Cristiano Ronaldo và những điều chưa bao giờ kể

04/10/2017, 19:00 GMT+07:00

Gặt hái hàng loạt thành công trong sự nghiệp bóng đá, Ronaldo đã phải trải qua biết bao thăng trầm và trưởng thành hơn qua từng giai đoạn.

C.Ronaldo vừa đăng tải bài viết trên trang "The players tribune" mang tên "Madrid: Câu chuyện đời tôi". Bài viết kể về những cảm xúc trong quá khứ, hiện tại và tương lai mà anh đã, đang và sẽ trải qua trong suốt sự nghiệp bóng đá.

Có một kỷ niệm hồi năm 7 tuổi khiến tôi nhớ mãi, nó in hằn đến mức, giờ tôi vẫn còn hình dung rất rõ và cảm thấy thật ấm áp mỗi khi ký ức tràn về. Câu chuyện ấy có liên quan đến gia đình tôi. Đó là thời điểm tôi bắt đầu bước vào con đường bóng đá "chỉnh chu". Trước kia, tôi chỉ chơi bóng cho vui với mấy đứa bạn trên những con đường ở Madeira, ý tôi là những cung đường đông đúc thật sự. Bọn tôi không có khung thành gì ráo và phải ngừng đá khi có xe cộ chạy ngang qua. Vậy mà ngày nào tôi cũng thích thú với trò đó, cho đến khi cha tôi (lúc này đang làm việc cho câu lạc bộ Andorinha) không ngừng khuyên tôi tham gia đội trẻ. Tôi biết việc đó sẽ khiến ông rất tự hào, thế là tôi làm theo.

Ngày đầu tiên, dù tiếp xúc với hàng đống luật lệ khó hiểu nhưng tôi lại thấy rất thú vị. Tôi bắt đầu say sưa với quy củ và khao khát cảm giác chiến thắng. Trong mỗi trận đấu, tôi đều thấy cha mình đứng bên đường biên với bộ râu xồm xoàm và chiếc quần công sở. Cha tôi mê bóng đá lắm nhưng mẹ và chị tôi thì lại chẳng mấy hứng thú. Mỗi bữa tối, cha tôi lại hát bài hát thuyết phục những người phụ nữ trong nhà đến xem tôi thi đấu. Như thể ông ấy là người đại diện đầu tiên của tôi vậy. Tôi còn nhớ sau mỗi trận đấu, ông ấy về nhà và khoe với mọi người: "Cristiano ghi được một bàn đấy!" Rồi mẹ và chị tôi đáp lại: "Ồ! Giỏi thế". Vậy là thôi.

Hôm sau, cha tôi lại khoe: "Cristiano ghi được 2 bàn đó nha!" Và họ tiếp tục trả lời trong trạng thái "không cảm xúc": "Trời, hay quá vậy Cris!". Thế là tôi chẳng biết làm gì ngoài việc nỗ lực ghi bàn.

Một đêm nọ, cha tôi trở về nhà, hí hửng: "Cristiano ghi tận 3 bàn! Nó thiệt là phi thường, mọi người phải tới xem nó đá mới được!" Nhưng rồi tôi vẫn chỉ thấy cha đứng một mình bên đường biên trong mỗi trận đấu.


Cậu bé Cristiano Ronaldo thuở nhỏ.
Cậu bé Cristiano Ronaldo thuở nhỏ.

Rồi một ngày - tôi sẽ mãi không quên hình ảnh này - trong lúc tôi khởi động và nhìn ngó xung quanh, tôi chợt bắt gặp mẹ và chị mình đang ngồi trên khán đài. 

Trông họ… Nói thế nào nhỉ? Trông họ thật ấm cúng. Họ chỉ ngồi im lặng cạnh nhau, không hề hò hét cổ vũ, họ chỉ vẫy tay với tôi như thể tôi đang trong đội diễu hành hay gì đó đại loại vậy. Trông họ chính xác là kiểu mới lần đầu đi xem bóng. Nhưng mà họ đã ở đó, tôi chỉ quan tâm vậy thôi.

Tôi thấy hạnh phúc biết bao. Điều đó mang rất nhiều ý nghĩa với tôi. Tôi thấy rạo rực trong lòng và tự hào lắm. Thời đó nhà tôi còn nghèo, cuộc sống ở Madeira có nhiều vất vả. Tôi phải mang "ké" giày cũ của anh trai hay mấy người bà con.  Nhưng trẻ con thì chẳng mấy bận tâm về tiền bạc. Chúng chỉ ghi nhớ những cảm xúc. Và ngày hôm đó, cảm giác ấy, mãnh liệt lắm. Tôi thấy được bảo bọc và yêu thương. Ở Bồ Đào Nha, chúng tôi gọi đó là menino querido da família.

Tôi hồi tưởng về những tháng ngày bên gia đình bởi vì khoảng thời gian đó rất ngắn ngủi. Bóng đá cho tôi mọi thứ nhưng nó cũng đồng thời tách biệt tôi với mái nhà thương yêu khi tôi vẫn chưa thật sự sẵn sàng. Năm 11 tuổi, tôi rời đảo để đến học viện Sporting Lisbon và đó là khoảng thời gian khó khăn nhất trong đời tôi. Giờ tôi vẫn phát điên mỗi khi nhớ đến. Con trai tôi, Cristiano Jr., năm nay lên 7. Và tôi chợt nghĩ đến khoảnh khắc gói ghém hành lý rồi đưa nó đến Paris hay London trong 4 năm nữa. Thật là không chấp nhận được. Ắt hẳn đó cũng là cảm xúc bất lực của ba mẹ tôi thời điểm ấy.


Ronaldo giờ đã hiểu cảm giác của cha mẹ mình.
Ronaldo giờ đã hiểu cảm giác của cha mẹ mình.

Nhưng đó là cơ hội để tôi theo đuổi ước mơ. Thế nên ba mẹ tôi vẫn quyết tâm thực hiện. Tôi khóc dường như mỗi ngày. Dù vẫn ở Bồ Đào Nha nhưng tôi lại cảm tưởng như mình đang ở tận quốc gia xa xôi nào đó. Giọng nói rồi đến văn hóa đều khác biệt. Tôi không quen ai hết, cô đơn lắm. Gia đình tôi chỉ đủ chi phí đến thăm tôi 4 tháng 1 lần. Tôi nhớ họ đến mức ngày nào cũng thấy đau khổ.

Bóng đá tiếp thêm động lực cho tôi. Tôi biết tôi có khả năng làm những điều mà các học viên khác không làm được. Tôi còn nhớ lần đầu nghe ngóng được bọn nhỏ tỉ tê với nhau: “Mày thấy thằng đó làm gì không? Cứ như quái vật vậy.” Người ta nói thế ngày một nhiều, thậm chí có cả những thành viên trong ban huấn luyện. Nhưng rồi vẫn luôn có người nói: “Ừ, nhưng nó gầy quá.” Đúng là tôi còi thật, chả có miếng cơ bắp nào. Thế là tôi đã đưa ra "quyết định tuổi 11". Tôi biết mình có nhiều tài năng, nhưng tôi thôi thúc bản thân cũng phải tập luyện hơn người. Tôi ngừng cư xử như trẻ con và bắt đầu luyện tập như thể mình là số 1 Thế giới.

Tôi cũng không biết cảm xúc này xuất phát từ đầu. Chỉ là sâu thẳm trong tôi thấy vậy. Nó giống như cơn đói dai dẳng không ngừng. Khi bạn thất bại, bạn đói bụng. Khi bạn chiến thắng, bạn vẫn đói nhưng đỡ hơn đôi chút. Đó là cách duy nhất tôi giải thích cho điều đó. Tôi bắt đầu lẻn ra khỏi ký túc vào ban đêm để tập luyện. Tôi to ra và nhanh nhẹn hơn. Và khi tôi ra sân, những người đã từng xì xào về vẻ ngoài của tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt e sợ.

Năm 15 tuổi, tôi đã quay sang chỗ mấy đứa bạn (tôi nhớ rất rõ) và nói với chúng rằng: "Ngày nào đó, tao sẽ là cầu thủ giỏi nhất thế giới!" Bọn chúng cười cợt tôi. Cũng đúng thôi vì tôi còn chưa được thi đấu cho đội một của Sporting. Nhưng tôi có niềm tin mãnh liệt vào điều đó, hoàn toàn tin tưởng.

Khi tôi bắt đầu sự nghiệp bóng đá chuyên nghiệp vào năm 17 tuổi, mẹ tôi hiếm khi xem tôi thi đấu vì lo lắng. Có lần bà hồi hộp đến mức ngất xỉu. Là ngất xỉu thật đó. Các bác sĩ bắt đầu cho bà uống thuốc an thần mỗi khi tôi thi đấu. Tôi rất muốn hỏi bà: "Có nhớ hồi xưa mẹ còn không biết gì về bóng đá không?"


Siêu sao người Bồ Đào Nha nỗ lực tập luyện với ước mơ trở thành số 1 Thế giới.
Siêu sao người Bồ Đào Nha nỗ lực tập luyện với ước mơ trở thành số 1 Thế giới.

Tôi bắt đầu ấp ủ những dự định to lớn hơn. Tôi muốn thi đấu cho đội tuyển quốc gia và Câu lạc bộ Manchester United vì tôi thường theo dõi Premier League trên TV. Tôi bị mê hoặc bởi tốc độ của trận đấu và những bài hát được hát vang bởi các cổ động viên. Bầu không khí quá sức hấp dẫn. Tôi rất tự hào khi được trở thành một phần của Quỷ đỏ, nhưng tôi nghĩ gia đình tôi còn tự hào hơn.

Ban đầu, việc chinh phục danh hiệu khiến tôi rất xúc động. Tôi còn nhớ lần đầu đạt cúp Champions League cùng Manchester, nó mang cảm xúc rất mãnh liệt. Khi tôi nhận Quả bóng Vàng đầu tiên cũng vậy. Nhưng khát khao của tôi ngày càng lớn. Đã mơ ước là phải vậy đúng không? Tôi luôn ngưỡng mộ Real Madrid và muốn chinh phục thử thách mới. Tôi muốn đạt danh hiệu ở Madrid, phá vỡ những kỷ lục và trở thành huyền thoại của CLB.

Suốt 8 năm qua, tôi đã gặt hái rất nhiều thành công tại Real Madrid. Thành thật mà nói, những chiếc cúp vô địch sau này ở một cung bậc cảm xúc rất khác. Đặc biệt là hai danh hiệu Champions League gần nhất. Tại Madrid, không có danh hiệu nghĩa là thất bại. Đó là kỳ vọng về sự vĩ đại và cũng là công việc của tôi.


CR7 có khoảng thời gian ngọt ngào tại Real Madrid.
CR7 có khoảng thời gian ngọt ngào tại Real Madrid.

Nhưng khi bạn làm cha, bạn lại mang cảm xúc khác nữa. Một kiểu cảm xúc khó lí giải. Đó là lí do khoảng thời gian ở Madrid của tôi trở nên đặc biệt. Tôi là một cầu thủ nhưng cũng là một người cha.

Có một kỷ niệm với con trai mà tôi luôn nhớ rất rõ. Mỗi khi nghĩ về, tôi lại thấy ấm áp. Đó là khoảnh khắc trên sân Cardiff sau khi chúng tôi giành chức vô địch Champions League năm ngoái. Đêm ấy quả thật là đêm lịch sử. Khi tôi bước trên đường pitch sau tiếng còi chung cuộc, nó giống như là tôi đang gửi thông điệp tới Thế giới. Nhưng sau đó, con trai tôi chạy ra sân cùng ăn mừng, khoảnh khắc ấy khiến tôi bừng tỉnh. Đột nhiên cảm xúc thay đổi hoàn toàn. Thằng nhóc chạy loanh quanh cùng con trai Marcelo. Chúng tôi cùng nâng cúp. Rồi tay trong tay đi dạo khắp sân.

Đó là cảm xúc tôi chưa từng trải nghiệm cho đến khi được làm cha. Một loạt rung động xảy ra cùng lúc mà bạn không thể diễn tả thành lời. Cảm giác duy nhất mà tôi có thể so sánh được chính là khoảnh khắc tôi khởi động trong trận đấu ở Madeira và trông thấy mẹ cùng chị gái mình ngồi cạnh nhau trên khán đài.

Khi chúng tôi trở lại Bernabeu để ăn mừng, Cristiano Jr. và Marcelito đùa giỡn trên sân trước mặt người hâm mộ. Nó khác hoàn toàn với khung cảnh khi tôi chơi bóng trên đường phố hồi ngang tuổi thằng nhóc, nhưng tôi hy vọng cảm xúc đều tuyệt vời như nhau. Menino querido da família.


Ronaldo rất yêu bọn trẻ.
Ronaldo rất yêu bọn trẻ.

Sau 400 trận đấu cùng Real Madrid, chiến thắng vẫn là khát khao không giới hạn. Tôi nghĩ tôi sinh ra vì điều đó. Nhưng cảm xúc khi giành chiến thắng đã khác đi rất nhiều. Đây là một chương mới trong đời tôi. Tôi có một thông điệp đặc biệt được khắc trên đôi giày Mercurial mới, dòng chữ nằm ngay gót chân và câu nói là điều cuối cùng tôi đọc trước khi nhấc chân bước vào đường hầm.

Nó giống như một lời nhắc cuối cùng...một động lực cuối cùng. Nó là: “El sueño del niño.”

Giấc mơ của những đứa trẻ.

Có thể giờ thì bạn đã hiểu.

Cuối cùng, đương nhiên — mục tiêu của tôi vẫn chỉ có một. Tôi muốn tiếp tục phá vỡ các kỷ lục ở Madrid. Tôi muốn giành càng nhiều danh hiệu càng tốt. Đó là bản chất con người tôi.

Nhưng điều có ý nghĩa nhất với tôi trong khoảng thời gian tại Real, và cũng là điều mà tôi sẽ kể với con cháu mình khi tôi bước sang tuổi 95, là cảm giác đi vòng quanh sân đấu với cương vị nhà vô địch và được nắm chặt tay con trai mình.

Tôi hy vọng sẽ được làm điều đó lần nữa.

(Ảnh: Internet)