Lũ nhóc đầu trọc, oằn mình "cõng" ung thư... chưa một ngày được sống là trẻ con

04/09/2017, 07:33 GMT+07:00

"Ung thư" đã trở thành bản án tử thần, thế nhưng căn bệnh chưa bao giờ có thể dập tắt đi nụ cười, ước mơ của tụi trẻ con tại bệnh viện Ung bướu TP.HCM này.

Trong cái ẩm ướt của cơn mưa chiều vừa dứt, người đàn bà trạc 50 tuổi ôm đứa con vào lòng ru lên từng đoạn nghe não hết cả lòng. Cứ như thế, những người cha, người mẹ của bệnh nhi ung thư tại đây hằng ngày vẫn đứt ruột nhìn con mình vật vờ giữa cái ranh giới giữa sự sống và cái chết như thế.

Hai hôm lui lại bệnh viện Ung bướu (quận Bình Thạnh, TP.HCM) là hai hôm tôi chứng kiến tụi con nít ở đây đến ca vào thuốc và truyền dịch. Hai hôm Sài Gòn kéo mưa về liên miên, cái cảnh phòng trắng, giường trắng,… lại thêm mấy tiếng tí tách đơn điệu ngoài ô cửa làm mọi thứ thêm phần sầu thảm.

Lũ nhóc đầu trọc, oằn mình

Lũ nhóc đầu trọc, oằn mình

Trong phòng, mặt tụi nhỏ trắng bệch, tay chân nối liền mấy ống van to ngang ngửa ngón chân cái. Không thấy con cựa quậy, khóc lóc ba mẹ chúng cũng héo theo, khuôn mặt méo xẹo ấy lại khiến không khí trong căn phòng mười mấy mét vuông lại thêm tang tóc. Giờ phút quyết định, chỉ những đứa khỏe mạnh, đủ sức thích ứng được thuốc, mới có thể qua khỏi, nhận thêm cái tin mừng “sống được 2 – 3 tháng nữa”. Còn bằng không, trên loa phát thanh hôm nay sẽ lại vang lên thông báo: Bé tên gì? Ở đâu? Bao nhiêu tuổi? - vừa mới mất ngày… tháng… năm. Nghe rõ mồn một...

Chưa một ngày sống đúng nghĩa trẻ con

Nói tới trẻ con, người ta thường nghĩ đến những thân hình mũm mỉm, mập mạp, trắng trẻo, phúng phính. Nhưng ở khoa nhi bệnh viện Ung Bướu này, chẳng có từ nào cho bọn trẻ cả. Đứa thì đầu trọc lóc, phình to hơn cả mình, đứa thì liệt, đứa chân tay quắp lại... Ngày ngày, chúng chỉ nằm tạm bợ trên những chiếc giường xếp kê đơn giản, thậm chí nhỏ hơn có thể ngủ dười gầm giường, sàn nhà, chờ dăm ba bữa có ai chuyển đi mới được trèo lên giường ngay ngắn ngả lưng.

Tụi nó, 1 tuổi có, 7 tuổi có, 15 tuổi có, thậm chí vài tháng cũng có, đều mang trong mình căn bệnh ung thư quái ác. Cuộc sống gói gọn trong việc tính tháng ngày còn được nhìn thấy cha, thấy mẹ. Chưa một ngày được sống đúng nghĩa trẻ con, chứ đừng nói được áo quần xúng xính đồng phục tới trường ngày khai giảng vào cái tháng 9 này...

Lũ nhóc đầu trọc, oằn mình

Giữa trưa, chờ con trai say say ngủ, chị Sương (52 tuổi, quê Bến Tre) mới mở vội hộp cơm nguội, vón lại từng cục nhỏ nuốt trộng, tay phải vẫn phẩy phẩy chiếc quạt ngang sống lưng thằng bé. Chiếc quạt trần quay chậm rãi trên cao không khiến cái nóng bức Sài Gòn tháng 7 dễ chịu hơn xíu nào. “Thằng Thắng (con chị) ở viện được 3 năm rồi! Nó không phải con ruột của chị đâu, nó bị bỏ từ lúc lọt lòng nên chị thương lụm về nuôi thôi. Thế mà ông chồng chị ổng giận bỏ đi biệt xứ luôn. Người ta bảo chị khùng, bỏ chồng đi nuôi người dưng. Nhưng thôi chị cứ kệ, gì chứ thằng Thắng nó thương mẹ lắm, đời nào nó bỏ chị đâu”, giọng chị Sương buồn rầu mỗi lần nhắc chuyện cũ.

“Có người nhà giàu trả chị những 30 triệu để bắt thằng Thắng. Lúc đó, ngu lắm, tưởng cho nhà giàu thì nó sẽ đỡ khổ, ai dè thằng bé khóc cả tuần không dứt. Đứt ruột, đứt gan, chị mới khăn gói lên Sài Gòn năn nỉ chuộc con".


Bé Trương Toàn Thắng (2 tuổi rưỡi, quê Bến Tre) được chuẩn đoán ung thư máu giai đoạn cuối, lui lại bệnh viện cũng hơn nửa năm.
Bé Trương Toàn Thắng (2 tuổi rưỡi, quê Bến Tre) được chuẩn đoán ung thư máu giai đoạn cuối, lui lại bệnh viện cũng hơn nửa năm.

Lũ nhóc đầu trọc, oằn mình

Mới 9 tháng tuổi, chị Sương đã đưa con đi bán vé số dạo khắp Sài Gòn. Đội nắng, đội mưa, cứ ngồi trước giỏ xe, chị ì ạch đạp hết hẻm này đến ngách nọ. Một buổi tối, tự nhiên thằng bé bỏ ăn, ói đến đổ mật xanh. Chị sợ quá chở vào viện, rồi người ta bắt ở lại, đưa chị tờ giấy “ung thư máu giai đoạn cuối”. Đêm đó, nhìn thằng nhỏ co rúm trong cái lồng kính, ống thở bịt hết cả cái miệng bé xíu, chị khóc cạn nước mắt.

Bán hết cửa nhà, chị lo chạy chữa cho con. “Người ta lại bảo chị khùng, bán nhà chữa bệnh cho người dưng. Nhưng chị kệ, con mình mình thương, không đứt ruột đẻ đau nhưng cũng đứt gan nuôi mà".

Lũ nhóc đầu trọc, oằn mình

Chị bảo rằng đặt tên nó là Toàn Thắng vì thấy mình thua thiệt nhiều quá (nhà nghèo, chồng bỏ, không con). Vậy mà ván cuối chị cũng thua nốt. “Chắc kiếp trước chị ăn ở chả ra gì nên trời nó hành sang thằng con. Thôi thì kệ, mệnh trời gọi ai người nấy thưa, không phục thì làm gì được hả em?”, giọng chị nghẹn hẳn lại.

Cách đó hai chiếc giường, chị Thay (28 tuổi, quê Bình Định) đang thay lại bộ đồ mới cho đứa con gái tên Ý. Căn u não chèn ép dây thần kinh khiến bé liệt nửa thân người dưới, giờ đây, mọi sinh hoạt hằng ngày của con nhỏ phải dựa hẳn vào đôi bàn tay gầy guộc của người mẹ.

Chị kể: “Hồi ba tháng tuổi, nó bị bệnh tim. Nhà nội chê cái dòng giống bệnh tật nên nhất quyết bắt ba nó bỏ. 1 tuổi chị gửi con cho ngoại, vào tận Nam làm thuê cuốc mướn, cũng chỉ mong có đủ tiền cho con phẫu thuật tim, vậy mà giờ…”, giọng chị đột ngột trầm xuống, rồi đứt hẳn.


Bé Nguyễn Ngọc Như Ý (8 tuổi, quê Bình Định) bị u não ác tính, toàn thân người dưới bị liệt, mọi sinh hoạt đều phải nhờ vào mẹ.
Bé Nguyễn Ngọc Như Ý (8 tuổi, quê Bình Định) bị u não ác tính, toàn thân người dưới bị liệt, mọi sinh hoạt đều phải nhờ vào mẹ.

Ngồi dưới sàn, anh Dương (31 tuổi, quên Kon Tum) nhìn cái hóa đơn thuốc dài thượt, đầy số má. Miệng anh lẩm bẩm tính, được vài toa đầu tiền thuốc đã lên đến bạc triệu. Anh lại nhìn thằng con, nhìn đống tiền lẻ trên tay còn chưa đủ 300 nghìn.

“Mai thuốc đâu cho con uống đây hả Quân (tên cậu con trai)?” – anh ngồi dựa vào góc tường, gục mặt, thở dài mệt nhọc.

Căn phòng 302 im ắng hẳn, mấy người lớn lẳng lặng từng góc, ngồi tỉ mỉ đếm từng đồng viện phí có khi lên đến chục triệu. Nụ cười nhạt nhẽo khi nghĩ về cái ngày cuối cùng đang gần đến, cái ngày mà “thần chết” gõ cửa, họ có kháng cự cách mấy, thậm chí bán cả thân mình cũng không níu được mấy đứa nhỏ sống thêm được.

Lũ nhóc đầu trọc, oằn mình

Những ước mơ… nảy mầm từ đất chết!

Trời đổ mưa từ sáng sớm, đến gần trưa mới ráo được đôi chút, anh Dương lựa gió phơi ba bốn cái quần xà lỏn bé xíu của thằng Quân trên thanh sắt cửa sổ. Thế mà quá 2h chiều, trời đổ mưa ướt hết. Chị Thay giật mình thức dậy, lụm xong mấy cái quần rồi đóng bặt cửa sổ. Tiếng đổ lớn của cơn mưa làm cả phòng thức giấc, mấy người đàn bà ngồi khum chân, cầm bịch hạt cườm đủ màu đan vòng để kiếm thêm tiền trả viện phí.


Bé Lê Anh Quân đang mang trong mình căn ung thư bụng đã hơn 2 năm.
Bé Lê Anh Quân đang mang trong mình căn ung thư bụng đã hơn 2 năm.

Lũ nhóc đầu trọc, oằn mình

Thằng Quân đẩy hai chiếc giường trong góc lại cạnh nhau. Nó ra hiệu lệnh cho ba nằm ngửa, chổng tay lên làm bãi đáp cho nó hạ cánh. “È…È…È” – nó mô phỏng lại tiếng kêu của một chiếc trực thăng mà theo trí tưởng tượng non nớt của nó. Lộn thêm một vòng trên giường, nó mới bay thẳng xuống đất, tiếp đất ngay trên thân ba nó.

- "Đáp thành công rồi!", hai cha con lại ôm nhau cười ngặt nghẽo.

Trong khi đó, cu Thắng lại chui tọt vào gầm giường. Vừa nãy, thừa lúc cái Ý ngủ say, nó đã trộm con búp bê có mái tóc vàng làm đồ chơi, kéo ống truyền đặt lên bụng con búp bê, nó giả vờ khám bệnh. Đặt tai, nheo mặt y như một ông bác sĩ non. “Ổn cả, con sắp xuất viện được rồi đây!”.  Nói xong, nó vuốt mái tóc vàng, hôn ngay trán rồi lủi thủi đặt con búp bê y chỗ cũ, tủm tỉm cười vì chị Ý không phát hiện là nó đã mượn trộm.

Lũ nhóc đầu trọc, oằn mình

Cái Ý vẫn nằm úp mặt vào lòng mẹ, nó vẫn chưa hết mệt mỏi vì 2 bình dịch truyền lúc sáng. Mấy đứa trong phòng kêu kiểu gì cũng không chịu bước xuống giường, con bé không thích chơi đám con trai. Chốc chốc quay mặt lại thấy thằng Quân đáp thua một trận, nó mới bật lên cười khoái chí.

Lúc sau, Ý vòng tay kéo mẹ sát xuống, ghé tai nói thầm. Chị Thay nghe xong, khòm nửa người xuống cuối giường, cầm ra một cuốn sổ được bọc bì cẩn thận cùng một hộp bút màu, chỉ còn đúng 5 cây. Nó ngồi tựa lưng vào tường ngay ngắn, tay tô tô mấy cây bút chì xanh đỏ đủ màu. Tay nó cứng đơ, kéo một đường dài tầm 5 cm lại nguệch ngoạc.


Đôi bàn tay đã dần yếu ớt và tê liệt, nhưng Ý vẫn chưa bao giờ từ bỏ ước mơ trở thành họa sĩ của mình.
Đôi bàn tay đã dần yếu ớt và tê liệt, nhưng Ý vẫn chưa bao giờ từ bỏ ước mơ trở thành họa sĩ của mình.


Bé Ý với cái dáng miệt mài ngồi vẽ đến thương. 
Bé Ý với cái dáng miệt mài ngồi vẽ đến thương. 

Chị Thay cầm tranh lên nói với tôi về mấy bức vẽ méo mó mà lúc nãy chị khẳng định chắc nịch: “Đẹp lắm, con bé nhà chị có khiếu họa sĩ từ nhỏ rồi!”.

- Em xem nè, đây là con voi Ý vẽ lúc 5 tuổi, kia là nhà Ý vẽ lúc mới 4 tuổi. Lật qua, lật lại chị bụm miệng cười ngon ngay. “Còn đây là Ý vẽ mẹ, có tóc dài, có mắt đen, có miệng hay cười…” , chị chỉ vào một bức màu cam đất, quần tròn nhiều đường mà tôi nhìn mãi chẳng thấy có điểm gì giống vẽ người, huống hồ lại là chị.

Mặc kệ, không biết đúng hay sai, chớ mà cái Ý nghe xong lại bật cười giòn tan, dễ thương quá trời quá đất.

Đau bệnh là thế, chớ mấy đứa trẻ vẫn còn mộng mơ dữ lắm. Hỏi ra thì đứa nào cũng muốn làm công an, làm bác sĩ, giáo viên… toàn mấy nghề xịn xịn, chứ đi bán vé số như ba mẹ, tụi nó lắc đầu lia lịa: “Mệt lắm!”

16h chiều, loa phát thanh bệnh viện vang lên cái giọng chậm rãi của bác sĩ Thọ. Mấy người lớn dáo dác nhìn nhau, rồi ái ngại đưa mắt nhìn thật lâu vào mưa. À! thì ra ban nãy là cái bản cáo phó mà hôm qua tôi nghe chị Sương kể. Ngắn gọn mà tang thương!

30 phút nữa, thằng Quân sẽ vào thuốc, nó chỉ còn đủ thời gian để húp vội tô cháo trắng rồi đứng dậy chào tạm biệt "đàn em". Ôm thằng Thắng vào lòng, nó rút trong túi ra con xe ben đồ chơi được gói tỉ mỉ bằng cái bao nilong vàng hoe: “Cho chú mày cái xe ben. Đừng có làm bể bánh đó, anh về phải trả lại anh. Nghe chưa?”. Thằng bé nghe xong, chả hiểu gì, chỉ cầm con xe ben chạy mất bóng vào gầm gường. Tới chỗ con Ý, thằng Thắng chìa ra mấy con gấu bé tẹo, ngượng nghịu: “Ôm lấy mà ngủ, mai mốt khỏi qua ăn trộm của anh nữa, anh cho hết đó!”. Riêng con trực thăng đã gãy mất cái đuôi thép, nó cầm chắc nịch trên tay, “Cái này anh cho bác sĩ Thọ. Bác ấy biết anh thích bay kiểu gì cũng cứu”.

Nói xong, thằng Quân gập người cúi chào đúng kiểu binh lính chào để lâm trận vậy. Mấy người lớn nghe xong, buồn rười rượi. Quân xỏ đôi dép lào dán hình siêu nhân đã đứt mất cái mũi, quay mặt đi xuống bậc tam cấp. Nó đan chắc nịch ngón tay mình vào lòng tay ba, níu về trước. Ba nó chỉ kịp quệt vài giọt nước mắt rơi giữa chừng, lảo đảo bước theo. Chiều hôm ấy, ai ai cũng hồi hộp ngóng tin từ loa phát thanh bệnh viện. “Lê Anh Quân, 8 tuổi, quê Kon Tum…” – “trở về phòng…!”.