Chuyện về cụ bà ngoài 70 tuổi ngày ngày "đưa cái lưng gù", lết bao snack đi bộ chục cây số mưu sinh

Hình ảnh bà cụ Ba, 72 tuổi ngày này lôi theo gói bim bim bán quanh nhà thờ Hạnh Thông Tây khiến nhiều người xúc động.

Người ta vẫn thường nói, khi về già, sự cực khổ không còn là nỗi khiếp sợ đối với bất cứ ai. Và bà cụ Nguyễn Thị Ba cũng nghĩ như thế. Mặc dù đã 72 tuổi, lưng còng, khi đứng tay gần như chạm đất thế nhưng bà cụ vẫn đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày để bán từng gói bim bim tự nuôi mình.

 
Lưng bà cụ còng khiến tay gần như chạm đất 
Lưng bà cụ còng khiến tay gần như chạm đất 

Ở cái tuổi đứng vững cũng chẳng được, bà cụ Ba vẫn cố mưu sinh bằng sức lao động của mình. Bà có cháu thế nhưng các cháu cũng khổ, bán hàng lặt vặt, làm nghề này nghề kia kiếm sống qua ngày. Bà đưa cái lưng gù đi khắp chợ mua từng gói bim bim, kẹo, xúc xích rồi bỏ vào một cái bao to cứ thế mang đi bán hết nơi này đến nơi khác,... 

>>Có thể bạn muốn xem: Nhói lòng trước hình ảnh bà cụ lưng còng mưu sinh giữa lòng Thủ đô ngày cuối năm

Chuyện về cụ bà ngoài 70 tuổi ngày ngày

Sáng chủ nhật, khi nhiều người còn đang loạng choạng bận rộn với công việc dọn hàng ra bán, tay chân ai cũng nhanh thoăn thoát nhìn bà cụ Ba lụ khụ nhích từng bước chân, khiến nhiều người phải đứng khựng lại vì mủi lòng. 

Mái tóc bạc trắng, lưng đã còng, gương mặt đã bị sức mạnh thời gian in hằn bao nhiêu nếp nhăn bà cụ vẫn ngồi đó chống chọi với cuộc đời. Mái tóc bạc trắng, lưng đã còng, gương mặt đã bị sức mạnh thời gian in hằn bao nhiêu nếp nhăn bà cụ vẫn ngồi đó chống chọi với cuộc đời. 

Mấy năm qua, người dân quanh khu vực chợ Hạnh Thông Tây rồi cũng quen với hình ảnh ấy mỗi sáng, bà Ba lụ khụ nhích từng bước, tay kéo theo gói bánh bim bim, có lúc vì cái bao quá mỏng khiến bánh rơi ra ngoài, bà phải ngồi xuống gom từng gói bánh rồi dùng tay túm miệng bao lại và lôi đi tiếp, nhìn bao bánh lềnh kềnh mặc dù chẳng nặng cân nhưng với một bà cụ có lẽ vẫn phải dùng sức mang nó theo trong hành trình mưu sinh vất vả.

Chuyện về cụ bà ngoài 70 tuổi ngày ngày

Bà cụ Ba kể: "Tui bán ở đây tới nay được 4 cha nhà thờ rồi, từ hồi cha Thu tới bây giờ là 4 cha, cha Thu, cha Tân, cha Trung bây giờ là cha Tuấn, mưa nắng gì cũng ngồi ở đây, tui không sợ mưa đâu tui sợ phải nghỉ ở nhà thôi, đi bán có người đi qua đi lại chứ nghỉ buồn lắm". 

Bà bán chẳng lời lãi bao nhiêu, gói bánh nào cũng chỉ một ngàn, hai ngàn, đủ tiền cháo mỗi ngày. Biết bà Ba khổ, người dân nơi này thường ghé mua ủng hộ, có người ngỏ ý mua hết thế nhưng bà nhất quyết không bán, có khi sáng nào người ta đi qua rồi ghé đưa bà hộp cơm hoặc gói xôi. Bà cười hiền từ, rồi chắp tay cảm ơn. 

Với cụ Ba tất cả những gì cụ làm hiện tại chưa bao giờ là sự bắt buộc, nói khác hơn đó là sự thanh thản. Với cụ Ba tất cả những gì cụ làm hiện tại chưa bao giờ là sự bắt buộc, nói khác hơn đó là sự thanh thản. 

"Bà mặc mỗi một bộ đồ vậy đó, quanh năm suốt tháng chỉ một bộ này, đi bao lâu về cũng thấy bà mang bộ này mãi, thấy vậy nhiều người họ may đồ lam cho bà cụ nhưng bà nhất quyết không nhận, cô nói ghẹo: "bà không nhận con lấy con mặc đi tới đi lui trước mặt cho bà thấy bà buồn ráng chịu đó" mà bà cũng nhất quyết không lấy, nhiều người họ nói bà này bảo thủ, lì, nhưng kệ họ vì bà không muốn phiền ai và tự làm tự sống thôi, ở đây ai cũng thương", một người dân ở sau nhà thờ Hạnh Thông Tây kể lại.

Một người dân chia sẻ với chúng tôi Một người dân chia sẻ với chúng tôi 

Không làm phiền ai cũng chẳng nhận bất kỳ món đồ quý giá nhất là tiền của người khác cho, bà cụ Ba cũng được người dân quanh khu nhà thờ gọi vui là "bà cụ khó tính nhất Gò Vấp". 

Ai cũng mong về già được sống bình yên cùng con cháu nhưng chẳng phải ai cũng được như thế. Thật đau lòng khi nhìn hình ảnh cụ Ba phải đi mưu sinh khi đã già yếu. Ai cũng mong về già được sống bình yên cùng con cháu nhưng chẳng phải ai cũng được như thế. Thật đau lòng khi nhìn hình ảnh cụ Ba phải đi mưu sinh khi đã già yếu. 

Trong cái màu áo cũ kỹ ấy, đôi bàn tay thô ráp, da dẻ nhăn nheo với cái khăn lấm tấm kim châm đội trên đầu, bà cụ Ba ngồi một góc hứng chịu đủ mưa gió, thời tiết, bụi bặm của đường phố. Cứ nghĩ rồi người già nào cũng sẽ được nghỉ ngơi theo cách mà họ muốn, thế nhưng không phải thế vì đôi khi ngày hôm nay lại là sự "chiến đấu" cho ngày mai. 

Nắng mưa bất chấp, cứ 1 giờ sáng mỗi ngày bà vẫn đều đặn lôi theo gói bim bim đi hàng chục cây số đến phía sau nhà thờ Hạnh Thông Tây chờ khách thập phương tới mua. 6 rưỡi, 7 giờ đêm, bà lại cặm cụi kéo bao bánh về. Đường về nhà, bà gặp chú xe ôm, người ta từ tốn ngỏ lời chở bà về thế nhưng bà từ chối vì sợ phiền. Gặp ai bà cũng sợ phiền họ, đôi khi thiết nghĩ cái sự "cô đơn" của những người cao tuổi chính là vì chữ "sợ phiền".

Chuyện về cụ bà ngoài 70 tuổi ngày ngày

>>Xem thêm: Thanh niên gánh rau giúp bà cụ được các cô bán thịt hứa gả con gái ồn ào khắp chợ

"Tui có đem theo cái áo mưa, trời mưa cái là kéo ra trùm lên người, trùm lên bánh, nhiều cô chú thương họ kêu tui vô trong nhà thờ ngồi đục (trú) mưa. Họ thương tui á chứ ở đây có ai ngồi bán được đâu, tui chỉ dám ngồi như vầy thôi vì người ta cho mình ngồi là may rồi chứ đòi hỏi bàn ghế gì", cụ Ba bộc bạch.  

Mặc cho dấu thời gian in hằn lên gương mặt, bà cụ vẫn cứ cười tươi và sống đẹp quãng đời còn lại Mặc cho dấu thời gian in hằn lên gương mặt, bà cụ vẫn cứ cười tươi và sống đẹp quãng đời còn lại 

Giá trị của cuộc đời đôi khi là những điều rất nhỏ, ngày nào chúng ta còn làm được chúng ta vẫn sẽ phải làm vì bản thân mình và vì những người mình yêu thương nữa. Câu chuyện của bà cụ Ba chính là một trường hợp như thế. Chúng tôi đã ngỏ lời về nhà bà cụ lần nữa thế nhưng bà cụ từ chối không, bà muốn được tự làm một điều gì đó cho chính bản thân mình được thanh thản và với bà điều đó chưa bao giờ là sự bắt buộc.

Bình An - Theo yan.thethaovanhoa.vn | 21/07/2019