Đời người mong manh, em đâu biết sẽ mất anh: "Nếu có kiếp sau anh vẫn là ba của con em nhé!"

04/04/2019, 21:00 GMT+07:00

“Anh biết không, vào ngày sinh nhật anh, em đã viết rất nhiều thiệp cưới có tên của chúng mình. Anh à, kiếp này, chúng mình vô duyên quá…”.

Nếu biết cuộc sống này vô thường, có phải người ta sẽ biết trân trọng hơn những gì mình đang có? Nhưng mấy ai hiểu được điều đó cho đến khi trải qua nỗi đau mất mát.

Bức tự tình của cô gái gửi lại chàng trai 27 tuổi của mình đã lấy nước mắt nhiều người. Giữa những ghen tuông, phản bội khiến bao người dè dặt chuyện mở lòng yêu thương một ai đó, thì sự dang dở của mối tình đẹp sống mãi với chàng trai tuổi 27 này thật sự quá xót xa.


Bức tự tình của cô gái gửi lại chàng trai 27 tuổi của mình đã lấy nước mắt nhiều người.
Bức tự tình của cô gái gửi lại chàng trai 27 tuổi của mình đã lấy nước mắt nhiều người.

Bài viết ẩn danh được chia sẻ trên trang NEU Confessions đã mang đến một nốt trầm để người ta chậm lại nhìn người mình yêu thương:

“Gửi anh, chàng trai 27 của em!

Hôm nay, em lại yếu lòng mà khóc không kiểm soát vì nhớ anh...

Năm em 20, anh 22, anh theo đuổi nhưng chỉ dừng ở sự quan tâm của một người anh.

Năm em 22, anh 24. Em đồng ý làm người yêu anh. Chúng mình yêu xa, đứa Hà Nội, đứa Đà Nẵng.

Năm em 23, anh 25, chúng mình đưa nhau về ra mắt gia đình. Mới đầu mẹ anh chẳng thích em. Có lẽ một cô gái sống ở thành phố nhỏ được nuông chiều như em thì mẹ hơi dè chừng và không muốn con trai mẹ lấy vợ xa anh nhỉ?

Giữa năm thì anh có quyết định lên quân hàm, em với anh vẫn xa tít tắp. Em chỉ có thể facetime chúc mừng anh. Anh khoe tờ quyết định trên tay. Em biết anh đã cố gắng rất nhiều. Em mừng cho anh!

Cùng năm ấy, em trở thành đàn bà của anh! Và anh, người đàn ông đầu tiên của em!

Năm em 24, anh 26. Chúng mình vẫn yêu nhau. Chúng mình nói về đám cưới của hai đứa.


Chuyện anh ra đi mãi là chuyện em không ngờ.
Chuyện anh ra đi mãi là chuyện em không ngờ.

Năm em 25, anh 27. Chúng mình quyết định tiến tới hôn nhân. Hai đứa vẫn cách xa hơn 700km nhưng miệt mài chuẩn bị thủ tục tại đơn vị. Bạn bè, đồng nghiệp ai ai cũng chúc mừng. Em đã rất mong ngày này từ khi bắt đầu yêu anh. Em thấy anh cười rạng ngời. Em hạnh phúc!

Nhưng, cuộc đời này luôn có một chữ "Nhưng" sau đó...

Anh đột ngột mất tích và không liên lạc với em. Thật chẳng giống anh. Em lo lắng, em đi chuyến bay trễ nhất vào Đà Nẵng. Em thấy bố mẹ ở đó, bạn bè đồng nghiệp anh ở đó, còn anh, nằm ở đó với tấm ga trắng muốt phủ kín đầu. Em không nghe ai nói, ai khuyên mà lao vào anh. Em gào lên và cầu xin tất cả đem anh về, đem anh về với em, với gia đình, với ông bà, bố mẹ... Vậy mà anh tàn nhẫn, vẫn nằm đó, không dậy đón em...

Năm nào em cũng về giỗ anh, bố mẹ anh thì luôn nhắc em nên gói ghém anh lại để có một cuộc sống mới. Em biết bố mẹ muốn tốt cho em. Nhưng em biết mình còn thương anh rất nhiều, rất nhiều.

Năm nay em 27, có chàng trai đến bên em. Họ ngỏ ý muốn làm đám cưới. Họ biết về tình yêu của chúng mình, họ nói sẽ thương em. Nhưng, em từ chối...

Anh biết không, vào ngày sinh nhật anh, em đã viết rất nhiều thiệp cưới có tên của chúng mình. Em mặc váy trắng và nhờ người ta ghép ảnh anh vào...

Anh à, kiếp này, chúng mình vô duyên quá. Gặp nhau mà chẳng thể sống chung một thế giới. Vậy thì, nếu có kiếp sau, nhất định, nhất định anh phải dắt tay em đi chụp ảnh cưới, đi mua nhẫn cưới và làm ba của các con em nhé...”.

Câu chuyện dừng lại ở dấu ba chấm bằng một lời hẹn kiếp sau nghe thật xót xa. Năm 25 tuổi, cô đã mất anh khi mà đang trông chờ từng phút giây đến ngày mặc áo cưới. Năm 27 tuổi, cô từ chối người muốn che chở cho mình để ngồi đây nhớ anh. Dẫu biết cuộc đời khắc nghiệt, nhưng chuyện tréo ngoe thế này sao thấy đau lòng thế!


Đôi khi kiếp sau là điều để người ta mong chờ để được tìm lại yêu thương.
Đôi khi kiếp sau là điều để người ta mong chờ để được tìm lại yêu thương.

“Cuộc đời buồn bã như thế, sao mình không tha thiết với nhau hơn”, Trịnh Công Sơn đã viết như thế khi nghĩ về tình yêu và con người. Phải chăng nếu hiểu đời người mong manh, nay còn đó, mai biết đâu xa rồi, người ta sẽ không dành nhiều thời gian để làm tổn thương nhau!

Chuyện chúng mình cũng là ngôn tình, nhưng tiếc thay đó lại là cuốn ngôn tình dang dở. Anh đi rồi, em ở lại chắp vá những trang cuối cùng nỗi nhớ thương!

(Ảnh: Tổng hợp)

Cùng theo dõi, cập nhật tin tức mới và hấp dẫn nhất tại YAN nhé!