Bạn có chắc mình muốn đọc những câu chuyện ớn lạnh này vào ban đêm?

01/04/2017, 19:00 GMT+07:00

Đêm nào cũng đọc truyện ma, không khéo bạn sẽ “ghiền” lúc nào không hay.

Đừng quá lo lắng, bởi những câu chuyện sau rất ngắn mà cũng “hơi sờ sợ” thôi!

#1 Tôi giật mình thức giấc lúc nửa đêm vì cảm giác ướt ướt ở đầu ngón tay. Thế rồi tôi gắt lên một tiếng, bảo con chó của tôi thôi liếm nữa để cho tôi ngủ.

Nhưng tôi chợt điếng hồn khi nhận ra, tôi đâu có nuôi con chó nào. 

#2 Vì gần đây cứ chiều tối là mưa xối xả nên tôi đành phải ở nhà.

Đây quả thật là một điều bất lợi cho tôi, nhưng tôi cá là những người hàng xóm “thân mến” của mình đang ăn mừng vì cho rằng nạn bắt cóc trẻ em đã thực sự chấm dứt.


Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

#3 Tối nào, trước khi đi ngủ, tôi cũng kiểm tra xem mọi cánh cửa đã được khóa cẩn thận chưa.

Và ngày ấy cũng đã đến, chủ nhà đã quên khóa cửa sau rồi. Thế là sau bao ngày chờ đợi, tôi đã có cơ hội đột nhập vào bên trong nhà. 

#4 Khi nghe tiếng người đàn ông vang lên trong bếp, tôi núp dưới gầm cầu thang và trừng trừng nhìn ông ta tiến đến với cây gậy bóng chày trên tay.

Có lẽ tôi nên làm điều gì đó ít quyết liệt hơn, bởi dù sao, đó cũng là nhà của ông ta kia mà.

#5 Không lâu sau khi tôi tháo bọc ni-lông khỏi chiếc TV màn hình phẳng mới tinh, ánh sáng phát ra từ nó làm rực rỡ cả căn phòng.

Nhưng, đợi đã… tôi còn chưa cắm điện vào cơ mà.


Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

#6 Nghe thì có vẻ trẻ con nhưng đến giờ tôi vẫn giữ thói quen liếc lại nhìn khi đi từ dưới hầm lên, vì tôi sợ rằng thứ-gì-đó sẽ theo chân mình.

Nhưng có vẻ tôi đã nhìn nhầm hướng thì phải... 

#7 Tuần trước, tôi đã đốn hạ cái cây trước nhà vì cành của nó cứ đập rồi kéo kèn kẹt vào kính cửa sổ phòng tôi.

Nhưng giờ đây, tôi nhận ra vấn đề không nằm ở cái cây mà ở một-thứ-gì-đó, khi những tiếng kèn kẹt quái gở ấy vẫn không biến mất.


Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

#8 Tôi đến bác sĩ tâm thần vì những tiếng nói cứ vang vọng trong đầu tôi không dứt. Vị bác sĩ cấp cho tôi một liều thuốc.

Liều thuốc ấy không làm những tiếng nói nhỏ đi hoặc biến mất, nhưng ít ra nó cũng giúp tôi thấy được tiếng nói ấy phát ra từ đâu.

#9 Đó là một buổi tối tuyệt vời. Sau khi tan sở, tôi trở về nhà và đã thấy vợ tôi chuẩn bị một bữa ăn thật ngon lành và ấm cúng.

Sau khi có những giây phút thăng hoa tuyệt vời, chúng tôi dìu nhau vào phòng ngủ. Cánh tay tôi ôm lấy cô ấy. Điện thoại của tôi rung lên, báo hiệu có tin nhắn đến. Và đó cũng là giây phút kinh hoàng nhất đời tôi khi nhận được tin nhắn từ... vợ tôi, bảo tôi hãy chạy trốn và cứu cô ấy. 

#10 Khi tôi vừa rửa chén bát xong, con gái tôi kéo áo tôi, nài nỉn theo con bé vào phòng.

Con bé vẫn nắm áo tôi thật chặt khi tôi bước vào căn phòng trống rỗng, và chợt nhận ra con tôi đã mất 2 tuần trước rồi.

Bạn có chắc mình muốn đọc những câu chuyện ớn lạnh này vào ban đêm?