Nữ phóng viên lẻn vào nhà thương điên, trở ra với sự thật chấn động

20/04/2017, 19:00 GMT+07:00

Giả điên và nhẫn nhục cam chịu, nữ phóng viên trải qua những giây phút ám ảnh kinh hoành nhất cuộc đời.

Để điều tra về sự đối xử tàn nhẫn đối với bệnh nhân mắc bệnh tâm thần, Nellie Bly đã giả điên để được đưa vào nhà thương điên.


Chân dung người phụ nữ gan dạ dám cải trang thành người điên để tìm hiểu cuộc sống bên trong khu bệnh nhân tâm thần.
Chân dung người phụ nữ gan dạ dám cải trang thành người điên để tìm hiểu cuộc sống bên trong khu bệnh nhân tâm thần.

Trong một lần được nghe kể về trường hợp của người đàn ông bị gửi đến nhà thương điên Women’s Lunatic Asinum trong tình trạng ngày càng bấn loạn, miệng không ngớt lẩm bẩm: “Đừng đánh tôi, đừng đánh tôi.” đã kích thích sự tò mò của bà Nellie. Được sự trợ giúp của ban biên tập tờ New York World (NYW), bà nhanh chóng có cơ hội được “giả dạng” bệnh nhân điên. Từ đó, nữ phóng viên tận mắt chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng nhất cuộc đời. Những người bệnh bị đối xử dã man bởi các y tá và những người có tinh thần bình thường khác trong điều kiện sinh hoạt xuống cấp đến nghiêm trọng.


Tò mò về đời sống thật của những người mắc bệnh về tâm lý đã thôi thúc Nellie Bly làm việc này.
Tò mò về đời sống thật của những người mắc bệnh về tâm lý đã thôi thúc Nellie Bly làm việc này.

Toàn bệnh viện bao phủ, tràn ngập mùi hỗn tạp của chất khử trùng, rác thải y tế chất cao như núi, những con chuột chạy qua lại không kể ngày đêm. Bệnh nhân chỉ được cho ăn những đồ thối rữa, không có giá trị dinh dưỡng cũng như luôn nhận thái độ hống hách, từ ngữ “chợ búa” từ các nhân viên y tế. Để cầm hơi, họ bắt buộc phải ăn để duy trì sự sống. Qua lời kể của Nellie, mọi thứ ở đây đúng nghĩa là một địa ngục trần gian.


Câu chuyện của nữ phóng viên người Mỹ đã tạo nên cơn sốt trên khắp các mặt báo thời bấy giờ.
Câu chuyện của nữ phóng viên người Mỹ đã tạo nên cơn sốt trên khắp các mặt báo thời bấy giờ.

Câu chuyện còn khiến người nghe phẫn nộ hơn khi biết được thậm chí ở đây không có nước uống. Tất cả bệnh nhân đều phải uống những vũng nước thải đọng lại trên nền đất bẩn - cách “chăm sóc” còn tệ hơn đối với một con vật. Dù già hay trẻ, mọi người buộc tắm bằng nước lạnh, trong một khoảng thời gian quy định, có người quản thúc, người này không ngừng quát tháo, đưa tay chỉ trỏ và chửi rủa những bệnh nhân chậm chạp.


Bị đối xử tệ bạc khiến tình trạng của những người bệnh ngày càng trở nặng.
Bị đối xử tệ bạc khiến tình trạng của những người bệnh ngày càng trở nặng.

Không khí u ám bao trùm lên các khu vực dành cho người bệnh, những tiếng cười đến điên dại, tiếng khóc não nề, tiếng chữi rũa đánh đập đồ đạc luôn xuất hiện khắp mọi nơi. Vào những lúc giả điên, đôi lúc Nellie Bly cũng bị các nhân viên ở đây nhét giẻ vào miệng, đánh đập một cách dã man.

Nhờ nghiên cứu kỹ qua nhiều sách báo về loại bệnh này, bà Nellie mới qua mắt hàng loạt chuyên gia, các bác sĩ đầu ngành và được đưa vào khu tị nạn. Hằng đêm, bà gào thét, vò đầu bức tóc, đập tung mọi đồ vật, và diễn tròn vai người luôn bị ám ảnh cái chết, vờ như luôn có một người đàn ông đang cố gắng giết bà. Trong suốt quá trình trở thành bệnh nhân tâm thần, mỗi bước đi của nữ phóng viên can đảm này đều có sự tham vấn của các toà soạn. Bà không hề lôi kéo ai khác vào cuộc mà tự thân chứng thực một cách khéo léo.

Nữ phóng viên lẻn vào nhà thương điên, trở ra với sự thật chấn động

Trải qua gần 10 ngày cho đến lúc được bảo lãnh dưới sự bảo lãnh của NYW, hầu hết tất cả mọi người không còn nhận ra Nellie. Cơ thể bà trải dài những vết bầm tím do bị đánh đập, tóc rụng từng mảng và khuôn mặt thất thần. Và dù đã trở về cuộc sống bình thường, đêm đến bà cũng không thể ngủ yên giấc nếu có một tiếng động nhẹ. Nhà thương điên ấy dường như là ký ức không thể nào xoá bỏ đối với nữ phóng viên Mỹ.

Sau đó ít lâu, loạt bài điều tra được xuất bản thành sách với tên gọi “10 ngày ở nhà thương điên”. Nó đã tạo nên cơn sốt trên khắp nước Mỹ. Đi đến đâu cũng có thể thấy những nhóm đông tụ tập bàn tán xôn xao. Những gia đình có thân nhân là bệnh nhân tâm thần hợp nhau tổ chức các cuộc biểu tình lớn nhỏ yêu cầu chính phủ có biện pháp đối xử với những người mắc phải căn bệnh tâm thần, đồng thời trợ cấp về chi phí y tế và lời hứa quan tâm hơn tới quyền lợi của họ.


Bộ phim 10 days in a Madhouse dựa trên câu chuyện có thật của bà Nellie.
Bộ phim 10 days in a Madhouse dựa trên câu chuyện có thật của bà Nellie.

Sự kiện gây chấn động dư luận này còn được chuyển thể thành phim vào năm 1998. Về sau, bà Nellie Bly nhận lời mời tham dự đội điều tra của chính phủ về điều kiện sinh hoạt của các khu tị nạn.  

Ảnh: Internet

Nguồn: NYW

 

Bảo Vi - theo thethaovanhoa.vn