từng tiếng khô khốc ấy cứa vào tâm khảm cô vết cắt sâu hoắm, trái tim run rẩy trong niềm tuyệt vọng cùng hàng ngàn mảnh vỡ của niềm tin.

 
Yêu người vốn không thuộc về mình cũng giống như việc đưa tay ra buộc gió nhưng gió là của trời, nào giữ nổi.
Yêu người vốn không thuộc về mình cũng giống như việc đưa tay ra buộc gió nhưng gió là của trời, nào giữ nổi.

Cuộc đời đủ bất hạnh từ những năm cô mười mấy, đến tận bây giờ nỗi đau vẫn đeo bám dai dẳng, hạnh phúc quá ngắn ngủi. Có chăng chút hạnh phúc ngắn ngủi của cô là anh đến cuối cùng cũng chỉ là niềm đau?

Anh đến chỉ nói với cô lời xin lỗi rồi cũng quay gót ra đi: “Anh phải về với gia đình, dù yêu em nhưng anh không thể làm khác. Chúc em hạnh phúc”. Hai từ hạnh phúc từ miệng anh sao nghe chua chát đén tái tê cõi lòng, cô muốn gào thét rằng tại sao ngay từ đầu lại dối lừa, đùa giỡn tình cảm của cô.

Nhưng dù cô có đau khổ bao nhiêu cũng không thể phá nát gia đình người ta, những đứa trẻ không hề có tội, cả vợ anh nữa, chị ấy cũng đau đớn không kém cô. Nhưng có điều, cuối cùng anh vẫn thuộc về chị, mãi mãi không thể riêng mình cô.

Mỉm cười thay cho câu tạm biệt. Ngày mai, cô rời khỏi nơi này. Khép cửa, khép lại kỉ niệm về tình yêu dang dở với người mà đáng ra cô không nên gặp, không nên yêu.

5 năm trôi qua, cô không rơi nước mắt lấy một lần nhưng trái tim thì đã chết đi từ lâu.

- “Mẹ, sao mẹ lại thẫn thờ thế?”, đứa trẻ bên cạnh thắc mắc khi thấy cô im lặng nhìn chiếc chuông gió đã phủ một lớp bụi dày. Cô cười buồn, dắt tay con gái rời khỏi

Ngày mà cô phát hiện trong cơ thể mình có nhịp đập của thiên thần nhỏ cũng là ngày cô phát hiện ra anh không thuộc về căn phòng nhỏ này. Anh đã trở về và hạnh phúc bên gia đình, nơi con gái nhỏ sẽ gọi anh là ba, và cô ấy thân thương ôm anh và nũng nịu "chồng ơi". Ngay từ bắt đầu cô đã là kẻ sai, sai khi yêu anh một cách điên cuồng, sai khi trót lỡ trao tất cả mà không hề biết rằng anh là của người ta, mãi mãi như thế.

Ngần ấy năm, cô khổ tâm biết bao nhiêu, mỗi lần ôm con vào lòng nỗi đau nơi lồng ngực trái lại âm ỉ đâm cứa. Trái tim trơ lỳ, chai sạn vì nỗi đau quá lớn. 

Hôm nay, bầu trời vẫn xanh, nắng vàng, gió nhẹ, và có một người con gái không khóc, bởi nước mắt của cô đã chảy ngược vào trong từ rất lâu rồi. Đứa trẻ cười giòn tan. Bước chân khô khốc.

Ảnh: Internet

Thi Thi - Theo thethaovanhoa | 05/08/2019