Bình minh trên biển (Phần 4)

18/09/2014, 16:00 GMT+07:00

Lan Vi rời thành phố,bắt đầu hành trình của mình.Trước khi đi,cô ấy gửi lại cho tôi một chiếc hộp giấy,nói rằng đây là kỷ vật của Trịnh

Sau đó Lan Vi rời thành phố, bắt đầu hành trình của mình. Trước khi đi, cô ấy gửi lại cho tôi một chiếc hộp giấy, nói rằng đây là kỷ vật của Trịnh, cậu hãy giữ nó hộ mình.

Trịnh từng là người yêu của Lan Vi, chết trong vụ tai nạn trên Sa Pa hai năm trước. Trong hộp giấy có ảnh, găng tay da, móc chìa khóa, bật lửa và thuốc lá.

Tôi hỏi Lan Vi: “Sao cậu không mang nó đi theo?”

Lan Vi mỉm cười, khoác ba lô lên vai và đáp: “Tớ chỉ muốn đi một mình.”

Tôi im lặng không nói thêm gì nữa, chỉ biết nhìn cô ấy bằng một đôi mắt buồn bã. Đột nhiên tôi muốn níu tay Lan Vi lại, trong lòng tôi có một cảm giác gì đó rất khó để gọi thành tên, tựa như là cảm giác của ly biệt. Tôi cứ nghĩ, cô ấy đi rồi, cô ấy sẽ không quay về nữa. Người xa lạ tôi tin tưởng duy nhất trong cuộc đời này cũng đã rời bỏ tôi mà đi. Không luyến thương, không níu kéo...

Lan Vi bước lên một chiếc xe khách, cô ấy chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Sau đó Lan Vi ngó mặt ra hét lớn: “Vũ à, chúng mình nhất định sẽ gặp lại nhau.”

Tôi gật đầu mỉm cười, đưa tay chào cô ấy. Nắng gay gắt buông xuống mặt đất, tôi đứng nheo mắt nhìn theo chiếc xe chở Lan Vi đi xa dần. Trong bến xe nóng hầm hập và ồn ã. Một gã phụ xe chạy ra hỏi tôi đi đâu nhưng tôi không trả lời, sau đó gã cũng cục cằn bỏ đi. Tôi nghĩ nếu sau này gặp lại Lan Vi, thì sẽ gặp ở đâu? Trong thành phố này hay là một thành phố khác? Nếu là ở một thành phố khác, rất có thể lúc đó tôi cũng đang trôi nổi như cô...

Có thể tôi cũng vì cô đơn quá nên mới bỏ chạy mà thôi.

[...]

Cuộc sống của tôi sau đó lại trở về những tháng ngày vô cùng buồn tẻ. Tôi không biết bản thân đang muốn gì, ước mơ gì và phải làm gì. Tôi giống như một người đã được lập trình sẵn mọi việc, không cần nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ cần cứ thế mà hoạt động.

Tôi có rất nhiều thời gian rảnh rỗi, nhưng lại an nhiên để nó chết đi. Không phải tôi không quý trọng, nhưng tôi vốn không có gì để phải dùng tới nó. Thi thoảng tôi sẽ đi mua sắm một mình, mua những bộ quần áo rẻ tiền và hợp mốt. Đôi khi đến hiệu sách, tìm mua những tản văn, truyện ngắn hay tiểu thuyết giải trí. Cũng có lúc tôi đến quán bar Một Mình, cốt là để tìm Hải, tìm một người đẩy ly Mood Indigo về phía tôi. Nhưng bartender nói Hải đã không còn làm quản lý nữa, người quản lý mới là một cô gái rất xinh đẹp chừng hai mươi lăm tuổi. Tôi dò hỏi thì biết cô tên là Thạch – một cái tên vô cùng nặng nề. Sau đó tôi cũng không tới Một Mình nữa. Tôi chợt hiểu ra một nơi có thân quen hay không còn phải dựa vào chuyện ở nơi đó có ai. Với tôi, Một Mình không có Lan Vi và Hải, đã thực sự trở nên xa lạ.

Đây chính là cuộc sống hiện tại của tôi. Rất an tĩnh, rất bình lặng, không có sóng gió.

Tôi có một số người bạn trong thành phố này, nhưng không thân thiết và đa phần đã lập gia đình. Các mối quan hệ của tôi hời hợt tới nỗi chính tôi còn cảm thấy mơ hồ. Rằng rốt cuộc trên đời này, còn ai như Lan Vi có thể khiến tôi tin tưởng được hay không?

Nhưng đó là chuyện của tương lai, tôi không có cách nào biết được.

Một buổi tối, mẹ tôi gọi điện. Tôi nghe thấy tiếng kèn đám ma từ đầu dây bên kia, rất gần và tang tóc. Thế là liền hỏi: “Hàng xóm có ai mất hả mẹ?”

“Ừm. Là bố của Vinh.”

Trong đầu tôi vang lên một tiếng nổ, kinh ngạc nói: “Bác ấy vốn rất khỏe mạnh...”

Mẹ tôi thở dài: “Người khỏe mạnh cũng không thể chống lại được số phận. Ông ấy bị tai biến, mất vào đêm hôm qua.”

Tôi đột nhiên thấy đau đớn. Trong lòng quặn lên một cái, đó là một nỗi đau rất rõ ràng.

Bố của Vinh là một người đàn ông có ảnh hưởng tới tuổi thơ của tôi rất nhiều. Cả Vinh – con trai ông cũng vậy. Nhưng đó lại là phần chuyện khác, tôi sẽ không nhắc đến lúc này.

Rồi tôi không hỏi thêm gì nữa, liền đổi chủ đề. Mẹ tôi bảo bà vẫn khỏe, em trai tôi vẫn ngoan, bố tôi đã về hưu, hằng ngày chỉ chơi cờ tướng với máy vi tính và nghĩ vài việc lặt vặt giết thời gian. Mọi chuyện vẫn không có gì thay đổi, vẫn như lúc tôi mới rời nhà đi. Nếu có thay đổi, thì chắc chỉ là khuôn mặt của bố mẹ đã thêm vài nốt đồi mồi và nếp nhăn mới. Bởi từ ngày tôi đến thành phố này, đã ba năm tôi chưa về nhà.

Bố mẹ tôi cũng không trách, chỉ dặn tôi nhớ giữ lấy thân. Con gái cô độc ở chốn xa xôi, rất khó giữ được mình.

Rất nhiều đêm, nằm trong căn phòng lạnh lẽo này tôi rơi nước mắt. Nước mắt trong đêm mỹ lệ, nhưng không khiến tôi cảm thấy ấm áp. Tôi nhớ nhà, nhớ bố mẹ và em trai, nhưng không có lý do để trở về. Tôi vốn là một đứa cố chấp, lại hay đẩy bản thân đến đường cùng. Tôi luôn có cảm giác bố mẹ đang chờ một điều gì đó từ tôi, nhưng tôi vẫn không làm được. Vì thế nên tôi không dám đối diện. Nói là ở lại đây để thực hiện ước mơ, nhưng thực chất là muốn trốn tránh.

Ấy chính là một trong những điều mà trưởng thành mang đến cho bạn. Trách nhiệm và tình cảm, cả đời cũng không được phép vứt bỏ.

Lần đầu tiên đến thành phố này tôi đã bị choáng ngợp bởi sự hoa lệ của nó. Tôi bị thu hút, bị cuốn vào rất nhiều mộng tưởng. Tôi nghĩ mình phải làm việc này, phải làm việc kia...Nhưng mọi chuyện cứ thế trôi qua như nước chảy. Không có gì đáng để tiếc nuối, cũng không có gì khiến bản thân thực sự đam mê và tham vọng.

Tôi đau đến tột cùng, vẫn chỉ là một người thích hợp với cuộc sống trầm buồn tại nơi mà mình đã sinh ra.

Nằm trên giường, tôi nhớ đến cái chết của bác Quang hàng xóm. Đó là một người đàn ông khỏe mạnh, cao lớn, rất lạc quan. Thời còn bé tôi vẫn hay sang nhà ông, cùng với con trai của ông ngồi trên tường rào. Ông hay trêu tôi lớn lên phải làm con dâu bác. Tôi không chịu. Vinh cũng không chịu. Ông liền cười.

Đời người nói ngắn thì không ngắn, mà nói dài cũng chẳng dài. Chẳng qua có quá nhiều bất ngờ và thương tâm. Người sống đến cuối thì dễ tiếc nuối. Người sống lưng chừng lại quá vô tình. Dù vậy thì tất cả chúng ta đều không thể nào đoán trước được, bản thân có thể đi đến tận cuối được hay không.

Vinh hơn tôi bốn tuổi, càng trưởng thành càng cô độc, sống vì bản thân và ước mơ, nên lúc học xong cấp ba anh đã biến mất với đôi cánh của mình. Lúc anh đi, tôi đứng trên ban công và nhìn theo. Chúng tôi chơi với nhau từ nhỏ, nhưng càng lớn lại càng xa cách. Tôi vẫn luôn cho rằng, chúng tôi vốn không có tình cảm nam nữ, mà chỉ có tình cảm bạn bè. Vinh lại quá cô độc, dễ khiến mối quan hệ đi vào im lặng.

Gia đình Vinh có ba người con trai, Vinh là út. Ngay từ nhỏ anh đã thích âm nhạc, anh nói muốn trở thành một tay chơi trống. Tôi không có ý kiến gì, chỉ gật đầu động viên anh. Chúng tôi là những người bạn của nhau, nhưng chỉ dừng lại ở chữ bạn. Không thân thiết, cũng không cần phải nói cho nhau nghe những điều trong lòng. Vì vậy lúc anh một mình xách ba lô rời đi, tôi vẫn chỉ nhìn anh bằng một ánh mắt xa cách. Vinh cũng không từ biệt tôi, giữa chúng tôi không cần phải có sự kết thúc.

Từ bấy đến bây giờ chúng tôi không gặp lại nhau nữa, tôi cũng suýt đã quên đi mất anh. Không ngờ sự tương ngộ ký ức, lại phải nhờ đến cái chết của một người. Quả là một điều đau buồn!

Rồi tôi lại tự hỏi, không biết Vinh có về nhà hay không? Tính tình của Vinh tôi cũng hiểu được, anh vốn không phải người sống cho gia đình. Ngày trước ngồi trên tường rào, anh đã nói với tôi: “Gia đình để anh Sơn và anh Vĩnh lo. Anh chỉ muốn sống cho ước mơ của mình”.

Lúc đó tôi đã biết người con trai này thực sự không dành cho ai. Ngay cả bố mẹ.

[...]

Một buổi sáng tháng bảy, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ. Có một thời gian tôi không thích nghe điện thoại của ai hết, tôi sợ cái cảm giác chỉ nghe thấy tiếng nói của người ta truyền cho nhau mà không thể thấy mặt. Giống như chuyện tôi đã bị cô lập giữa thế giới, sợ hãi vô cùng!

Chuông đổ rất lâu nhưng tôi không bắt máy, vì đột nhiên lúc đó trong lòng lại có cảm giác bất an. Giống như khoảng thời gian từ chối cuộc gọi của tất cả mọi người. Lại có ý nghĩ bản thân đang dần dần bị đẩy lùi vào trong bóng tối.

Sau đó tôi đi pha một tách cà phê cho mình, tôi muốn bình tâm, tỉnh táo lên một chút. Thế là chạy vào bếp, đun nước và đi tìm cà phê. Tìm hoài không thấy cà phê, đúng lúc đó chuông điện thoại lại đổ, tôi đâm ra luống cuống.

Choang!

Một âm thanh vang lên trong đầu, thật trùng hợp là tôi lại nghe thấy nó phát ra ở cả bên ngoài. Tôi cúi xuống nhìn, thấy tách sứ trắng mới vừa rồi còn nằm trên tay mình đã vỡ tan. Các mảnh sứ bung ra như một đóa hoa dập nát. Chúng không khóc, nhưng lại đau đến thương tâm.

Tôi cúi xuống, quỳ một chân nhìn chúng, đưa tay chạm khẽ vào những mảnh sứ. Chuông điện thoại vẫn không ngừng kêu. Không gian trào lên một hương vị của lụi tàn. Cánh cửa sổ đằng sau lưng để lộ một góc trời xanh vô vọng. Tôi đột nhiên nhớ đến cái chết của bác Quang, nhớ đến sự tự do tới vô tình của Vinh, và nhớ đến cả nỗi đau thương vào đêm mưa của Hải. Thấy được một sự bất khả kháng cự đối với số phận của con người.

Cuối cùng, tôi đứng dậy và chạy đi nghe điện thoại.

Người gọi là Lan Vi.

Cô nói: “Vũ à, tớ, Lan Vi đây. Cậu thế nào?”

Tôi bình thản trả lời cô: “Rất tốt. Còn cậu?”

“Tớ cũng vậy. Ở Hội An rất tuyệt Vũ ạ, nếu có thể thì cậu hãy đến đây. Tớ đã nghĩ chúng ta không phải người hợp với một thành phố hiện đại. Và khi đến đây thì tớ đã thấy điều đó đúng.”

Chúng tôi nói chuyện với nhau rất lâu, từ sáng cho đến trưa. Lan Vi nói cô ấy đang ở trong một khách sạn, phải, là một khách sạn. Cô ấy kể với tôi cô gặp được một người bạn trên đường, hai người liền rủ nhau cùng đi du lịch. Cô nói mỗi nơi cô đến đều chụp ảnh, đợi đến một lúc thích hợp sẽ gửi qua đường bưu điện cho tôi. Lan Vi còn kể về người bạn mới quen của mình, cô nói đó là một người đàn ông. Hơn cô mười tuổi, rất giàu có.

“Vũ à, anh ấy có thể lo cho cuộc hành trình này, cậu đừng lo lắng”.

Tôi nói ừ, nhưng thực ra trong lòng rất lo lắng. Tôi nghĩ không nên tin tưởng quá dễ một ai. Song Lan Vi có cách sống khác tôi, cô ấy thậm chí còn không tin tưởng ai cả, nhưng cô lại rất sợ một mình. Lan Vi luôn muốn có một người ở cạnh, để khỏa lập sự trống vắng và lạnh lẽo trong lòng của cô ấy. Tôi hiểu, đó không phải là tin tưởng.

Lan Vi khịt mũi, rồi nói tiếp: “Cậu biết đấy, tớ luôn luôn nhớ đến Trịnh. Tớ nhớ anh ấy đến phát điên đi được, tớ nhớ anh ấy đến lạnh lẽo cả cõi lòng. Tớ sợ bản thân tớ nữa, tớ sợ nếu ở một mình thì tớ sẽ không chịu nổi mà hành hạ chính bản thân. Tớ quá yếu đuối Vũ ạ, tớ không thể chịu đựng được...Tớ sắp không chịu đựng được nữa rồi.”

Giọng Lan Vi méo mó dần về phía cuối, đến tột cùng là chuyển thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô ấy khóc, Lan Vi đã khóc đau đớn như vậy đấy. Lan Vi như đã kìm nén rất lâu, đã chịu đựng rất lâu. Cô ấy khóc cho tôi nghe, sau rất nhiều cuộc gọi mà tôi không chấp nhận. Tôi thấy hận bản thân, đó là một cảm giác dựa trên phản xạ và lương tâm. Tôi nghĩ tại sao tôi có thể bỏ mặc Lan Vi – người tôi tin tưởng nhất bên cạnh nỗi đau và quá khứ ấy? Nhưng tôi lại không dám trả lời. Trong lòng đã có sẵn đáp án, chỉ là quá hèn nhát không dám thừa nhận. Tôi, chính là như vậy.

Nếu như một ngày nào đó, tôi cũng đau thương giống Lan Vi, rất có thể tôi sẽ gọi điện cho cô ấy. Bất chấp cả chuyện tôi nghĩ mình bị cô lập. Vì nếu tôi đau thương, tức là đã bị cô lập với thế giới vạn sắc màu này rồi. Lúc ấy tôi sẽ nói gì? Thực ra tôi không cần phải nói gì cả. Sự im lặng của tôi có mùi vị của nỗi đau như vậy, người từng trải như Lan Vi chắc chắn sẽ hiểu. Tôi chỉ không chắc cô ấy sẽ giúp tôi bớt buồn.

Nỗi buồn vốn không thể xóa tan, mà chỉ có thể quên lãng. Con đường duy nhất để thoát khỏi nó ấy chính là chờ đợi.

Tôi hiểu, có lẽ Lan Vi đang chờ đợi một khoảnh khắc nào đó.

Tất cả, đều đang chỉ chờ đợi một khoảnh khắc...

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Thủy Vũ , thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!