Rơi nước mắt với cô gái 12 năm chăm sóc người cha bị nhũn não

08/11/2014, 12:00 GMT+07:00

Bộ ảnh đáng suy ngẫm trên đã khiến nhiều người xúc động đến rơi nước mắt

Bộ ảnh đáng suy ngẫm trên đã khiến nhiều người xúc động đến rơi nước mắt

Từ lúc mắc phải căn bệnh nhũn não vào năm 2012, ông Chu Thiên Nhiên (Trung Quốc) đã mất đi khả năng đi lại cũng như sinh hoạt bình thường. Để chữa chạy cho cha, con gái ông Thiên NhiênChu Hiểu Huy đã phải xoay xở vay tiền và bán cả căn hộ của gia đình.

Không còn nhà để ở, suốt 12 năm qua, hai cha con cư ngụ trong căn phòng chưa đầy 20m2 trong khu để xe của phường. Để chăm sóc cha, Hiểu Huy đành bỏ công việc làm báo mà cô vốn rất yêu thích. Cuộc sống của 2 cha con chỉ trông cậy vào hơn 1.000 tệ (khoảng 3,5 triệu đồng) tiền bảo hiểm dưỡng lão mỗi tháng.

Suốt 12 năm, ông Thiên Nhiên đã phải chữa bệnh ở khắp các bệnh viện và tiêu tốn hơn 600.000 tệ (khoảng 2.087.234.125 đồng). Tuy nhiên, bệnh tình của ông vẫn không hề thuyên giảm. Mỗi ngày ngoài việc chăm sóc cha, Hiểu Huy còn ôn bài cho 3, 4 đứa trẻ. Những đứa trẻ này đều là con của những người mà cô mượn tiền. Tuy rằng họ không nói ra, nhưng cô vẫn chủ động giúp đỡ các em ôn bài vì hiện tại ngoài cách này ra, cô cũng không biết phải xoay sở sao với số tiền khủng lồ kia

Do mắc bệnh nên ông gặp rất nhiều khó khăn trong chuyện đi lại. Thế nên, chỗ vệ sinh cũng đành phải đặt ngay bên cạnh giường để khi không có Hiểu Huy, ông vẫn có thể tự mình xoay xở được.

Đã từng kết hôn và có con, thế nhưng, do không chịu đựng được cuộc sống vất vả mà chồng Hiểu Huy đã ôm con bỏ đi. Cuộc sống kham khổ đã khiến mái tóc người phụ nữ 41 tuổi này lấm tấm sợi bạc. Cô chỉ còn cách nhuộm đi để che giấu đi dấu vết thời gian

Trong nhà có một căn gác, đây vốn là phòng ở của cô nhưng cô rất ít khi lên ngủ. Cô thường ngủ luôn bên cạnh giường của cha để tiện chăm sóc cho cha mình.

Đồ dùng trong nhà của 2 cha con rất đơn giản. Do tường bị thấm nước, để tránh đồ đạc trong phòng bị mốc nên Hiểu Huy đã dùng bao nilon bao lại

Khi rảnh rỗi cô thường lên gác để đọc sách. Trước kia cô đã từng là một nhà thơ, nhà báo có tài. Những bài thơ của cô đã từng nhận được rất nhiều giải thưởng trong các cuộc thi toàn quốc. Trước khi cha mắc bệnh, Hiểu Huy vẫn thường đọc sách, đọc thơ, thế nhưng giờ đây, mỗi ngày, cô chỉ đọc những quyển sách y khoa chuyên về chữa bệnh và chăm sóc người bệnh

Để có tiền chữa bệnh cho cha, Hiểu Huy không dám mua đồ ăn thức uống, hàng ngày cô ra chợ nhặt thức ăn thừa của người khác rồi đem về cho cha. Còn bản thân mình thì cải mặn cho qua ngày đoạn tháng. Để giúp cha có thể hoạt động tay chân, Hiểu Huy đã nghĩ ra cách để cha tự múc cơm ăn. Nhưng hầu như cha không thể tự mình bưng chén cơm, cầm đôi đũa, cô chỉ đành đút từng muỗng cơm cho cha.

Để làm cho cha vui, Hiểu Huy luôn tìm mọi cách để dỗ dành ông. Khi chẳng may cha tiểu ra quần, cô vẫn có thể tươi cười nói đùa với ông rằng: “Cha nhất định phải sống đến 110 tuổi để cha con mình có thật nhiều tiền cha nhé!”

Rửa chân là việc làm mà ông yêu thích nhất. Cho nên những lúc con gái rửa chân cho mình, ông thường bật cười thích thú và hạnh phúc.

Do cha không thể tự làm vệ sinh cá nhân và tắm rửa, nên hầu như ngày nào cô con gái Hiểu Huy cũng giúp cha. Cô làm rất tỉ mỉ và kĩ lưỡng nên suốt 12 năm qua ông chưa từng bị mụn nhọt hay hoại tử.

Những ngày thời tiết đẹp, Hiểu Huy sẽ đưa cha ra ngoài đón ánh nắng mặt trời. Dù thân hình ốm yếu, gầy gò chưa đến 45 kg nhưng ngày nào cô cũng kiên trì cõng cha đi vài trăm mét để tập thể dục. Năm 2007, những người hàng xóm tốt bụng cảm thông cho hoàn cảnh đáng thương của hai cha con nên đã góp tiền mua một chiếc xe lăn tặng hai người.

Vì không muốn cha bị làm phiền nên Hiểu Huy đã dán một tờ giấy trước cửa “Nhà có người bị bệnh nặng”. Cô luôn cố gắng tiếp khách và xử lý công chuyện bên ngoài để tránh không quấy rầy cha.

Trước cửa nhà xe có một cái cống ngầm thường hay bị tắc nghẽn, tạo mùi hôi thối. Vì vậy, nhân lúc cha đang hóng nắng, cô tranh thủ dọn cống cho sạch.

Từ sau khi mắc bệnh, trí nhớ ông cũng không còn minh mẫn nữa. Ông biết rõ con gái lo lắng cho mình rất khổ sở, bệnh của mình thì lại cực kì khó trị, nên chỉ cần nghĩ đến thôi là ông lại khóc nức nở. Những lúc đó, Hiểu Huy đều ở bên cạnh an ủi và động viên cha.

Sáng ngày tết Đoan Ngọ, Hiểu Huy cùng cha ra ngoài dạo chơi cho thoáng đãng. Cô đã mua một chiếc bong bóng bay và tặng cha mình.

Sau khi đi dạo, ông lại lên giường nghỉ ngơi. Chiếc xe lăn được đặt cạnh góc nhà cùng quả bóng bay được buộc trên xe. Ông Thiên Nhiên có một tâm nguyện rằng sau khi chết, ông muốn hiến cơ thể mình cho việc nghiên cứu khoa học. Và vào ngày 28-4-2014 vừa qua, Hiệp hội chữ thập đỏ tỉnh Hắc Long Giang đã đồng ý với nguyện vọng của ông.