Viết cho những tháng ngày thanh xuân: Chúng ta ai cũng đã từng bất chấp tất cả để yêu một người

Có phải suốt những năm tháng thanh xuân ấy, trong ai cũng thấp thoáng bóng dáng của một người mà chúng ta từng bất chấp tất cả để yêu?

Mối tình đầu của bạn là năm bao nhiêu tuổi vậy? Có khi nào trong một phút giây vu vơ, bạn nhớ về những kỉ niệm đẹp của thời còn cắp sách tới trường, khoảng thời gian được sống hết mình trong tình đầu ngây dại. Rồi những năm tháng ấy, ai cũng từng dành tất cả thanh xuân chỉ để yêu một người…

Chúng ta có quyền sai, quyền yêu 1 người hơn tất cả

Người ta vẫn thường nói, tuổi trẻ có ai là không mắc sai lầm và cái sai lớn nhất có lẽ là bất chấp tất cả để yêu một người dẫu biết có thể sẽ chẳng cùng nhau đi hết ngày mai. Để rồi mãi đến sau này, khi trải qua thêm một, hai mối tình nữa chúng ta có muốn cũng không còn can đảm làm điều đó - yêu một người không toan tính, không sợ tổn thương. Bởi tất cả đã dừng lại ở tuổi thanh xuân!

 
Khoảnh khắc thanh xuân ấy, ai đã từng yêu một người đến điên dại?
Khoảnh khắc thanh xuân ấy, ai đã từng yêu một người đến điên dại?

Yêu một người không toan tính là như thế nào? Là dù biết trước rằng cuộc tình ấy sẽ đầy gian nan, khó khăn, cũng nhiều nỗi buồn và tổn thương lắm nhưng lý trí chẳng thể ngăn nổi con tim. Cho dù người ấy trẻ con, vô tâm và hững hờ thì ta vẫn cứ yêu chẳng hối tiếc.

Tôi cũng đã từng yêu một người như vậy ở những năm tháng đẹp nhất đời con gái, và còn buồn hơn khi đó là một tình yêu đơn phương. Tôi biết, trong thế giới của anh, tôi không là gì cả. Thậm chí, dù biết phần trăm có được hạnh phúc trọn vẹn khi ở bên người ấy là vô cùng nhỏ nhoi nhưng tôi vẫn không sao ngăn nổi tình yêu ấy.

 
Tôi vẫn cứ yêu người du chẳng biết có ngày mai.
Tôi vẫn cứ yêu người du chẳng biết có ngày mai.

Liệu đó có phải là tình hay chỉ là sự cố chấp của tuổi trẻ hoặc vì bản thân tôi cố chấp, rồi tự buộc mình vào thứ tình yêu không có kết quả ấy? Tất cả đều không đúng và ngày hôm ấy, giây phút đầu tiên gặp người là tôi đã sai rồi.

Thế nhưng tuổi trẻ mà, tôi tin rằng ai trong chúng ta cũng đã từng có một người yêu mình đến bất chấp và tôi cũng đã từng yêu anh đến bất chấp. Thanh xuân chúng ta cho mình cái quyền sai, quyền yêu một người nhiều hơn tất thảy.

Người bên bạn năm 17 tuổi, giờ ra sao?

Tôi vẫn còn nhớ như in bóng dáng ấy, chàng trai cùng lớp năm tôi 17 tuổi. Một ánh mắt, một nụ cười, một cái nắm tay đầy vụng dại, thậm chí khi biết mình chỉ là người thay thế, tôi cũng hài lòng. Thế nhưng tất cả đã dừng lại ở tuổi 23, khi tôi tốt nghiệp đại học.

 
Tất cả dừng lại như chưa từng bắt đầu.
Tất cả dừng lại như chưa từng bắt đầu.

Thời gian dần trôi, 6 năm thanh xuân ấy là quá đủ để mù quáng yêu anh đến điên dại mà cũng chẳng có kết quả gì. Anh ấy giờ ra sao ư? Tôi cũng không biết nữa. Chỉ nhớ lần cuối cùng chạm mặt là trong ngày cưới anh. Tôi là bạn cùng lớp thì chuyện đi dự đám cưới có gì sai đâu, hơn nữa, chuyện tình vụng dại của chúng tôi hoàn toàn là bí mật.

Thời điểm đó, tôi hiểu ra rằng, đến cuối cùng dù có gắng đến đâu cũng không thể chiếm được trái tim người nên tự mình quyết định rời xa. Tạm biệt một người mà lòng mình rất yêu thương, nào đâu phải chuyện dễ dàng. Nhưng tôi đâu còn lựa chọn nào tốt hơn bởi người ấy chỉ mang lại cho tôi nỗi buồn và nước mắt.

Tất cả, giờ chỉ còn là kỉ miệm!

Bạn có giống như tôi, từng âm thầm vì người ta làm biết bao nhiêu chuyện. Hạnh phúc khi thấy họ vui vẻ, đau lòng khi họ rơi nước mắt và hờn ghen đến nhói tim khi họ bên cạnh ai, dù mình chẳng có quyền gì để ghen cả… Tôi đã từng khờ dại cam tâm yêu thương một người, nhiều đến như vậy, nhưng bây giờ, tất cả chỉ còn là kỉ niệm.

 
Tuổi trẻ thì có ai mà không mắc sai lầm.
Tuổi trẻ thì có ai mà không mắc sai lầm.

Chúng ta, chẳng ai làm gì sai cả, bởi cả hai chỉ đang chạy theo tiếng gọi của con tim. Đến khi lý trí trỗi dậy mới giật mình nhận ra, đúng là ta đã quá mù quáng để bất chấp yêu người trong thời khắc thanh xuân quý giá ấy. Dù giờ đây, tim tôi chẳng còn nhói đau mỗi khi ai đó nhắc đến tên anh nhưng khoảnh khắc của ngày chia tay hôm ấy, cả đời này, tôi sẽ chẳng thể quên.  

Bạn có tin không, với một người không dành tình cảm cho mình thì dù mình có khóc hết nước mắt, họ cũng chẳng bận lòng quan tâm. Ừ thì, bất chấp để yêu đôi khi mang một chút bất cần, một chút ngỗ nghịch. Thế nhưng tuổi trẻ mà, nếu bạn chưa từng vì một người mà bất chấp tất cả thì có lẽ bạn chưa từng “sống” trong thanh xuân năm ấy.

Hãy cứ yêu khi còn có thể bất chấp tất cả

Dẫu biết, trên đời này có mấy ai may mắn lấy được tình đầu. Nhưng thay vì lo lắng toan tính, tại sao không trân trọng từng giây từng phút cùng nhau đi trong một quãng đường, dẫu là rất ngắn. Khi ta trân trọng khoảnh khắc đó cũng chính là cảm ơn họ đã đi cùng ta trong một chặng đường đời mà không phải cũng có thể trải qua cùng nhau.

 
Thanh xuân năm ấy, chúng ta có còn nhớ nhau?
Thanh xuân năm ấy, chúng ta có còn nhớ nhau?

“Nếu biết trước đó là lần cuối chúng tôi cùng xem phim, tôi sẽ xem thêm một bộ phim nữa, tôi sẽ không ngại mà dựa đầu vào vai anh ấy”.

“Nếu biết trước đó là lần cuối cùng anh nắm lấy tay tôi thì tôi sẽ siết chặt thêm một chút”.

“Nếu biết trước đó là cái ôm cuối cùng, nụ hôn lên tóc cuối cùng, vừa mắng hâm vừa ôm tôi vào lòng cuối cùng tôi sẽ ôm anh thật chặt, thật lâu để lưu giữ lại hơi ấm ấy”.

Nhưng thật ra em biết rằng cuộc đời không có quá nhiều chữ “nếu” như vậy...

Ảnh minh họa: Internet

Hãy tiếp tục cập nhật những tin tức mới nhất tại YAN News!

Yêu người bằng tuổi: Anh mải mê kiếm tiền, em đã hết tuổi thanh xuân

Mối tình học trò - chuyện chưa kể: Thanh xuân năm ấy, cậu có nợ tôi điều gì?

Nếu muốn có mối tình đẹp tuổi thanh xuân, đừng yêu một người hay than vãn

cư dân mạng

mối tình đầu

Thời thanh xuân

Tình yêu mù quáng

Yêu em bất chấp