Hắn (Chương 9 - Những buổi sáng ướt đẫm)

Câu chuyện này không dành cho những người quá lạc quan, nó cũng không dành cho những người dưới mười sáu tuổi.

Mưa vào bình minh, dịu nhẹ và ngọt lịm.

Tôi còn nhớ lúc đó, khi nép mình vào hắn, trong căn phòng chật chội bừa bãi, đưa tay lên xoa dịu mái tóc rối bời trông rất đáng yêu của Linga. Sau đó, tôi đặt một nụ hôn rất kêu lên vầng trán hắn.

Chúng tôi đón chào buổi sáng khá muộn, bởi cả hai đều phải làm việc rất khuya, quá nửa đêm mới trở về nhà. Tuy thế, khi tiết trời ẩm ương trong những buổi se se lạnh ấy, những đám mây ủ sấm bung những tia sét rạch nát mảng trời xám, tôi lại kêu hắn dậy sớm. Tất nhiên, không phải bằng tiếng chuông inh ỏi, cũng chả phải là tiếng gọi eo éo của tôi. Đầu tiên, tôi bắt hắn nằm ngửa ra, sau đó ngồi lên bụng hắn. Hắn khẽ nhăn mặt trước sức nặng cơ thể tôi.

- Nặng quá, xuống đi!

- Nói yêu em đi!

- Không.

Tôi nhún nhẩy trên cơ thể hắn, khiến chàng trai của tôi nhăn mặt.

- Rồi..rồi, anh yêu em.

Tôi bật cười khanh khách. Cúi mặt xuống, tôi tựa trán mình lên tóc hắn, cảm nhận nhiệt lượng cơ thể chàng trai Linga của tôi.

- Em cũng thế!

Hắn nhếch mép với điệu bộ ranh mãnh:

- Vậy thì xem nào…

Sau đấy, hắn vật tôi xuống. Tôi kêu lên một tiếng, và sau khi đổi vị trí, hắn nằm trên tôi, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Hai bàn tay đan vào nhau, hắn nhẹ nhàng hôn lên má tôi, rồi trượt nhẹ xuống cổ và kết thúc ở ngực trái. Trong phút chốc, cả hai chúng tôi đắm đuối nhìn nhau.

- Muốn một chút rượu vang không? – Hắn nói dịu dàng.

- Có – Tôi gật đầu.

Hắn bật dậy và đi rót hai ly rượu. Tôi khẽ đẩy hắn nằm xuống. Linga không phản kháng. Tôi uống một nhụm rượu rồi truyền vào hắn qua đôi môi đỏ rực. Hơi men quấn lấy cơn khát tình, đốt lên một chút ấm cúng trong hai con người nằm ở phía dưới đáy của xã hội. Dòng rượu chảy xuống cằm hắn, xuống yết hầu đang chuyển động lên trên. Tôi trượt lưỡi mình theo những giọt nước màu đỏ máu ấy, lượn lờ trên làn da người tôi yêu, nghe thấy tiếng rên nhẹ từ hắn. Tôi liếm hai đầu ti nhỏ xíu xiu của hắn, xoay vần nó, rồi lại khám phá phía dưới. Khi giọt nước đỏ bé bỏng ấy đọng lại trên rốn hắn, tôi thưởng thức vị chát chát của rượu và ngọt ngọt của cái vũ trụ nhỏ bé nằm giữa bụng hắn mà chỉ có người yêu nhau mới nếm được nó.

Tôi kéo chiếc quần lót của hắn xuống, và trêu đùa với cậu nhóc Linga. Lưỡi tôi ve vuốt nhẹ nhàng trên đầu bộ phận đáng yêu đó. Bất ngờ, những hình ảnh về các cậu bé của hàng chục gã đàn ông khác hiện về trong tâm trí tôi. Từ trước đến nay, tôi không quan tâm đến nó. Tôi chỉ biết đàn ông làm mình sướng bằng “chiếc chìa khóa” ấy. Đã bao giờ tôi yêu nó như bây giờ chưa? Chẳng bao giờ… chẳng bao giờ cả. Tại sao... tôi lại muốn hắn hạnh phúc đến thế này? Tôi muốn hắn cười, hắn vui sướng, hắn hạnh phúc và luôn mạnh mẽ giữa cuộc đời khốc liệt này. Nhưng liệu hắn có yêu tôi không? Lỡ có một ngày, hắn sẽ ngoảnh mặt bỏ đi như cách mà người đàn ông sinh ra tôi đã từng? Tôi không biết. Tôi sợ và càng sợ, tôi lại yêu hắn điên cuồng.

Tôi đưa thứ bé bỏng đã bừng tỉnh ấy vào miệng mình. Lưỡi tôi xoa dịu cậu ấy, mân mê đường rãnh nhỏ đang hé miệng ở phần đầu của cái bộ phận hư đốn ấy như đang muốn cảm nhận sự đụng chạm này đầy khoái cảm thêm lần nữa… lần nữa. Còn chàng trai của tôi nằm lặng đi, chỉ thỉnh thoảng thở ra rất nhẹ. Rồi sau đấy, tôi ngồi lên trên, nhẹ nhàng để cái “sinh vật” giống nòi sung mãn của hắn bước vào khám phá bên trong cơ thể mình. Cô bé ẩm ướt của tôi nới lỏng ra, chấp nhận sự xâm nhập. Sau đó, hắn chuyển động. Ban đầu dịu dàng, rồi sau đó cuồng nhiệt, ngập tràn khoái cảm. Tôi bật ra những tiếng kêu, cảm xúc dâng lên tột đỉnh, trào ra theo những câu chữ không thành nghĩa. Đây là tiếng gọi cô đơn trong linh hồn tôi đang vui sướng được xoa dịu. Cậu bé của hắn đang mở khóa chiếc va li chiếm 1% trái tim tôi, rót vào đấy những tình cảm chân thành, cuồng nhiệt, xua đuổi sự hụt hẫng cùng nỗi đau hoang hoải tồn tại âm ỉ từ năm này sang năm khác. Thì ra… khi đi làm đĩ, việc tôi làm với khách hàng không phải là ân ái, mà đó chỉ là giao cấu, để cả hai làm dịu nhu cầu sinh lí của mình. Giao hoan thật sự là khi nó có thể chữa lành những vết thương lòng, khỏa lấp nỗi cô đơn tận cùng trong tâm khảm con người.

Và khi chúng tôi lên đến đỉnh điểm của cảm xúc, hắn nằm lả đi, thở hồng hộc, nhưng đôi môi vẫn nở nụ cười thỏa mãn. Vòng tay ra sau lưng tôi, hắn nhìn tôi đắm đuối. Cả hai không một mảnh vải  nằm sát bên nhau, mãn nguyện với cuộc sống, bất chấp mọi khó khăn đang giăng mắc trên đường đời.

Bên ngoài, những câu hát réo rắt hòa vào với gió, với mưa, bỗng chốc khiến lòng người se lại trong nỗi cơ đơn tột cùng…

Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc…

Là vì tôi hôm nay cô đơn giữa đời trôi…

Rồi có những đêm mưa, nằm nghe câu ca rất xưa…

Từ radio phát lên nghe buồn lắm…

Người lớn cô đơn… tự mình trong bao nhiêu nghĩ suy…

Ngồi bên ai… sao thấy riêng tôi quạnh hiu…

( Khi người lớn cô đơn – Phạm Hồng Phước)

(Còn tiếp)

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Tuấn Phạm, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

 

truyện ngắn

Tệ Nạn Xã Hội