Chàng trai 17 tuổi năm ấy nắm tay em là cả khoảng trời thanh xuân rực rỡ

Thật may là giữa hàng ngàn tấm áo trắng đồng phục nơi sân trường, chúng mình đã tìm thấy nhau, thương cả nước mắt, nụ cười, cùng thấu hiểu để trưởng thành

Anh chính là thanh xuân, là nụ cười, là nước mắt, là cả bầu trời thương nhớ trong trái tim em

Người ta thường nhớ về tuổi học trò với mối tình đầu e ấp không dám ngỏ lời, với những tiếc nuối dở dang chưa kịp thực hiện thì thời khắc chia ly đã đến. Còn với em, anh chính là mảng màu rực rỡ và đầy dũng khí để em lưu giữ ký ức những ngày cắp sách đến trường.

Anh chính là người đã đồng hành cùng em trên suốt quãng đường không quá dài nhưng cũng không hề ngắn, quãng đường ấy đủ để tim em cảm nhận được sự chân thành nơi anh, đủ để tâm trí em chỉ khắc ghi một dòng tên quen thuộc.


Yêu một người là thương cả nụ cười và nước mắt, là cùng nhau thấu hiểu để trưởng thành
Yêu một người là thương cả nụ cười và nước mắt, là cùng nhau thấu hiểu để trưởng thành

Em đã ngó lơ khi nghe ai đó nói rằng người cạnh bên năm 17 tuổi sẽ không thể cùng ta đi mãi những năm tháng về sau. Bởi anh biết đấy, em vẫn luôn đinh ninh hai đứa mình chính là một cặp hoàn hảo. Và quả nhiên, đến giờ, khi hai đứa đã cách xa 17 tuổi năm ấy một đoạn đường, mình vẫn luôn nắm chặt tay nhau, vẫn dành cho nhau những nồng nàn ngọt ngào của tình yêu đôi lứa.

Ký ức về năm tháng 17 của chúng mình quả thực rất ngọt ngào, tưởng chừng như lật dở từng trang lưu bút, trang nào cũng ngập đầy bóng hình một chàng trai với nụ cười như nắng mùa thu, ấm áp vô ngần mãi nhìn theo em.

Chính nụ cười ấy đã khiến em ngẩn ngơ khi vô tình bắt gặp anh giữa sân bóng rổ của trường. Em cũng không hiểu vì sao giữa rất nhiều người em lại chọn anh, giữa muôn vàn sóng gió, biến cố cuộc đời mình vẫn chọn bước cùng nhau.

Tình yêu chúng mình trong những năm tháng ấy nhẹ nhàng như màu áo học trò. Hàng ngày, bất kể là nắng hay mưa, anh đều kiên trì chở em trên chiếc xe đạp cũ kĩ.


Thanh xuân của em đẹp đẽ vô ngần khi có anh!
Thanh xuân của em đẹp đẽ vô ngần khi có anh!

Những trưa vắng, gương mặt anh mồ hôi nhễ nhại nhưng tiếng cười luôn rộn ràng, lanh lảnh vang trên suốt chặng đường về. Khi trời nổi gió, ngồi sau xe anh, tấm lưng vững chãi đã chở che cho em. Tình yêu cứ giản đơn như thế, cứ lớn thêm từng ngày để ai nấy đều biết rằng mình mãi mãi là một nửa của nhau.

Mùa đông giá lạnh, em vẫn thường cho tay vào túi áo đồng phục của anh, cả thế giới lúc ấy tưởng chừng chỉ có hai đứa, thói quen đó vẫn theo em cho đến tận bây giờ.

Anh - chàng trai 17 tuổi năm ấy chính là người đầu tiên khiến trái tim em rung động, gửi hết cả những tâm tư đầu đời vào từng dòng nhật ký để nhiều năm sau khi lật mở lại em lại thấy ở đó cả khoảng trời thanh xuân rực rỡ.

Mối tình tuổi học trò ấy không thật mãnh liệt nhưng đủ nồng nàn để chúng mình khắc cốt ghi tâm, không nói quá nhiều yêu thương nhưng luôn cùng nhau cố gắng để hiện thực hóa những ước hẹn. 17 tuổi, chúng ta đã dũng cảm để bên nhau, bởi ở tuổi đó mọi thứ đều chông chênh, mơ hồ, anh đã cho em tin rằng khó khăn rồi sẽ qua nhanh.

Hãy cứ tin rằng chàng trai bên bạn năm 17 tuổi sẽ mãi nắm tay bạn nếu tình yêu đủ lớn.Hãy cứ tin rằng chàng trai bên bạn năm 17 tuổi sẽ mãi nắm tay bạn nếu tình yêu đủ lớn.

Thời gian trôi qua, anh không còn là chàng trai 17 tuổi năm ấy, em cũng không mè nheo mít ướt mỗi lần hờn dỗi vu vơ. Mình cùng nhau trưởng thành, cùng nhau san sẻ những vấp ngã trong đời để đến cuối cùng anh và em vẫn ở đây, vẫn nắm chặt tay nhau.

Em vẫn luôn thầm cảm ơn cuộc đời vì giữa hàng ngàn tấm áo trắng đồng phục nơi sân trường, anh và em lại tìm thấy nhau, yêu nhau với những rung cảm chân thật đầu đời, cùng nhau trải qua những ngày lưng chừng giữa trẻ con và người lớn. Và rồi em biết yêu một người là thương cả những nước mắt, nụ cười, là cùng thấu hiểu để trưởng thành. Thật may mắn vì mình đã không bỏ lỡ nhau giữa thanh xuân vội vã này, đúng không anh?

Ảnh: Internet

Bài viết chia sẻ cảm xúc yêu, góc nhìn cuộc sống, cộng tác với mục MLOG xin gửi về emai: mlog@yan.vn với tiêu đề thư: TẢN MẠN. Bài được đăng sẽ hưởng nhuận bút theo quy định của Yan News.

Cuộc đời vốn rộn rã, không chật hẹp như trường cấp 3, nên tuổi 20 nhiều lúc chông chênh đến lạ

20/11 có nên là dịp cảm ơn... người yêu cũ?

Nỗi khổ của đàn ông, liệu có mấy người phụ nữ hiểu thấu?

tình yêu học trò

mối tình đầu

chàng trai 17 tuổi yêu em