Bí mật của hạnh phúc hóa ra không ở đâu xa mà ở ngay bên cạnh bạn

17/06/2019, 18:05 GMT+07:00

Hạnh phúc đơn giản nhưng không phải ai cũng nhận ra. Hạnh phúc chính là trân trọng những người bên cạnh ta.

Tôi là một tóc dài bình thường như bao tóc dài khác, thế nên tôi không thể không theo dõi chuyên mục "Tuần mới của bạn" khi dán mắt vào Mực Tím rồi cười toe toét khi Nhân Mã được tiên đoán "Thứ ba, bạn sẽ có một bất ngờ ngọt ngào". Thật tốt vì bây giờ VTV1 đang phát sóng thời sự 23 giờ, tức là chỉ sau một buổi tối nhiều mộng mơ tôi sẽ bay đến ngay với ngày thứ ba được mong chờ.

 
Đôi khi tôi lại mộng mơ với những chuyên mục Mực Tím.
Đôi khi tôi lại mộng mơ với những chuyên mục Mực Tím.

Thầy bất ngờ kiểm tra 15 phút môn lịch sử, thôi rồi, tôi chủ quan lần trước mới dò bài nên có học chữ nào đâu! Tôi ngó qua Ly thì thấy nhỏ đang quay bài và khi thầy đến gần thì nhanh như chớp nhỏ đáy cuốn vở qua tôi. Tim tôi đập thinh thích khi thầy lấy cuốn vở từ hộc bàn rồi nói "Mỹ Nhi, tạm thời thầy giữ vở của em". Trời, cuốn vở nhỏ Ly quay bài lại là vở của tôi! Trước ánh nhìn thất vọng của thầy, tôi đứng lên nhận lỗi "Em xin lỗi thầy, nếu thầy cho phép, em sẽ tiếp tục làm bài và không gian dối nữa ạ". Có lẽ trước giờ trong mắt thầy tôi vốn là một học trò ngoan nên thầy cho phép tôi làm hết bài kiểm tra.

Nhỏ Ly sau đó ríu rít xin lỗi với lý do lúc đó cuống quá nên... Tôi nói với nhỏ là không sao đâu, quan trọng là qua đó đã hiểu được tình thương của thầy, lần sau phải học bài chăm chỉ để thầy không phải thất vọng nữa.

Tuy trấn an Ly "không sao đâu" nhưng tôi hơi bất an khi Tâm - trưởng hội bà tám của lớp nhìn tôi cười khẩy thay lời muốn nói "Mỗi ngày cứ làm ra vẻ ngoan hiền, hôm nay thì sống đúng bản chất rồi". Tâm có thế nghĩ vậy nhưng Bảo thì nghĩ sao?!

Tôi lén nhìn Bảo nhưng Bảo lúc này đang bận chỉ bài cho nhỏ Miên... Tự nhiên trong lòng tôi chơi vơi một nỗi buồn le lói, lẽ nào "Tuần mới của bạn" đã dự báo sai?

Đang say sưa tự kỷ thì Duy gọi "Chụp nè Nhi" rồi ném trả tôi chiếc bút chì. Tôi chụp hụt, chiếc bút rơi ngay dưới chân Tâm, tức tốc Tâm đá qua Tú, chiếc bút tội nghiệp bẹp dí dưới mũi giày rồi bị đá về phía Châu, sau một đường chuyền ngắn chiếc bút xoay tít đến chân Bảo. Cả hội bà tám nhao nhao "Bảo mau đá qua đây", nhưng Bảo nhanh chóng khiến cả hội thất vọng khi cúi xuống nhặt chiếc bút chì rồi lau sạch trước khi trả tôi. Hành động của Bảo khiến tôi đứng hình trong vài giây mới nói được ba từ giản đơn "Cảm ơn cậu".

Tôi nghĩ nhiều về hành động của Bảo đến nổi buổi tối tôi ngồi im nhìn chiếc bút chì hồi lâu rồi nhắn tin "Bảo ơi, ra chơi sáng mai tớ mời câu froster nhé". Không để tôi đợi lâu Bảo trả lời "Oke, tớ sẽ mua kem bồng bềnh cho cậu" và câu hỏi tu từ "Sao cậu ấy biết mình thích kem bồng bềnh nhỉ?" sau đó cứ lờn vờn trong đầu cho đến khi tôi chìm vào giấc mơ có những vần thơ thơm hương lavender nồng nàn. Cuối cùng tôi đã có điều bất ngờ ngọt ngào cho cả ngày đợi mong! 

Tôi vừa cầm ly kem bồng bềnh từ Bảo thì Tuân tiến đến đưa tôi chiếc bánh su kem rồi nói "Thứ ba Tuân nghỉ nên giờ mới biết sự cố hôm qua của Nhi, Tuân mua bánh an ủi Nhi nè". Tuân học lớp bên nhưng chơi thân với Ly và tôi. Tuân tuấn tú, tốt tính lại hay pha trò hài hước nên tôi đặc biệt quý Tuân và trong mắt tôi, cậu ấy và Ly thực sự là một cặp đôi hoàn hảo. Tuân nói say sưa trò chuyện với nhau thành ra tôi và Bảo đã chẳng nói với nhau được nhiều.

Hết giờ ra chơi, tôi ngồi vào bàn thì thấy mắt Ly ươn ướt, tôi hỏi lý do nhưng Ly không nói nên lặng lẽ đưa khăn giấy cho bạn.

Buổi tối Ly qua nhà tôi với đôi mắt đỏ hoe. Ly nói hóa ra trước giờ Ly chỉ giỏi tưởng tượng. Ly tưởng Tuân thích Ly vì Ly xinh đep, đàn giỏi, hát hay nhưng không phải vậy. Sáng nay Tuân nặng lời trách Ly, lớn tiếng nói nếu Ly không tốt với Nhi thì Tuân không muốn là bạn với Ly nữa. Rốt cuộc là Ly yêu thương đơn phương, tôi mới là người Tuân thích. Ly khóc nức nở một hồi rồi nghẹn ngào nói:

- Tớ thấy mình thật đáng xấu hổ, tớ không phải là bạn tốt của cậu. Thời gian gần đây tớ cảm nhận được Tuân đặc biệt quan tâm cậu nên trong lòng đã ghen tức...vì vậy sáng thứ ba Bảo nhờ tớ bí mật để bánh cho cậu trong ngăn bàn tớ đã giấu đi. Tuân và Bảo đều thích cậu nên tớ đã rất ghen tỵ...

- Tớ không trách cậu đâu! Cậu đừng buồn nhiều chuyện Tuân nữa, cậu xinh đẹp và tài năng, nhất điịnh sẽ có một chàng trai tuyệt vời dành cho cậu! - Tôi nói khi đưa tay lau nước mắt chảy dài trên má Ly và vòng tay ôm cậu ấy thật chặt.

Trước khi về Ly đưa tôi chiếc hũ thủy tinh thắt nơ đựng đầy bánh gấu nhìn rất đẹp mắt.

 
Dù bất cứ chuyện gì xảy ra đi nữa thì tình bạn giữa tôi và Ly vẫn tốt đẹp.
Dù bất cứ chuyện gì xảy ra đi nữa thì tình bạn giữa tôi và Ly vẫn tốt đẹp.

Tôi để Bảo đưa về nhà sau giờ học thêm tối thứ năm, trước khi về nhà tôi khẽ nói:

- Bảo ơi, Nhi gặn hỏi mãi Ly mới cho Nhi biết đó là Bảo...Cảm ơn Bảo, Nhi thích lắm. Mà sao Bảo biết Nhi thích bánh gấu và kem bồng bềnh?

- Bảo phải biết chứ vì đó là những thứ Nhi thích mà. Bảo còn bết chuyện Ly đẩy vở qua Nhi lúc kiểm tra nữa.

- Sao Bảo biết được?

- Bảo đã xin cô chủ nhiệm cho Bảo được ngồi ở vị trí hiện tại để lúc nào Bảo cũng nhìn thấy Nhi...

Phải chăng hạnh phúc là những điều giản dị, vì thế hãy mở lòng mình với mọi người, với cuộc sống, khi đó bạn sẽ thật sự nhận ra được giá trị của hạnh phúc. Hãy sống thật với con người mình, hãy biết nâng niu trân trọng những gì mình có biết cảm thông, hãy chia sẻ với mọi người và hãy mở lòng mình đón nhận. Đó chính là hạnh phúc thật sự mà bạn không phải đi tìm.

Nguồn: YÊU - Chân Thuyên