Hắn (Chương 8 - Đêm)

22/10/2014, 16:00 GMT+07:00

Câu chuyện này không dành cho những người quá lạc quan, nó cũng không dành cho những người dưới mười sáu tuổi.

Tối hôm ấy, tôi đến quán bar và nói bà chủ rằng mình không tiếp khách nữa. Khi nghe xong điều ấy, bà ta trố mắt ra nhìn:

- Mày ăn cái giống gì mà tự dưng đòi làm bồi bàn vậy con?

- Bởi con có người nuôi rồi.

Một nét khinh bỉ thoáng qua rất nhanh trên gương mặt trát đầy son phấn của mụ, nhưng rồi nó cũng kịp biến mất trước khi in sâu vào những nếp nhăn dưới đôi mắt láo liên rất kịch. Tuy thế, mụ cũng đồng ý, với điều kiện nếu khách đông thì tôi phải đi. Tôi thở phào nhẹ nhõm trước công việc khác. Ở trong cái rọ đen tối một thời gian đủ lâu để thông thạo hết mọi chiêu trò, tôi thừa biết cách làm cho người khác hài lòng, bất kể đó là ai. Tôi cũng không ngại phải làm cái nghề này, bởi nó nuôi sống tôi. Và hơn hết, dĩ nhiên, chẳng có việc gì có thể kiếm tiền nhanh như đi làm đĩ. Điệp khúc vòi tiền, dạng hai chân và rên lên bằng giọng điệu khoái trá để xoa dịu cái sĩ diện hão của những vị khách đã trở thành khúc ca quen thuộc của gái bán hoa thấp thoáng trong khu vực đèn đỏ. Lý do duy nhất để tôi thôi làm cái nghề này vì hắn.

Hắn không muốn tôi làm đĩ nữa.

Trong cái nghề bán thân này, đây không phải là lần đầu tiên tôi nghe câu nói ấy. Đã có vài người đàn ông bước vào đời tôi bằng bộ phận đặc trưng cho giới tính của họ và cố gắng giúp tôi thoát khỏi cái nơi tăm tối này. Những đồng tiền tội lỗi rót vào tài khoản của tôi. Tuy thế, những gì không tự tay mình làm thì chẳng biết quý. Nó cứ hao hụt dần vào những hộp mỹ phẩm đắt đỏ, vào rượu và vô vàn thứ ăn chơi khác. Khi nhìn lại mình như vậy, tôi bất chợt nhớ lại người bố độc ác của mình. Ông ta đã sống cho mình và chỉ riêng mình mà thôi.

Xin đừng nói rằng trên đời này làm gì có loại cha mẹ như vậy. Thứ chúng ta nghĩ rằng đã biết rõ nhất nhưng thật ra chẳng biết gì chính là bản chất của con người. Đây là loài vật phức tạp nhất, giàu lòng nhân ái nhất, nhưng cũng độc ác nhất. Tồn tại trong mỗi người là một con quỷ chiếm 49,5% trái tim, 49,5% còn lại là chỗ của thiên thần với đôi cánh trắng mượt mà luôn khuyên bảo bản ngã hãy sống thật hiền lành. Vậy 1% là gì? Đó là chiếc va li khóa kín, nó cất giữ một chút tình cảm nào đó mà chỉ riêng mình hiểu. Chính thứ cảm xúc nhỏ nhoi được tạo ra từ một cú sốc, một cuộc tình sét đánh, những nỗi khổ triền miên… đó sẽ quyết định ta sẽ trở thành gì. Một tên giết người hay vĩ nhân đi làm việc từ thiện. Một kẻ ích kỷ hay là người khoan dung. Cái va li kí ức của tôi được đong đầy bởi cách sống của cha mình, và nó ứ đầy, đẩy cán cân đưa tôi thành một con người khác trong khoảnh khắc ông vứt tôi ở cái quán bar xa lạ, sau đó bỏ đi không ngoảnh lại để xem đứa bé bơ vơ đó ra sao mà chỉ đong đếm từng đồng tiền vừa lấy được. Phải, là bán con lấy tiền chơi đề. Chính từ đó, tôi hiểu rằng…

Đồng tiền có sức mạnh phi thường đủ để cắt đứt những tình cảm tưởng rằng khăng khít nhất trong mối quan hệ họ hàng, ruột thịt…

Cha tôi lấy thân xác tôi để đổi tiền…

Và tôi lại đổi tiền từ cơ thể đàn ông.

Ba thứ đó…Tiền, đàn bà, đàn ông cứ xoay vần thành cái vòng tròn lẩn quẩn đó không dứt, từ người này sang người khác, thời đại này sang thời đại khác, có lẽ trong tương lai cũng không thể kết thúc được.

Tôi làm điếm bởi cha mình. Và bây giờ, hắn, tên đàn ông bảo vệ quán bar, một con người nhỏ nhoi trong cuộc sống quá đỗi phức tạp này, lại có thể chạm tay vào cái khóa đó bằng lời nói, bằng thân xác, và bằng cả trái tim.

Vì thế, khi mỗi đêm làm xong, tôi đều chờ hắn trong bóng tối. Đến hai ba giờ sáng, hắn mới xong việc. Tôi biết hắn mệt, nhưng quả thật, tôi luôn bị hắn thu hút. Chính vậy, khi có cơ hội, tôi lại đòi làm tình. Hắn hay trêu tôi là đứa con gái hư hỏng. Nhưng tôi mặc kệ, tôi sẽ mãi làm gái hư của hắn. Hoặc tôi bắt hắn vào buồng tắm, và hai chúng tôi lại quấn lấy nhau dưới làn nước lạnh của vòi hoa sen, hôn nhau đắm đuối. Hôm thì tôi nhảy bổ vào người hắn, lột chiếc áo sơ mi sặc mùi thuốc lá ra, còn bàn tay lần mò xuống đũng quần. Mỗi lần như thế, hắn lại cười phấn khích. Câu cửa miệng của hắn là “lại đây em”. Qủa thật, chưa một người đàn ông nào từ trước đến nay có thể khiến tôi thỏa mãn đến như vậy. Có lẽ hắn làm tôi đê mê quá rồi. Và lúc ấy, tôi tự hứa rằng mình sẽ thuộc về hắn thôi. Yoni*( âm vật cách điệu hóa) này chỉ để dành cho mình hắn.

Mãi mãi sẽ là như vậy.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Tuấn Phạm, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!