Câu chuyện đau lòng của cô gái hay tin bố bị ung thư giai đoạn cuối

13/07/2017, 18:32 GMT+07:00

Với cô thì ngày nghe tin bố bị ung thư giai đoạn cuối là ngày đau lòng nhất trong đời mình.

Trong suốt 26 năm qua, ngày đau lòng nhất trong cuộc đời cô ấy là khi nghe tin bác sĩ kết luận bố bị ung thư thực quản giai đoạn cuối.

Với bất kì ai thì nỗi đau lớn nhất cuộc đời mình chính là chứng kiến sự ra đi mãi mãi của một người mà ta thương yêu. Có ai kìm được nỗi đau lớn này trong lòng mình? Có ai mà giấu đi nổi những giọt nước mắt khi biết rằng mình sẽ mất đi người thân yêu nhất?


Câu chuyện của cô gái nhận được hơn 18.000 lượt tương tác từ dân mạng. (Ảnh: Chụp màn hình)
Câu chuyện của cô gái nhận được hơn 18.000 lượt tương tác từ dân mạng. (Ảnh: Chụp màn hình)

Và cô gái này cũng vậy, mất mẹ từ khi lên 4 tuổi, khuôn mặt mẹ ra sao, thế nào cô cũng không thể nào nhớ nổi. Trong kí ức thơ ấu của cô chỉ có bố và người anh trai hơn mình 3 tuổi.

Bố cô là một người nghiện rượu, cô được nghe bà kể về bố những ngày trước đây rằng: “Bà tớ kể từ ngày mẹ tớ mất bố đâm ra hư, suốt ngày làm bạn với rượu, ngày đi làm, tối về thì uống rượu. Tuổi thơ của tớ gắn liền với nhiều trận đòn tím người do say rượu bố đánh. Hôm sau tỉnh rượu bố lại ôm tớ rồi xin lỗi”...

Với cô thì anh trai là niềm tự hào to lớn của bố từ khi còn nhỏ, anh là người thông minh, học hỏi, cô luôn bị mang ra so sánh với anh của mình.

Cô nhớ lại những ngày tháng trước đó: “Ngày anh cầm tờ giấy báo đỗ ĐH tớ thấy bố đã khóc. Bố khen anh hết lời, tớ thì chỉ lẳng lặng nhìn bố ôm anh và tự nhủ phải quyết tâm học hành để đỗ ĐH như anh...

Anh tớ vào ĐH, cuộc sống của 3 bố con tớ càng vất vả hơn. Tớ lúc đó đang học cấp 3, bố tớ làm phụ xây, lương chẳng được bao nhiêu nhưng nhất định không cho anh tớ đi làm thêm. Bố bảo, bố lo được, anh tớ chỉ việc tập trung học thôi.

Ngày tớ biết mình đỗ ĐH, bố chỉ ừ một câu chẳng nói gì. Tớ thấy tủi thân và hụt hẫng. Nhiều lúc nghĩ mình liệu có phải là con của bố không mà bố lại đối xử quá xa lạ với mình.


Dù cho tuổi thơ của cô không nhiều niềm vui nhưng nó luôn gắn liền với bố. (Ảnh: Minh họa)
Dù cho tuổi thơ của cô không nhiều niềm vui nhưng nó luôn gắn liền với bố. (Ảnh: Minh họa)

Có lần tớ vô tình nghe thấy bố nói chuyện với bác hàng xóm: “...Nó là con gái, tôi chẳng mong nó học cao làm gì, sau này giỏi quá chẳng thằng nào dám lấy. Nhưng nó đỗ ĐH rồi tôi lại phải lo cho nó. Con mình dứt ruột đẻ ra không lo ai lo cho hả ông...".

Câu nói đó của bố ám ảnh tớ đến tận bây giờ. Bố tớ luôn có suy nghĩ con gái không cần học nhiều. Tớ đâm ra ghét bố từ đó. Tớ trở lên lầm lì ít nói hơn. Nhiều lúc bố hỏi tớ chẳng trả lời”.

Rồi cho tới khi ra trường, anh trai làm việc tại miền Nam nhưng cũng cố chạy vạy xin việc cho cô đi làm. Bố ở nhà thì vẫn xem rượu làm bạn của mình, say thì ông lại lôi cô ra chửi mắng. Đã không ít lần cô gái từng cảm thấy chán nản trong cuộc sống vì bố. Những lời mắng nhiếc của ông luôn quanh quẩn trong đầu cô: “Mày học ít thôi, kiếm thằng nào nó rước đi cho tao đỡ mệt”...

Từ khi hai anh em cô đi làm kiếm được tiền thì không cho bố đi làm nữa vì lo ông vất vả. Thế nhưng đổi lại thì cả ngày ông đều say, từ sáng tới tối ông chỉ uống rượu, chẳng thèm ăn cơm.

Cô cứ đi làm về là lại nghe ông mắng mỏ, đuổi đi lấy chồng. Nhiều khi thấy tủi thân, cô cũng muốn đi lấy chồng cho rồi. Thế nhưng thương bố cô một mình, nên lại chẳng nỡ.


Ông bắt đầu đổ bệnh và khiến cô vô cùng lo lắng. (Ảnh: Minh họa)
Ông bắt đầu đổ bệnh và khiến cô vô cùng lo lắng. (Ảnh: Minh họa)

Và rồi thì sự việc đau lòng bắt đầu xảy ra vào tháng trước khi bố cô bắt đầu có dấu hiệu mất tiếng và không ăn được gì: “Tớ đưa bố đi khám, bác sỹ chỉ kết luận là có một khối u ở cổ. Bố tớ bảo, bố chưa chết được, vẫn uống được rượu. Vậy nên nhất định không chịu nằm viện điều trị.

Bác sỹ kê thuốc về uống. Uống hết thuốc không đỡ, tớ đưa bố đi khám lại, làm tất cả xét nghiệm. Sáng nay, bác sỹ kết luận bố tớ bị ung thư thực quản giai đoạn cuối.

Anh tớ bảo không được để bố biết, bắt bố nằm viện, nói dối là xạ trị cái u ở cổ. Mãi bố mới đồng ý. Vậy mà vẫn phải có chai rượu ở bên. Bố tớ bảo từ hôm đi khám: "Tao mà bị ung thư, tao ở nhà nằm chờ chết. Không nằm viện đâu, khổ anh em chúng mày. Tiền đấy để dành mà làm ăn. Tao không muốn chúng mày phải khổ vì tao...”. Nghe bố nói mà tớ thấy nhói.

Giờ gần 11g đêm rồi, nhìn bố nằm ngủ mà tớ không cầm nổi nước mắt. Bố gầy quá, bố xanh quá. Tớ chỉ ước bố chửi tớ như ngày trước, cầm cây đánh tớ như trước. Giờ bố tớ không nói được, chỉ lí nhí mấy câu. Muốn nói gì lại viết ra giấy. Lúc nãy anh tớ bảo, bố dặn anh, sau này bố chết phải gả chồng cho tớ xong anh mới được lấy vợ.

“Bố ơi, dù thế nào bố mãi mãi là bố của con. Anh em con cần bố. Cần bố làm chỗ dựa. Con thèm nghe bố chửi con, thèm nghe bố mắng lắm bố ơi. Vì anh em con, bố cố gắng nhé... Con yêu bố”.


Không ít người tỏ ra vô cùng đồng cảm và thương xót cho câu chuyện buồn của cô gái. (Ảnh: Minh họa)
Không ít người tỏ ra vô cùng đồng cảm và thương xót cho câu chuyện buồn của cô gái. (Ảnh: Minh họa)

Câu chuyện buồn của cô gái đã lấy đi nước mắt của không ít cư dân mạng. Có rất nhiều bạn trẻ sau khi đọc xong bài viết của cô đã cảm thấy thật hối hận vì cũng đã không ít lần ngốc nghếch ghét bố mẹ như cô.

“Đọc mà rơi nước mắt. Ba của em cũng nghiện rượu cũng đánh đập em, nhiều lúc lại ngu xuẩn ghét ba. Nhưng ba cũng là người nuôi em ăn học. Đọc bài của chị mà nghĩ lại thấy mình tệ quá. Cố gắng vượt qua nhé chị”.

“Bố mình cũng cục cằn hay cáu gắt, cũng thợ hồ, cũng rượu nhiều, nhưng mình may mắn hơn mình còn có mẹ. Mỗi lần bố cáu chửi thì mẹ nói rằng: "Ông hết thương mẹ con tôi rồi à" - bố chỉ ậm ừ rồi thôi."

"Người lớn kì lắm, mang ta đến thế giới rồi bỏ ta đi lúc nào không hay. Trân trọng những gì đang có. Mong bác sớm khỏe”.

“Mạnh mẽ lên ạ. Mạnh mẽ để tiếp sức cho bố chị ạ. Bố em cũng nghiện rượu, lúc trước em ghét ông lắm. Em mất bố lúc thi học kì 2 lớp 9. Gần 3 năm rồi mà càng ngày em càng thấm đẫm nỗi đau khi không có bố. Nhiều khi nằm ngủ mà nhớ lắm, nước mắt chảy dài. Bị ức hiếp lại càng nhớ ông hơn, vì có bố sẽ có người bênh vực mình vô điều kiện, bảo vệ cả mẹ và mình. Ngày bố mất em chẳng khóc tí nào, thật sự, mà có lẽ nước mắt những lúc vô tình nhớ bố của em 3 năm qua cộng lại còn nhiều hơn nước mắt cả ngày hôm đấy nếu em khóc không ngừng”.

Bố - có thể là người đàn ông không hoàn hảo nhưng là người yêu chúng ta hoàn hảo nhất trên cuộc đời này. Dù cho ông có muôn vàn tật xấu nhưng bố vẫn là người đàn ông vì chúng ta mà sẵn sàng đánh đổi, hi sinh hết cuộc đời mình. Bố - người hùng vĩ đại của con.