TRUYỆN NGẮN: Chàng trai của mùa hè năm ấy (Phần 1)

Một chàng trai vô tình lọt vào tấm hình chụp sân trường của Thùy đã vô tình khiến cuộc đời cô gái mười bảy tuổi bất chợt rẽ ngang...

Những con người không có đam mê, chỉ đang làm việc theo xu hướng xã hội thì chẳng mấy chốc nhiệt huyết sẽ cạn dần, sự sáng tạo bị mòn đi và tinh thần thì trì trệ. Thùy không muốn cuộc đời mình sẽ đi vào lối mòn đó, không muốn càng sống càng tẻ nhạt. Cuộc đời vốn hữu hạn, sao không chọn niềm vui?

1. -  Uầy, anh nào đẹp trai thế này?

Phương Anh rú lên như còi báo động làm Thùy đang mải đọc truyện tranh liền hóng hớt ngó nghiêng vào màn hình laptop cạnh bên, liến thoắng: “Đâu? Đâu?”

- Đây chứ đâu? Nói đoạn, Phương Anh chỉ vào tấm hình trên màn hình.

- À! Thùy kêu lên khe khẽ, phân bua. Bức đó tao chụp cái cây trước cửa lớp mình đấy chứ.

- Thế sao lại lạc vào một bạn đẹp trai thế này? Phương Anh nhìn nó mắt chớp chớp ẩn ý

- Vô tình thôi.

Thùy lẩm bẩm, tay vừa kéo zoom lớn hơn một chút. Chăm chú nhìn cái dáng cao cao đang tựa lưng vào cây xà cừ. Dù góc chụp nghiêng, chỉ thấy một nửa khuôn mặt thôi nhưng nó nghĩ Phương Anh nói đúng, bạn ý trông hay thật.

Mà cũng lạ ghê, bức ảnh này, chẳng nhớ là nó đã xem bao nhiêu lần rồi nhưng chưa bao giờ nó thấy “bạn í”. Hay đúng hơn, chàng vẫn luôn tồn tại trong khung hình này, chỉ là chưa bao giờ nó nhìn ra. Nói rồi mà, nhân vật chính của bức ảnh này là cây xà cừ hơn chục năm tuổi, cao to lực lưỡng vẫn che nắng che mưa cho lớp nó quanh năm suốt tháng. Dạo đầu năm học, sau một hồi làm người mẫu với nhau hết cửa sổ này đến ban công kia, tự nhiên Thùy lại nổi hứng trèo sang khu Giám Hiệu, hướng máy ảnh về phía lớp mình, nhấn “tạch tạch” vài phát vu vơ.

Lướt sang những bức ảnh kế tiếp chụp cùng thời điểm đó, Thùy phát hiện có vài bức thấp thoáng hình cậu ấy nhưng chẳng cái nào như tấm Phương Anh chỉ. Có lẽ ảnh đẹp vì được chụp tự nhiên. Dáng vẻ thảnh thơi của chàng cứ như đó là chốn-riêng-của-mình vậy.


Chàng trai vô tình xuất hiện trong bức ảnh chụp cây xà cừ của Thùy khiến cô nàng ngẩn ngơ mãi...
Chàng trai vô tình xuất hiện trong bức ảnh chụp cây xà cừ của Thùy khiến cô nàng ngẩn ngơ mãi...

2. - Á à, biết mặt “giai” rồi nhé!

Ông anh trai bỗng nhiên cười rú lên khiến Thùy đang chơi game suýt giật mình đánh rơi điện thoại. Ngẩng đầu lên, nó thấy ông anh mình đang săm soi bức hình nền của laptop với vẻ rất đỗi hiếu kì. Nó lập tức hiểu ngay ra vấn đề, hôm qua lúc dùng laptop của nó, Phương Anh đã chọn bức ảnh chụp cây xà cừ làm hình nền cho laptop của nó. Từ lúc ấy đến giờ, Thùy chưa hề thay lại hình nền, thành thử ông anh trai nó có phen hiểu lầm. 

Tiếp tục cắm mặt vào trò 2048, Thùy phảy phảy tay, phân bua:

- Không phải đâu. Bức đó em chụp cây đấy!

- Tự nhiên đi chụp cây á? Em có bình thường không? -  Ông anh cười phá lên - Nhìn hình này chả ai nghĩ là em chụp cây đâu, nhóc ạ!

- Thật mà! Thùy la với theo một cách vô vọng, khi ông anh biến về phòng, ôm theo chồng chiến lợi phẩm là đống manga con bé mới thuê, sau khi ném lại một câu đầy tính chất khủng bố: “Học hành tử tế đi! Không thì anh mách mẹ”.

Thế có oan không cơ chứ???


Chẳng biết từ bao giờ, "chàng" trở thành chủ đề quen thuộc trong cuộc trò chuyện giữa Thùy và Phương Anh
Chẳng biết từ bao giờ, "chàng" trở thành chủ đề quen thuộc trong cuộc trò chuyện giữa Thùy và Phương Anh

3.- Nếu chạm mặt chàng ở trường, liệu bọn mình có nhận ra không nhỉ?

Phương Anh bâng quơ hỏi khi hai con bé hút sữa đậu nành trong căng-tin.

- Chắc là có. Thùy trả lời, dè dặt.

Từ hồi phát hiện trong bức ảnh phong cảnh của Thùy xuất hiện một nhân vật bí ẩn, cụm từ chàng xuất hiện với tần suất tăng dần trong câu chuyện của hai đứa lúc nào không hay. Cả Thùy lẫn Phương Anh, đều hình dung bạn ý theo ý riêng của mình.  

Dựa theo tỉ lệ so với cây và cảnh vật xung quanh theo Thùy đoán chàng cũng phải hơn 1m75. Còn theo phân tích của Phương Anh, cách đứng của chàng cho thấy đó là một người tự tin, độc lập và lãng mạn… Con gái mà, trí tưởng tượng rất là phong phú. Với lại con người ai chẳng có tính hiếu kì, cái gì không rõ thì lại càng thích đoán mò. Hai cô nàng của chúng ta cũng vậy, luôn băn khoăn liệu chàng có giống những điều mà các nàng hay tưởng tượng không?

Nhưng chàng là ai trong gần 2500 học sinh của ngôi trường này? Học lớp 12? Cũng đang học cùng ca sáng với bọn nó? Mà biết đâu chàng lại đang ngồi gặm bánh mì và hút sữa đậu nành ngon lành như hai đứa nó trong căng-tin cũng nên. Rất nhiều giả thuyết đã được đặt ra vì rốt lại “manh mối” về chàng chỉ là một bức ảnh chụp vu vơ nên hai cô nàng mơ mộng được dịp thoải chí “sáng tác”.

- Nếu gặp lại, chàng phải đứng đúng theo dáng như trong ảnh thì 100% tao sẽ nhận ra, chắc chắn, còn không thì…

Thùy tặc lưỡi, hút một hơi dài làm hộp sữa trở nên biến dạng.

Phương Anh gật gù, gì chứ điều này thì nó tin. Nó biết dạo này không chỉ hình nền laptop, con bạn nó còn in tấm hình đó trên bàn học để tiện… ngắm nữa chứ.

- Yên tâm, sẽ gặp lại thôi. Mà không thế thì mọi việc vẫn cứ tốt đẹp, mày nhỉ! Phương Anh mỉm cười, hút nốt chỗ sữa đậu nành trong cốc của nó.


Vì không trông rõ gương mặt của chàng trai trong ảnh nên Thùy cứ thả sức tiên đoán. Đó hẳn phải là một mỹ nam...
Vì không trông rõ gương mặt của chàng trai trong ảnh nên Thùy cứ thả sức tiên đoán. Đó hẳn phải là một mỹ nam...

4. Phương Anh nói chuẩn thật, mọi thứ đúng là tốt lên rõ rệt, nhưng theo một hướng khác…vì rốt cuộc chàng vẫn chưa xuất hiện.

Trong một lần đến chơi, Hải - ông anh họ đang học Nhiếp ảnh bên trường Sân khấu Điện ảnh vô tình thấy bức ảnh, biết là nó chụp thì trầm trồ:

- Này, em thi Nhiếp ảnh đi. Rất có con mắt nghệ thuật đấy!

- Cái gì cơ? - Thùy cười phá lên - Bức này chụp chơi thôi, em thì khiếu gì về ảnh ọt đâu...

- Chả biết được đâu em ơi. Ai chẳng thiên bẩm được cái gì đó mà có thể chính bản thân cũng không biết. Phải thử chứ! Mỗi lần thử là một lần tạo cơ hội cho mình mà. Em thử cho anh ngó qua những tấm hình em từng chụp xem sao?

- Toàn vớ vẩn linh tinh thôi anh ạ. Thùy ngần ngừ nhưng rốt cuộc sự nhiệt tình thái quá của ông anh họ cũng khiến nó xiêu lòng.

Lục lại những tấm ảnh chụp trong vài năm trở lại đây cho anh Hải xem, lòng nó cũng có chút hồi hộp, náo nức đến lạ. Thực ra những người trẻ như tụi nó ai chẳng thích được khen, được nhìn nhận một cách tích cực về một mặt nào đó nhưng không phải ai cũng đủ tự tin để chia sẻ với người khác về những ấp ủ của mình.

Vốn chỉ định "xem thử một chút", cuối cùng lại biến thành buổi nói chuyện "đàm đạo" suốt ba tiếng đồng hồ. Phải đến khi mẹ Thùy "hò" đến lần thứ 3, hai anh em mới miễn cưỡng xuống nhà ăn cơm. Tối ngày hôm đó, giấc ngủ đến với Thùy khó khăn hơn mọi khi, nó cứ trở mình liên tục, rất nhiều những ý nghĩ cứ chạy đua marathon trong đầu khiến Thùy càng lúc càng tỉnh táo. Cuộc nói chuyện ban chiều với anh Hải đã khơi dậy trong nó rất nhiều ý tưởng mới, chúng như những đám mây lơ lửng trên trần nhà, mỗi lúc một dày thêm khiến Thùy cũng cảm thấy thân thể mình lâng lâng.


Bức ảnh đó cứ như "thần may mắn" với Thùy vậy, cô nàng đã bắt đầu nghĩ về mơ ước của đời mình
Bức ảnh đó cứ như "thần may mắn" với Thùy vậy, cô nàng đã bắt đầu nghĩ về mơ ước của đời mình

5. Những ngày sau đó, Thùy tham gia một lớp Nhiếp ảnh mà anh Hải giới thiệu. Nó là người mới lại ít tuổi nhất nên được mọi người quan tâm, ưu ái nhiều. Vừa đảm bảo khối lượng bài vở trên lớp đầy đủ, chạy theo các lớp ôn luyện buổi tối, lại còn sắp xếp thời gian đi học Nhiếp ảnh thực sự là một việc chẳng dễ với Thùy, nhất là trong việc thuyết phục bố mẹ chiều theo sở thích của con gái. May mà kết quả học tập của nó vẫn rất ổn định nên mọi chuyện được thu xếp đâu vào đấy.  

Trong nhiều bài tập ảnh của Thùy, người mẫu bất đắc dĩ chẳng ai khác ngoài Phương Anh. Con bé vốn thích có những bộ ảnh mới khoe trên Facebook, gương mặt lại ăn hình, có gu thẩm mỹ trong việc chọn lựa phục trang, quan trọng nhất nó và Thùy là một cặp quá hiểu nhau nên làm việc hết sức ăn ý, tiết kiệm thời gian cho cả hai. Phương Anh thậm chí còn được các anh chị trong nhóm Nhiếp ảnh của Thùy khen ngợi có phong cách chuyên nghiệp, rất có tương lai trở thành người mẫu. Khỏi phải nói nghe xong Phương Anh mừng tới cỡ nào.


Thùy không muốn cuộc đời mình càng sống càng tẻ nhạt
Thùy không muốn cuộc đời mình càng sống càng tẻ nhạt

6. Ba tháng trước kỳ thi Đại học, Thùy báo với ba mẹ là ngoài ngành Tài chính Ngân hàng vốn đã chọn sẵn, nó sẽ nộp thêm hồ sơ thi khối S, chuyên ngành Nhiếp ảnh. Mẹ nhìn Thùy, lo ngại:

- Năm nay thi khó đấy, con nên tập trung vào một khối thôi, không thì dễ mất cả chì lẫn chài.

Nó nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ nài nỉ:

- Cứ để cho con thi mẹ nhé, thi thêm một khối là có thêm một cơ hội mà mẹ.

- Nhưng sao không thi khối D mà lại thi khối S? Nhiếp ảnh không phù hợp với con gái đâu. Ba nói, mắt ngước khỏi tờ báo trong tay.

- Thế theo ba nghề công an có hợp cho nữ giới không ạ? Con thấy giờ còn có nữ công an giao thông đó ba? Thùy nhanh nhẹn tiếp lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng có tình có lý.

Tất nhiên là biết ba mẹ lo cho mình nhưng Thùy nghĩ nó cần phải độc lập và quyết đoán, ít nhất là trong chuyện lựa chọn con đường mình sẽ đi trong tương lai, vì hơn ai hết nó biết khả năng, biết mình thích gì, muốn gì. Huống hồ ba mẹ có thương thì cũng đâu thể che chở mãi suốt cả một đời, nó cần tự đứng trên đôi chân của mình, vững vàng để đến một lúc nào đó trở thành chỗ dựa cho những người thương yêu.

Trước đây, khi còn lơ mơ về bản thân mình, Thùy dự định sẽ thi ngành Tài chính Ngân hàng – một nghề khá “danh giá” vào thời điểm hiện tại, nhưng từ lúc “bén duyên” với Nhiếp ảnh, nó nhận ra thứ  mình đam mê không phải là những con số. Tuy nó học khá khối A, điểm luôn ở mức ổn, cơ hội theo học các ngành kinh tế là rất khả dĩ. Nhưng Thùy nghĩ nghề nghiệp không thể chọn theo cách như vậy. Không thể vì nghề nghiệp nào đó đang “hot”, đang kiếm được nhiều tiền mà bản thân cứ cắm đầu cắm cổ theo học.

Những con người không có đam mê, chỉ đang làm việc theo xu hướng xã hội thì chẳng mấy chốc nhiệt huyết sẽ cạn dần, sự sáng tạo bị mòn đi và tinh thần thì trì trệ. Thùy không muốn thế, nó không muốn cuộc đời mình sẽ đi vào lối mòn đó, không muốn càng sống càng tẻ nhạt. Cuộc đời vốn hữu hạn, sao không chọn niềm vui mà hướng đến để tinh thần luôn phấn khởi tươi mới, sao không thử đứng ngoài những chọn lựa an toàn để nghiêng theo sự mách bảo của con tim? 

Nó nhớ mình từng đọc được ở đâu đó một câu như thế này: “Chọn công việc bạn yêu thích và bạn sẽ không phải “làm việc” một ngày nào trong đời!” Có thể thứ Thùy đeo đuổi hiện tại là một giấc mơ còn chông chênh và chưa rõ hình hài, nhưng nó tin rằng chỉ cần giữ ngọn lửa đam mê và nhiệt huyết cháy trong lòng, cứ đi miết, đi miết, rồi mọi thứ sẽ dần hiện ra rõ ràng hơn. Chẳng phải Lỗ Tấn đã từng viết: “Kỳ thực thì trên đường này làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường” đó sao!

(Còn tiếp)

Ảnh: Intenet

Vĩ Nguyên - Theo thethaovanhoa.vn | 11/10/2017