Trang phục, bối cảnh hay là tạo hình chỉ là một trong những phần làm nên 1 bộ phim. Tuy vậy trong nhiều năm trở lại đây, sự đầu tư và nhiều tâm huyết vào "phần nhìn" lại đang chiếm vai trò quan trọng trong hầu hết các dự án phim của các quốc gia.

Câu chuyện về việc xem phim với nội dung hay và lôi cuốn đặt trong một bối cảnh tạo hình chỉn chu, nhiều màu sắc nhưng lại hợp nhãn người xem có lẽ đã không còn xa lạ. Và để thể hiện điều đó rõ nét nhất, chắc chắn, ta nên tập trung nói về dòng phim đánh giá chân thực và sâu sắc nhất cách người làm "khổ cực" ra sao với “phần nhìn” này: dòng phim cổ trang.

Để hiểu điều này, có thể lấy 2 trường hợp điển hình: Như Ý Truyện của Trung Quốc và Tấm Cám: Chuyện chưa kể của Việt Nam – những bộ phim với phần hình ảnh được đầu tư kỹ lưỡng, gần như đạt tới sự hoàn mỹ.

Tấm Cám: Chuyện chưa kể từng “hô mưa gọi gió” trong khâu thiết kế trang phục, tạo hình nhân vật. Dựa vào hình ảnh của người phụ nữ Việt thời xưa, nào là váy xoè, váy đụp, người làm không giữ nguyên bản trang phục của những bà, những mẹ quanh năm ruộng lúa, quần quật lo việc nhà, việc công mà thay vào đó, trang phục phải vừa sáng tạo, vừa mang màu sắc cổ tích lại đan xen phong cách đương đại.

 

Từ chiếc mấn mà dì ghẻ đội lên đầu, bao nhiêu hạt ngọc trai thì bấy nhiêu sự sắc sảo của một người mẹ kế dành cho con chồng. Hay chất liệu voan cũng được đưa vào sử dụng để cách tân cho cái tính cổ tích sao cho thời trang hơn, bắt mắt hơn.

Tương tự, ở Như Ý Truyện, phía sản xuất đã chi một lượng tiền lớn để chế tác lại những bộ trang phục thời Càn Long, thiết kế riêng cho từng nhân vật, bối cảnh để khắc họa rõ nét một triều đại từng tồn tại trong lịch sử ra sao. Nét điêu khắc trên chiếc trâm cài tóc, màu sắc của hoàng bào hay hàng lông mày lá liễu của Như Ý Truyện hiện hữu song hành với từng lời thoại, cử chỉ của nhân vật khắc họa trong phim.

Đơn cử như chiếc mũ mà diễn viên Châu Tấn đội trong lễ phong hậu được thiết kế riêng với tổng cộng 302 viên ngọc trai và vàng miếng chỉ để lên sóng trong vài tháng trời ròng rã. Bộ Triều phục của Châu Tấn cũng được thực hiện nhiều tháng trời để hoàn thành, trong đó có việc sử dụng chỉ khảm nạm – loại chỉ được thợ giàu kỹ thuật mài từ sợi vàng, bạc, đồng với các kích thước khác nhau- một cách đảm bảo phù hợp với mạch phim từ mùa Hạ cho tới mùa Đông.

Có lẽ câu chuyện phục trang và bối cảnh, hay các tạo hình nhân vật sẽ không được chú ý đến vậy vậy nếu không có câu chuyện của Kiều - bộ phim được Mai Thu Huyền ấp ủ suốt 10 năm để thực hiện.

Đáng trân trọng về nỗ lực, nhưng những “hạt sạn” về trang phục được chỉ ra cũng khiến nhiều người đặt câu hỏi: Phải chăng, phía làm phim thiếu tinh nên mới bỏ qua nhiều chi tiết tưởng nhỏ nhưng lại làm nên sức hút của một bộ phim?