TRUYỆN NGẮN: Ai cũng có những điều bí mật riêng (Phần 1)

Vào một sớm Thu tháng Mười, có cô mèo lười đến lớp sớm, đã vô tình phát hiện ra bí mật dễ thương khiến cô nàng từ đó trở đi thầm thương trộm nhớ một người...

Cuộc sống đôi khi cũng cần có những bí mật nho nhỏ. Nó kích thích sự tò mò, khiến người ta quan tâm hơn tới thế giới xung quanh thay vì chỉ nhìn thấy bản thân..

“Duy Anh ! Lên bảng!”

Cuối cùng thì bầu không khí nặng trịch nãy giờ đã giãn ra chút đỉnh khi cô Giáo dục công dân “chấm” được một tên trong sổ điểm. Đâu đó có vài tiếng thở phào nhẹ nhõm.

“Bạn Duy Anh nghỉ học hai ngày rồi cô ơi”, gần như ngay lập tức, Quỳnh, lớp phó học tập đứng bật dậy báo cáo.  Mấy đứa vừa mới trót thở phào lại biết thân biết phận gục đầu xuống quyển sách, cố nhét vào đầu chữ nào hay chữ đấy khi thấy cô tiếp tục liếc xuống sổ điểm.

Thư lúc đó vốn cũng đang cúi mặt xuống quyển sách đọc lấy đọc để, bỗng chợt nghe nhắc đến Duy Anh, con bé lại thần người ra.

Ừ! Cậu ấy mới chỉ nghỉ có hai ngày mà nó cảm tưởng phải dài hơn thế, chẳng hiểu nghĩ thế nào mà con bé với lấy cây bút chì đang sắp rơi xuống ghế đứa đằng trước, viết con số 2 lên mặt bàn, tô đậm, khoanh tròn.


Duy Anh không đi học hai hôm làm Thư cứ vẩn vơ lo lắng không biết cậu ấy giờ ra sao...
Duy Anh không đi học hai hôm làm Thư cứ vẩn vơ lo lắng không biết cậu ấy giờ ra sao...

Hành động lơ đễnh rất là lộ liễu của con bé ngồi chính giữa lớp không thoát nổi cặp mắt dò xét xem có “chú” nào hành tung mờ ám để tóm lên bảng của cô Giáo dục công dân. Được cái toàn những đứa biết điều, dù đã thuộc bài hay chưa đều cắm cúi nhìn xuống sách tuốt, có mỗi Thư lạc quẻ với tụi nó nên ngay lập tức cô giáo bộ môn liền dừng bút lại bên cạnh cái tên: Nguyễn Anh Thư.

Mang máng nhớ một số ý trong sách còn đâu bê nguyên xi mấy gạch đầu dòng trong vở vừa kịp liếc qua, Thư xị mặt cầm vở về chỗ với lời phê “cần chăm chỉ hơn” bên cạnh điểm 6. Cả buổi học mặt nó bí xì xị làm bọn bạn cứ tưởng nó đang lo tháng này rớt khỏi Top 5 của lớp. Điều đó đúng nhưng mới chỉ là chuẩn 50% thôi. Một nửa nỗi lo của nó dành cho Duy Anh, cậu bạn đang nghỉ học. Đơn xin phép nghỉ viết khá mơ hồ, không rõ lý do vì sao nghỉ, cậu ấy ốm hay gia đình có việc gì? Câu hỏi ấy làm nó băn khoăn suốt hai ngày nay.

Mỗi sáng đến trường, nó đều để ý xem xe của Duy Anh có trong nhà gửi xe không, lúc vào lớp, việc đầu tiên bao giờ cũng là nhìn về dãy bàn cuối cùng cạnh cửa sổ xem cậu ấy đến chưa, cặp sách của cậu ấy có ở trên bàn không. Điều đó đã trở nên quen thuộc với Thư đến mức hai ngày hôm nay, cứ mỗi khi nhìn sang chỗ Duy Anh vẫn ngồi, cảm giác trống trải lại len lỏi trong lòng nó.

Tháng trước, lúc đi ăn kem với Trang - cô bạn thân hồi cấp II nhưng nay học khác trường, Thư lại vu vơ kể về Duy Anh. Xen giữa câu chuyện giữa nó và Trang, Thư hay nhắc tới một cậu bạn vẽ tranh cực đỉnh, luôn chịu khó chơi guitar đệm nhạc mỗi khi lớp có tiết mục văn nghệ, còn chụp ảnh đẹp, chơi 2048 thì đạt tới 8192 điểm,... Dù nó đã cố gắng tiết chế nhưng có lẽ mỗi khi nhắc về “người đó”, nó lại nói quá say mê nên con bạn thân cũng sớm nhận ra.

Trang lắng nghe nó chăm chú, đôi lúc cười tủm tỉm, lúc sắp tạm biệt nhau, nó mới hỏi: “Này, cái cậu bạn mày nhắc tới suốt cả buổi chiều nay, là mày thích cậu ấy phải không?”

Nếu mà là người khác, chắc chắn trăm phần trăm Thư sẽ phản pháo lập tức, nó sẽ tìm đủ mọi lý lẽ để chứng minh mình nào có thích người ta. Nhưng với Trang thì khác, đó là đứa bạn thân nhất nó từng có. Mỗi lần giới thiệu Trang với người khác, Thư đều nhấn mạnh rằng cô bạn này là người hiểu về nó còn hơn chính nó hiểu về bản thân. Thế là đủ biết hai đứa thân thiết tới cỡ nào.

Chỉ có trước mặt Trang, Thư mới dám luyên thuyên đủ thứ về Duy Anh, nói đến những chuyện tưởng chừng như vụn vặt xung quanh cậu ấy mà nó hay để tâm, thỉnh thoảng chẳng ngại bày tỏ sự ngưỡng mộ và tự hào. Dĩ nhiên Thư biết trái tim mình nghĩ gì, nhưng để một người khác, dẫu là bạn thân, bắt trúng tim đen thì nó vẫn bối rối như thường. Thư ngập ngừng hỏi: “Chẳng lẽ mày thấy tao... lộ liễu lắm sao?”

Trang cười bảo nó: “Bất cứ người nào khác nghe mày nói suốt nãy giờ cũng đều nhận ra, huống chi là tao”.

Chia tay Trang rồi, lúc ngồi trên xe bus về nhà, Thư nhìn qua cửa kính xe, ngỡ như ngắm đường phố lúc tan tầm nhưng thực ra là đang mơ hồ nhớ lại khoảnh khắc trái tim nó bắt đầu biết đập rộn rã vì một người.


Dù đã cố gắng tiết chế nhưng hình như mỗi khi nhắc về “người đó”, Thư đều kể chuyện rất say mê
Dù đã cố gắng tiết chế nhưng hình như mỗi khi nhắc về “người đó”, Thư đều kể chuyện rất say mê

Đó là một ngày tháng Mười se lạnh, sáng ấy Thư đến lớp sớm, chỉ muốn vứt uỵch cái balô xuống ghế thật nhanh, rồi ngồi áp mặt xuống bàn, mệt mỏi như một con mèo lười. Nhưng ngay khi ngó vào lớp, nó chợt khựng lại khi thấy Duy Anh một tay ôm hoa hồng, một tay cầm những tấm thiệp. Cậu ấy đến một số bàn, đặt vào trong ngăn một bông hồng đỏ có thắt ruy băng cùng với tấm thiệp.

Thư nhanh chóng nhận ra điểm chung của những bàn mà Duy Anh ghé qua. Không muốn làm phiền cậu ấy, nó rón rén đi xuống sân trường êm ru như một chú mèo trước khi Duy Anh kịp nhìn thấy, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.

Hôm ấy, đám con gái trong lớp được một phen bất ngờ khi đứa nào đứa nấy đều thấy trong ngăn bàn mình có hoa hồng cùng thiệp chúc mừng. Mà nội dung thiệp của mỗi đứa một khác, không phải kiểu viết hàng loạt ai cũng giống ai đâu nhé. Lúc Hiền – con bé lớp phó học tập đọc được lời chúc “nhanh nhanh cho ra mắt một cuốn sách của riêng mình nhé”, nó đã rú lên đầy kinh ngạc: “Ai? Là ai? Là ai mà biết tôi đang viết truyện viết sách hả giời?”.

Thằng Minh ngồi cạnh Hiền ngẩng đầu khỏi cuốn truyện tranh “One Piece” tập mới nhất, hỏi đầy ngây thơ: “Mày mà viết truyện á? Không lẽ là truyện kinh dị?”, ngay lập tức nó hứng trọn sức nặng của mấy cuốn sách giáo khoa cộng lại. Minh vừa né trái né phải, vừa la toáng lên: “Thôi tao biết rồi, mày viết truyện chưởng đúng không?”. Nói xong, nó ôm cuốn “One Piece” vọt lẹ ra khỏi lớp, còn chẳng kịp mang theo đôi dép dưới gầm bàn.

Minh Vy, con bé luôn bị ám ảnh bởi chuyện thừa cân thì nhận được tấm thiệp có ghi: “... Vy giảm cân vừa thôi, mấy cô bán xôi, bánh mì pate trước cổng trường bị ế dài dài như thế đã đủ rồi. Tớ thương mấy cô ấy lắm lắm ~.~!”

Còn Thư lúc mở tấm thiệp của mình, nó đọc được dòng chữ “20/10, mong Thư có nhiều niềm vui, luôn có tâm trạng tốt để chăm vẽ truyện hài hước đăng lên Facebook nhé. Mình thích đọc truyện tranh của Thư lắm. Have a nice day!” Lời chúc ngắn gọn nhưng khiến Thư xốn xang, hóa ra Duy Anh vẫn hay đọc truyện tranh hài hước mà Thư đăng trên mạng, thế mà nó cứ tưởng mấy truyện hài hài nó vẽ chẳng ai thèm thích vì nhân vật vừa xấu, vừa đầu gấu, chỉ đăng cho bạn trên Facebook cùng xem nên lượt like ít hều.

Cất tấm thiệp vào trong balô xong, lúc Thư ngẩng đầu lên, nó chợt thấy Duy Anh đang nhìn vu vơ về phía mình, chưa chắc ánh mắt cậu ấy đã dành cho nó nhưng chẳng hiểu sao nó lại thấy... run. Ngay lập tức, Thư quay phắt lại, thật sự không dám nhìn vào đôi mắt cậu ấy quá lâu.


Khám phá ra bí mật của Duy Anh đã khiến Thư rung rinh trước anh chàng...
Khám phá ra bí mật của Duy Anh đã khiến Thư rung rinh trước anh chàng...

Tranh thủ giờ nghỉ tiết, các cô nàng liền tụ tập lại với nhau đoán già đoán non xem ai là người đã tặng tụi nó niềm vui bất ngờ sáng nay. Ban đầu tụi nó đoán đây là “quà tặng tập thể” của mấy bạn quần đùi áo số trong lớp, nhưng khi Lâm lớp trưởng gãi đầu gãi tai thú thật là vụ này anh em trong lớp “vô can” toàn tập thì tụi con gái quay sang hướng “điều tra” từng cá nhân. Nhưng vì chẳng có chàng nào lên tiếng nhận “trách nhiệm” nên các nàng cuối cùng đành chịu thua. Tuy không rõ danh tính người tặng quà nhưng hai mươi bảy nàng “vịt bầu” đều đồng lòng công nhận: trong lớp tụi nó có một ai đó rất galant ♥.

Thực ra lúc tụi con gái ngồi dưới cangteen và chơi trò đoán mò về anh chàng galant, Thư đã định tiết lộ bí mật nó vô tình phát hiện buổi sớm. Nhưng sau đó nó nghĩ, tại sao là người trong cuộc nhưng Duy Anh lại vờ như chẳng biết? Phải chăng cậu ấy không muốn ai biết mình là “anh chàng galant”? Nếu ý Duy Anh là vậy mà nó lại tiết lộ bí mật của cậu ấy ra, chẳng phải là sẽ khiến Duy Anh khó xử hay sao?

Mà phải công nhận nhờ vụ tặng quà của cậu ấy, đám con gái trong lớp đã có một ngày rộn ràng. Trước đây, hồi mới vào lớp còn nhiều bỡ ngỡ, đám con gái thường chơi chung với nhau dù lúc đó giữa tụi nó còn ít nhiều điều khách sáo, theo thời gian khi những mối quan hệ trở nên khăng khít hơn cũng là lúc đám con gái chia năm xẻ bảy, cứ vài đứa họp thành một hội cạ cứng chơi với nhau.

Nhưng vào ngày hôm đó, tất cả các nàng đã ngồi lại bên nhau, vừa trổ tài thám tử, vừa tranh thủ nói xấu bọn quần đùi áo số trong lớp can tội cả năm có mỗi ngày 20/10 mà cũng quên.

Đã nhiều lần nghĩ về mục đích của Duy Anh nhưng Thư vẫn không thể đoán được rốt cuộc cậu ấy muốn tạo bất ngờ cho tất cả các bạn gái một cách vô tư, hay còn giấu ý đồ riêng nào đó, nhưng phải thừa nhận là nó thích cách Duy Anh làm. Cuộc sống đôi khi cũng cần có những bí mật nho nhỏ. Nó kích thích sự tò mò, khiến người ta quan tâm hơn tới thế giới xung quanh mình thay vì chỉ nhìn thấy bản thân và vấn đề của riêng mình.

Câu chuyện ngày hôm ấy dần dần chìm nghỉm theo thời gian nhưng những rung động trong trái tim Thư thì ngày một mạnh mẽ hơn, theo từng ngày, từng tháng...

(Còn tiếp)
Ảnh: Internet

Vĩ Nguyên - Theo thethaovanhoa.vn | 15/10/2017