Sự hào phóng của chị bán đồ ăn ven đường dù nhiều lần bị ăn quỵt: Sài Gòn mình dễ thương lắm!

20/06/2019, 20:00 GMT+07:00

Sự hào phóng và tình người của chị bán hàng rong bên đường phố khiến nhiều người cảm thấy ấm lòng. Sài Gòn vẫn thế đó, chen chúc và xô bồ nhưng dễ thương lắm.

Nhắc đến Sài Gòn, người ta nhớ ngay những con phố tấp nập người qua lại như con thoi không biết mỏi mệt. Thế nhưng, dường như trong cái sôi động ấy, có một Sài Gòn nhẹ nhàng, ấm áp tình người đến lạ kỳ khiến ai cũng rung động và thêm yêu thành phố này.

>> Xem thêm: Câu chuyện về chú xe ôm và món đặc sản của người Sài Gòn

Cô chủ quán dễ thương kỳ lạ

Mới đây, câu chuyện về chị bán đồ ăn bên cổng trường đại học được một bạn sinh viên đăng tải lên mạng xã hội đã làm nhiều người cảm động. Không phải chuyện gì quá to tát, nhưng chính sự tốt bụng, mộc mạc chân quê của người lao động dường như đã chạm vào trái tim của nhiều người, làm cho họ tin rằng, cuộc sống này vẫn đẹp, vẫn ấm áp tình người. Nguyên văn bài viết ấy như sau:

 
Bài đăng nhận được nhiều sự chú ý từ dân mạng
Bài đăng nhận được nhiều sự chú ý từ dân mạng

"Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn nên tôi yêu quý nơi này lạ kì, yêu bất chấp mảng đen, mảng xám, cái xù xì gồ ghề của một trung tâm kinh tế. Có đôi khi, tôi thấy cuộc sống mình ngột ngạt quá, tôi sẽ loanh quanh nhìn những ngõ ngách nơi đây hay vô những page người ta lập về người Sài Gòn để đọc những mẩu chuyện đẹp.

Nói thật, hồi đó đọc được chuyện cô bán bún bò với câu nói: "Có ai giàu vì mấy đồng bạc lẻ đâu con", tôi đã nghĩ có sự cường điệu hóa, một chút. Nhưng trưa nay, khi bước khỏi cổng trường trong sự ngơ ngác... mình ăn gì đây thì tôi thấy nép một bên góc phải phía cổng, có chị bán miến/nui/mì xào.

Tôi lao đến như một vị thần vì đúng ngay món ngon, nhiều, rẻ. Tôi định bụng kêu một hộp mang vô sảnh ăn thì thấy chị bán nói chuyện vui vẻ quá nên quyết định ngồi lại nói chuyện phiếm.

Tôi kêu hộp miến và hỏi giá:

- 13 nghìn em ơi

- Chị lấy em 15 nghìn luôn nha, em ăn ở đây ạ

- Chờ tí chị lấy ghế cho ngồi

- Thôi chị, em dân hoạt động ngồi đất bình thường hà

- Chị sợ dơ váy em, ngồi lên miếng bìa này đi (vừa nói chị vừa lôi đâu miếng bìa đưa tôi)

- Thôi chị, em có sợ dơ đâu mà

- À chị ơi, ăn xong em trả nha (mình cầm hai tay để ăn, không lấy bóp tiền được)

- Ừ, tự nhiên đi em.

- Chị không sợ em không có tiền trả hả?

- Em quên thì hôm sau ra trả, có sao đâu

- Em không có học trường này đâu nha, cũng không đi đường này. Chị cho em nợ là em quỵt luôn á

- Trời, một hộp có mười mấy ngàn. Có gì đâu. Em nhớ em trả thì chị có tiền xài, em không trả thì em xài. Dù gì nó cũng được xài, mã nào mà chả có người xài em ơi.

 
Xuất nui 15 nghìn đồng đầy ú nụ của cô!
Xuất nui 15 nghìn đồng đầy ú nụ của cô!

Rồi tôi biết chị ấy người Huế, vô đây bán cũng ngót nghét đâu 20 năm rồi. Hai chị em nói về miền đất Cố đô, về các món ăn và... chè heo quay. Chị ấy nhiệt tình chỉ cách làm chè, rồi kêu "ăn đi, lát chị cho 2 cái bao tay ni lông về nhào bột". Tôi cảm thấy dâng lên một cảm xúc hạnh phúc gì đó khó tả. Ăn hết mà cứ muốn nán lại nên tôi kêu thêm hộp nữa.... rồi ngồi tám chuyện phố chuyện phường. Rồi chị ấy kể:

- Nói chứ xưa chị bị người ta lừa rồi, mất 600-700 ngàn á. Trước lúc chị còn bán 10 ngàn/hộp, cô bé đó kêu gia đình chưa gửi tiền lên kịp. Chị cho ăn thiếu, mà thấy thiếu hoài nên chị nhắc. Thế là lần sau không thấy cô bé ấy đến nữa.

- Trời chị, 600-700 là cũng 2 -3 tháng đó chị.

- Ừ, tại chị nghĩ sinh viên nghèo, người nghèo nhiều khi chị còn không lấy tiền được mà. Mà sau thấy bé đó cứ làm hoài mới nhắc đó chứ.

Dù sau đó, chị quên cho em đôi bao tay nhưng em vẫn yêu chị vô cùng. Chị làm ngày đầu tuần của em trở nên vô cùng ấm áp... Đã vậy, rõ là em nhắc chị là em ăn tận hai hộp hết 28 ngàn. Mà chị vẫn cương quyết "25 ngàn nha em. Vậy được rồi".

Thành phố tôi yêu là vì những con người như vậy, nhờ họ mà Sài Gòn đẹp hơn rất nhiều.

Xin lỗi chị, tại lúc đó em chụp trộm chị nên không được chỉn chu được, sợ chị biết".

 
Cô bán hàng dễ thương trước cổng trường đại học.
Cô bán hàng dễ thương trước cổng trường đại học.

>> Đừng bỏ lỡ: Đượm tình con hẻm nhỏ ở Sài Gòn cưu mang bà cụ 86 tuổi không nhà

Sài Gòn mình đẹp lắm!

Câu chuyện kể trên về chị bán đồ ăn ven đường đã thu hút sự chú ý của đông đảo dân mạng. Trong đó, đa phần ý kiến điều tỏ ra thích thú và cảm động về câu chuyện của cô bán hàng.

“Sài Gòn mộc mạc, chân tình, Sài Gòn tử tế, bao dung và chẳng bao giờ hết dễ thương cả! Họ là những con người lao động chân chất, cũng khó khăn lắm mới làm ra đồng tiền để vơi bớt gánh nặng cơm áo gạo tiền. Nhưng chính họ cũng sẵn sàng nhường cơm sẻ áo cho những người khó khăn hơn mình”.

 
Sài Gòn còn nhiều lắm những câu chuyện ấm áp tình người!
Sài Gòn còn nhiều lắm những câu chuyện ấm áp tình người!

“Tự nhiên tớ muốn kể chuyện của tớ: Có việc cần lên quận 7 ngay giờ trưa, tớ book nhanh một cuốc xe ôm thì 30 giây sau đã thấy chú xuất hiện. Tớ leo lên xe, nhìn ngắm nọ kia thì phát hiện ra, ồ bên trong chiếc giỏ xách để ở ba-ga trước là hộp cơm đang ăn dở, còn chưa kịp đậy nắp. Tớ hỏi sao chú không ăn xong rồi hãy chạy. Chú lắc đầu: "Đâu được con, làm gì làm mình phải coi trọng công việc của mình chớ. Khách book giờ này tức là có việc gấp, chú ăn chậm xíu không sao, mà để khách đợi là chú không chịu được, ăn cơm cũng hổng ngon". Sài Gòn sao có thể dễ thương đến vậy đấy!”

"Thương và yêu tất cả những người con xa xứ đang mưu sinh ở Sài Gòn. Tình người vẫn còn đó, ấm áp và vẹn nguyên”.

 
Câu chuyện đã nhận được sự đồng cảm của nhiều người.
Câu chuyện đã nhận được sự đồng cảm của nhiều người.

>> Có thể bạn quan tâm: Ấm áp tình người Sài Gòn với bánh mì 5k đầy ụ thịt gà

Những câu chuyện nhỏ về Sài Gòn cứ thế kể hoài, kể mãi cũng không hết nhưng nhờ có nó chúng ta càng yêu mảnh đất này nhiều hơn. Cho dù khói bụi, kẹt xe nhưng Sài Gòn vẫn chưa bao giờ hết dễ thương và đáng yêu trong mắt kẻ si tình. Mà không yêu sao được, Sài Gòn đẹp thế đến cơ mà!

Ảnh: FBNV/Tổng hợp

Cùng cập nhật thêm nhiều thông tin mới tại YAN News nhé! 

Thi Thi - Theo yan.thethaovanhoa.vn