Nỗi oan lưu truyền ngàn năm nơi đáy giếng Tử Cấm Thành, không một ai dám uống nước tại đây

Một trong số những giai thoại hấp dẫn về Tử Cấm Thành chính là chuyện không một ai dám uống nước từ các miệng giếng trong chốn Cố Cung.

Tử Cấm Thành có tới gần trăm miệng giếng, nhưng trong hoàng cung không một ai dám uống nước, thậm chí còn không dám bén mảng tới những nơi này. Phải chăng gần khu vực bình thường đến mức bất thường lại có những chuyện kỳ quái xảy ra?

Tử Cấm Thành - nơi có vào mà không có ra

Trong những cuộc tranh đấu đầy mưu mô và tàn nhẫn từ cổ chí kim, miệng giếng hoàng thành không biết tự lúc nào đã trở thành một trong những công cụ trả thù hiệu quả. Trước vô số những sự vụ lớn bé có đủ liên quan tới nước giếng trong hoàng cung, các vị Hoàng đế nhiều lần đã hạ lệnh điều tra. Suy cho cùng, dù điều tra tới đâu cũng chỉ bắt được những kẻ nhận tội thay, những nô tài, nô tỳ thấp hèn bao che cho chủ.


Tử Cấm Thành là ước mơ và là nấm mồ chôn bao số phận lạc lối. 
Tử Cấm Thành là ước mơ và là nấm mồ chôn bao số phận lạc lối. 

Hậu cung vốn là nơi “Trường Giang sóng sau xô sóng trước”, người cũ ra đi người mới lại đến. Ai cũng có thể biến chất vì sức hấp dẫn từ quyền lực và tiền bạc ở chốn xa hoa bậc nhất phương Đông này. Những chiếc giếng trong Tử Cấm Thành cũng vì vậy mà trở thành công cụ đấu tranh, trừ khử lẫn nhau từ đời này qua đời khác.


Những miệng giếng "chứa nhiều nỗi uất ức" tồn tại suốt trăm năm.
Những miệng giếng "chứa nhiều nỗi uất ức" tồn tại suốt trăm năm.

Mặc dù việc hạ độc kẻ khác bằng nước giếng luôn được người trong cung thực hiện lén lút, nhưng giấy vốn không gói được lửa. Dần dần, người trong hậu cung từ tần phi đến cung nữ, thái giám chẳng ai dám động đến nước ở những miệng giếng “chầu chực cướp mạng người” này. Nước giếng trong Cố Cung đã trở thành nỗi sợ, khiến người người trong cung thời Minh – Thanh luôn tìm cách nhập nước từ bên ngoài vào để phục vụ cho sinh hoạt. 

Những mồ chôn phi tần mang tên Giếng Hoa

Từ lời của những nhân chứng sống cho đến tận ngày nay, những cái giếng tại chốn phù hoa là nơi kết thúc sinh mệnh của vô số cung nữ. Bởi lẽ, hầu hết các cung nữ năm xưa đều có xuất thân nghèo khổ, không nhà cửa, vào hoàng cung là con đường mưu sinh duy nhất đối với họ.

Nếu may mắn sở hữu nhan sắc thanh tú và vô tình lọt vào mắt xanh của Hoàng đế thì coi như phận đời đã đổi. Nhưng cơ hội ấy quả thực quá đỗi mong manh. Hầu như đại đa số các cung nữ đều làm công việc tạp dịch vất vả, thường xuyên bị tần phi trách mắng, bị nữ quan chèn ép. Có không ít người vì không chịu nổi đã tìm cách trốn ra ngoài, một số khác thì quá bế tắc mà nhảy giếng tự vẫn.


Từ Hy Thái hậu từng đẩy Trân Phi - "cái gai trong mắt mình" xuống giếng
Từ Hy Thái hậu từng đẩy Trân Phi - "cái gai trong mắt mình" xuống giếng

Miệng giếng trong hoàng cung không chỉ là nơi kết liễu sinh mạng của những cung nữ nhỏ nhoi, mà còn là chốn cho các cung phi bị thất sủng gieo mình xuống để chấm dứt một phận đời như cánh lục bình trôi của mình. Chưa dừng lại ở đó, giếng trong cung còn là một địa điểm hoàn hảo để che giấu tội ác cực kỳ hoàn hảo. Dẫn chứng cụ thể là câu chuyện Từ Hy Thái hậu thủ tiêu Trân Phi - kẻ làm bà chướng mắt từ rất lâu nhưng không có lý do nghiêm trị.

Trân Phi trong chốn hậu cung tựa như một bông hoa mang hương sắc dị biệt. Nàng không sợ Hoàng hậu, lại càng không e ngại Thái hậu Từ HyBiết Trân phi không sợ cường quyền, không “nể mặt” mình, Hoàng hậu và thái giám Lý Liên Anh thường xuyên tìm đến Từ Hy để thêu dệt đủ mọi chuyện xấu nhằm hạ bệ kẻ thù. Từ Hy được “đổ dầu vào lửa”, càng nhen nhóm ý định trừ khử người con dâu không yên phận này. 


Quan hệ mẹ chồng nàng dâu êm thấm chưa lâu thì nhiều biến cố đã xảy ra..
Quan hệ mẹ chồng nàng dâu êm thấm chưa lâu thì nhiều biến cố đã xảy ra..

Vật đổi sao dời, thời thế loạn lạc nổi lên, vào năm 1900, khi liên quân Tây Dương bắt đầu càn quét Bắc Kinh, Từ Hy lập tức lên kế hoạch đào tẩu. Trước thời điểm chạy trốn 1 ngày, bà cho gọi Trân Phi đến cung của mình, dùng lời ngon tiếng ngọt để dụ dỗ:

Nay liên quân đã đánh tới, chúng ta vốn không còn đường lui, hai mẹ con ta nếu không muốn làm gánh nặng cho Hoàng đế thì hãy cùng nhau nhảy giếng để tuẫn tiết.

Nỗi oan lưu truyền ngàn năm nơi đáy giếng Tử Cấm Thành, không một ai dám uống nước tại đây

Biết lành ít dữ nhiều, Trân phi khi ấy tuổi còn nhỏ đã lên tiếng khẳng định Hoàng đế sẽ không đầu hàng quân địch và nhất định không chịu nhảy giếng. Từ Hy vừa tức giận, lại vừa hổ thẹn vô cùng, một mực ép Trân phi phải tuẫn tiết. 

Từ Hy vì muốn bưng bít chuyện xấu mình làm ra nên quyết định phong Trân phi làm Trân Quý phi vì đã "trinh liệt tuẫn tiết". Tuy nhiên, chẳng ai dám lại gần chiếc giếng nơi Trân phi ngã xuống bởi cho rằng nỗi oan khuất tỏa ra từ đó quá mạnh.

Khi Phổ Nghi lên ngôi kế vị, liền bố cáo với thiên hạ Trân phi tự sát, truy phong thành Khác Thuận Hoàng quý phi. Vào năm Dân quốc thứ 4 (1915), chị ruột của Trân phiCẩn phi đem thi hài nàng dời táng đến Phi viên tẩm thuộc Sùng Lăng, đồng thời đem miệng giếng nơi nàng qua đời năm xưa chế tác thêm hai lỗ nhỏ rồi dùng côn sắt khóa ngang, từ đó không được sử dụng nữa. Hậu thế cũng vì vậy mà đặt tên cho giếng là giếng Trân Phi.

Ngày nay, nơi đây đã trở thành địa điểm tham quan hút khách tại Tử Cấm Thành, cũng là một minh chứng rõ rệt cho sự tranh đấu quyền lực khốc liệt chốn hậu cung.

Từ Hy Thái hậu - Người đàn bà tàn độc và thâm hiểm chưa từng thấy trong lịch sử Trung Quốc

Màn đáp trả mẹ chồng gay gắt khiến Từ Hy Thái hậu ôm nỗi hổ thẹn suốt đời

3 địa điểm có thật và đáng sợ với những giai thoại ly kỳ hơn cả lãnh cung trong Tử Cấm Thành

Tử Cấm Thành

giếng Trân Phi

Chốn hậu cung