Phép màu đã không xảy ra, tìm thấy thi thể phóng viên gặp nạn khi đang tác nghiệp tin lũ tại Yên Bái

14/10/2017, 08:49 GMT+07:00

Trong ấn tượng của đồng nghiệp, bạn bè, phóng viên Đinh Hữu Dư là một chàng trai hiền lành, trầm lặng và hay suy tư.

Trong ấn tượng của đồng nghiệp, bạn bè, Đinh Hữu Dư là một chàng trai hiền lành, trầm lặng và hay suy tư. Để đến với nghề báo, anh đã phải trải qua nhiều thăng trầm và biến cố. Thế nhưng, chưa bao giờ, tình yêu nghề trong trái tim của chàng phóng viên trẻ ấy nguội lạnh. Thậm chí tới tận lúc ngã xuống trên cầu Thia sang 11/10, Dư vẫn giữ được ngọn lửa nhiệt huyết ấy.

Do ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, sáng 11/10, trên địa bàn thị xã Nghĩa Lộ (tỉnh Yên Bái) có mưa to, nước lũ chảy xiết làm sập cầu Thia, khiến 5 người bị lũ cuốn trôi, trong đó có phóng viên Đinh Hữu Dư đang tác nghiệp tại hiện trường. Khi những dòng này được viết lên thì cuộc tìm kiếm Dư đã đi tới hồi kết. Phép màu mà tất cả mọi người mong chờ cuối cùng đã không thể xảy ra. Chàng phóng viên trẻ tuổi quê Ninh Bình ấy đã vĩnh viễn nằm lại với đất trời Yên Bái.

Vào chiều 13/10, ông Chu Quốc Tuấn – Phó Chủ tịch UBND thị xã Nghĩa Lộ (Yên Bái) cho biết, lực lượng chức năng đã tìm được thi thể anh Đinh Hữu Dư - phóng viên thường trú Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) bị lũ cuốn trôi trong vụ sập cầu Thia (thị xã Nghĩa Lộ) chiều 11/10. Vị trí tìm thấy thi thể anh Dư là gần cầu Văn Phú (TP Yên Bái), cách vị trí cầu Thia (thị xã Nghĩa Lộ) gần 100km.


Phóng viên Đinh Hữa Dư đã mãi nằm xuống cho dòng tin chảy mãi.
Phóng viên Đinh Hữa Dư đã mãi nằm xuống cho dòng tin chảy mãi.

Những đồng nghiệp đã gắn bó với phóng viên Hữu Dư vẫn chưa thể tin được sự mất mát này. Nhớ lại hình ảnh chàng trai hiền lành, trầm lặng và hay suy tư, vượt mọi gian nan để tiến gần hơn với nghề, anh Phan Hải Tùng Lâm (phóng viên tại cơ quan thường trú TTXVN tại Bắc Giang) chia sẻ: 

"Trời hửng nắng làm tôi nhớ tới một ngày Hà Nội mưa sụt sùi, ngày mà lần đầu tiên tôi và anh gặp nhau. Đó là một căn phòng rất đông người, nơi mà một lớp phóng viên “mới toe” được chào đón ở Thông tấn xã Việt Nam. 

Với tôi, anh là người nổi bật nhất trong ngày hôm đó, với dáng người thấp nhỏ, một bộ quần áo giản dị, sự trầm ngâm, lặng lẽ... giữa một nơi ồn ào với một rừng trang phục lịch sự, bóng bẩy. Đó là những ấn tượng đầu tiên của tôi về anh – Đinh Hữu Dư.

Chúng tôi được phân vào cùng nhóm trong suốt hơn một tháng trời, ngày nào cũng gặp nhau, trò chuyện và bàn bạc. Tôi không thích nói chuyện công việc, còn anh thì không thích nói chuyện đời tư. Tưởng như chẳng thể hợp nhau nhưng thực ra lại rất hợp. Một đứa thì thích nói còn một đứa lại thích nghe. Anh nghe tất cả từ tôi mà không một lời bình luận, chỉ có những nụ cười. Rồi ngày cuối cùng, trước khi chúng tôi nhận nhiệm vụ mới, lên đường đến những nơi xa xôi, anh bảo tôi: “Tao quý mày, rất quý mày Lâm ạ”.

Anh Dư yêu Hà Nội. Từ ngày đi xa, thỉnh thoảng, anh lại đăng một tấm ảnh tháp rùa hoặc phố cổ lên trang cá nhân với một vài dòng tâm sự “nhớ Thủ đô”. Có dịp về quê, anh thường nán lại Hà Nội một vài giờ đồng hồ, đi bộ quanh Hồ Gươm và tìm cách để gặp gỡ đồng nghiệp. Chúng tôi hay ngồi ở những quán cà phê nhỏ, hàn huyên đủ thứ chuyện, từ chuyện đời đến chuyện nghề.

Anh Dư là một nhà báo chuyên viết cho cái đẹp. Anh thường kể với tôi về những chuyến đi của anh, vào những nơi sâu nhất, xa nhất, những vùng khó khăn nhất. Có lần vào Trạm Tấu – xã khó khăn và khó đi bậc nhất nhất của tỉnh Yên Bái vào mùa mưa, anh và đồng nghiệp bị hỏng mất một chiếc ống kính máy ảnh do va đập trong lúc tác nghiệp. Kể với tôi, anh chỉ cười, cười rất tươi, vì anh cho là “đáng.”

Anh viết về những sự kiện văn hóa, những phong tục tập quán là nét đẹp của người địa phương, những tấm gương người tốt làm đẹp cho cuộc sống. Trong các đề tài, anh thường ưu tiên cho trẻ em, nhất là lũ trẻ vùng cao. Anh mong cây bút của mình có thể đem lại thêm quần áo ấm, thêm sách vở và thêm những ngôi trường cho lũ trẻ.

Đầu năm 2017, anh là một trong những người đứng lên phát động một phong trào quyên góp sách cũ tặng trẻ em vùng cao của những huyện khó khăn như Mù Cang Chải và Trạm Tấu. Tôi tin chắc, phong trào ấy sẽ hoàn thành, những cuốn sách ấy sẽ tới tận tay lũ trẻ, bằng cách này hay cách khác.

Nhà báo Nguyễn Hồng Minh (Phó ban Nhân dân điện tử) thì kể về ấn tượng với chàng phóng viên người Ninh Bình như sau:

Mấy năm trước, Dư là sinh viên báo chí về thực tập tại Báo Thời nay - một ấn phẩm của báo Nhân Dân. Quãng thời gian đó và sau khi đã kết thúc thời gian thực tập, Dư có gửi tin bài cộng tác sang báo Nhân Dân điện tử. Thường chúng tôi nhận được từ Dư là những tin nóng, những bài vấn đề. Ngay từ đầu tôi đã có ấn tượng với cái tên bạn ký dưới bài, bởi những tin bài như vậy ít thấy ở sinh viên thực tập, thậm chí với những phóng viên đã vào nghề cũng còn phải cần nhiều trải nghiệm mới có được.

Tôi nhớ nhất là loạt bài Dư viết về ô nhiễm môi trường ở sông Đáy, khi chúng tôi biên tập và đăng loạt bài ấy, đã nhận được nhiều ý kiến phản hồi từ bạn đọc. Với nghề báo, có lẽ sự lăn lộn, say nghề, trình độ chuyên môn, kỹ năng nghiệp vụ và kể cả phẩm chất đều sẽ lộ rõ qua những “sản phẩm” của mỗi người. Chúng tôi nhìn thấy ở Dư - một sinh viên thực tập những điều rất đáng quý. Chính vì vậy, khi đồng nghiệp của chúng tôi ở Yên Bái gửi tin về tòa soạn về một phóng viên Thông tấn xã bị lũ cuốn, đọc đến cái tên chúng tôi đều bàng hoàng nhớ ra em.

Chiều hôm ấy, cùng với việc xử lý nhiều tin bài khắp các tỉnh gửi về báo cáo thiệt hại vì lũ quét, chúng tôi ở tòa soạn rất muộn, cho đến đêm khi xong việc rồi vẫn cứ day dứt và ám ảnh mãi gương mặt trẻ trung cương nghị của em. Sáng hôm sau tòa soạn họp giao ban, mọi người cũng lặng đi khi nói về em - một người đồng nghiệp trẻ tuổi, có thể nói đã gửi những bài báo đầu tiên cho chúng tôi. Không ai nén nổi nỗi thương xót.

Nghề báo là như vậy - cái sự luôn đi về phía trước - dấn thân trước hiểm nguy. Sự mất mát này khiến cho chúng tôi rất nhiều day dứt và suy nghĩ. Mong là những người thân của Dư vượt qua sự mất mát này, và luôn tự hào về Dư. Chúng tôi vẫn hy vọng, cầu mong em trở về."


Trong ấn tượng của đồng nghiệp, bạn bè, Đinh Hữu Dư là một chàng trai lành lẽ, trầm lặng và hay suy tư.
Trong ấn tượng của đồng nghiệp, bạn bè, Đinh Hữu Dư là một chàng trai lành lẽ, trầm lặng và hay suy tư.

Nhà báo Phạm Thanh Hà (Tổng Biên tập Tạp chí Phụ Nữ) nhớ về chàng phóng viên ấy với những ấn tượng rất riêng:

"Đinh Hữu Dư mấy năm trước là sinh viên thực tập ở Ban Thời Nay trực thuộc Báo Nhân dân, Dư mong được là phóng viên ở đấy, mong đến nỗi rất lâu sau khi hồ sơ không được vụ tổ chức chấp nhận vì Thời Nay không được lấy thêm người, Dư vẫn cứ đến hàng ngày, bữa trưa ăn cơm tôi nấu.

Rồi, vì thương cháu, một ngày kia tôi bảo Dư: “Cơm cô luôn có, nhưng việc ở đây không có hy vọng, Dư phải đi tìm việc chỗ khác thôi.” Thằng bé chăm chỉ mà long đong, nghĩ thương nhưng chẳng biết làm cách nào.

Nghe tin dữ, Đinh Hữu Dư, phóng viên TTXVN bị lũ cuốn khi đang tác nghiệp tại Yên Bái, bàng hoàng, tôi ngồi lục hồ sơ cũ trên máy tính, tìm tờ trình mà Ban Thời Nay gửi lên Ban Biên tập Báo Nhân Dân xin cho Dư được ký hợp đồng. Đấy là năm 2011.

Có lẽ thời gian Dư ở lâu nhất trong một tòa soạn chính là thời gian ở Thời Nay, dù không phải phóng viên chính thức.

Năm ấy, Dư mới ra trường, nhưng thời gian cộng tác với báo Thời Nay thì nhiều hơn thế, hình như từ năm thứ 3 đại học. Dư chăm chỉ, dạo còn đi học thì tuần ghé qua tòa soạn đôi lần, nhưng tốt nghiệp rồi, thì hầu như ngày nào cũng qua xem có được giao tin bài gì không. Ban Thời Nay luôn có nhiều phóng viên trẻ mới ra trường hoặc sinh viên đang thực tập, nên thường ồn ào. Tính Dư trầm lặng, cháu hay ngồi một chỗ.

Tôi không nhớ rõ, hình như Dư để trên mặt bàn chỗ hay ngồi ấy một bức ảnh Lenin. Cậu sinh viên trẻ bộc lộ mơ ước trở thành một phóng viên chính trị. Năm thứ ba đại học Dư đã là Đảng viên, và dường như Dư xác định nơi Dư muốn trở thành phóng viên nhất chính là cơ quan báo Đảng.

Nhưng ban Thời Nay lúc ấy theo Ban Biên tập là đã quá đủ người. Tờ trình Ban Thời Nay đưa lên không được Vụ Tổ chức chấp thuận, dù viết rất tốt về Dư. Dư lặng lẽ chờ, chờ và đi học thêm thạc sĩ. Lúc Dư nói đi học, tôi hơi trách, học tốn kém mà nhà nghèo, cháu nên tìm cách đi làm đi. Nhưng Dư vẫn học cho xong, và vẫn mong đơn xin việc của mình được chấp thuận.

Dư vẫn muốn trở thành một nhà báo kiểu như báo Nhân Dân, nên tôi thấy ít lâu sau Dư thi vào Tạp chí Cộng sản. Điểm cao, phải cái Tạp chí Cộng sản thi tuyển xong lại chỉ lấy rất ít, Dư vẫn chưa có chỗ ở đâu cả. Đôi khi Dư ghé về báo Nhân Dân, nơi nhiều bạn bè, về Thời Nay, rồi thưa dần và không thấy Dư nữa.

Cho đến nửa năm trước đây, Dư kết bạn với tôi trên mạng xã hội, khi tôi hỏi thăm cháu thế nào, Dư vui vẻ báo cháu đã thi được vào Thông tấn xã, giờ cháu thường trú Yên Bái. Mừng vì Dư đã có công việc ở một tòa soạn lớn, Dư có thể trở thành nhà báo theo cách Dư mong muốn.

“Cuộc sống còn dài lắm, và cháu còn rất trẻ” tôi nhớ lúc nói với Dư rằng đừng thất vọng, khi không thể ở báo của chúng tôi. Cánh cửa này khép lại sẽ có những cánh cửa khác mở ra, cháu cứ đi đi, cứ tin tưởng vào mình…

Long đong cả 5 năm trời để thành một phóng viên, vậy mà cánh cửa lớn vừa mới mở với cuộc đời cháu cũng là nơi khép lại bởi một dòng lũ dữ."

Còn phóng viên Phạm Đức Chung (Trung tâm tin tức VTV24) thì nhớ tới người anh đồng nghiệp của mình như một người "hiền lành, chăm chỉ và chẳng bao giờ va chạm với ai":

"Tháng 8/2014, tôi và Anh Dư cùng vào làm việc tại VTV24, rồi lại có cơ duyên cùng vào nhóm giao thông. Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là một anh chàng có chiều cao khiêm tốn, đôi lông mày rậm, nụ cười mộc mạc, hiền lành và lúc nào cũng xách theo chiếc cặp da cũ cũ bên mình như “cán bộ xã.”

Anh ít nói lắm! Chẳng mấy khi va chạm với ai. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh một người thanh niên mặc chiếc quần ống rộng với chiếc áo sơmi kẻ carô đã sờn màu ngồi chăm chú viết bài ở một góc phòng làm việc. Vì cùng một nhóm nên tôi và Dư có nhiều cơ hội đi tác nghiệp, nói chuyện và còn cùng nhau viết bài. Hồi đó, tôi còn mới mẻ với nghề báo, còn anh là người đã có kinh nghiệm trước đó.

Khi ra hiện trường với anh, tôi đã học thêm được nhiều điều, từ cách tiếp cận vấn đề đến khai thác thông tin. Còn khi về viết bài, dù là phản biện hay góp ý, anh cũng chỉ “thỏ thẻ” mà chưa bao giờ lớn tiếng một câu, dù tôi thua anh đến 4-5 tuổi.

Anh Dư là một trong những người ở lại nhóm giao thông với tôi lâu nhất trước khi Anh chia tay VTV24. Ngày anh dừng công việc, cũng chẳng có gì hoa mỹ, chúc tụng nhiều ngoài một câu chào nhỏ nhẹ, nụ cười hiền lành và cái bắt tay chân thành như con người của anh vậy."

Chưa hết bàng hoàng về sự ra đi của người đồng nghiệp, phóng viên Duy Hoàng (Báo Tuổi Trẻ) chỉ lặng lẽ thở dài: "Phép màu đã không xảy ra với cuộc tìm kiếm Dư. Thi thể của đồng nghiệp trẻ đã được tìm thấy ở Yên Bái. Cậu ấy đã nằm xuống cho dòng tin chảy mãi..."