Xót lòng đọc bức thư của bé gái 14 tuổi viết cho mẹ mất vì HIV

|

"Con sợ nhất là những đêm mưa, không hiểu sao mưa đêm làm con buồn đến thế! Con sợ mẹ ướt, con sợ mẹ lạnh, con sợ bao nhiêu điều mà không dám nói ra.". Đó là những lời tâm sự đầy xót xa của một cô bé mới 14 tuổi nhưng đã sớm chịu nhiều nỗi đau mất mát, ghẻ lạnh của những người xung quanh vì bố mẹ em đã mất vì nhiễm HIV.

Có lẽ, từ ngày mẹ đi mãi không về, khi em đủ lớn để nhận thức được những khó khăn của đứa trẻ không có mẹ ở bên, đêm với em thật dài, nỗi buồn cũng như thế mà trôi theo từng nhịp thở đều trong giấc ngủ của bà nội. Đã vậy, tiếng lộp độp rơi trên mái và cái lạnh của mưa, càng làm nỗi buồn của em thêm quay quắt, em bỗng sợ những đêm mưa.

Đó là những nỗi niềm mà cô bé Ngô Kiều Anh, học sinh lớp 7, trường THCS Diễn Kỷ, Diễn Châu, Nghệ An đã trải lòng trong bức thư viết về mẹ. Tuổi của em bây giờ, với các bạn đồng trang lứa, chỉ vui chơi, học tập hay chăng là phụ giúp bố mẹ những việc nhỏ trong nhà, chưa lo từng lo nghĩ đến bữa cơm giấc ngủ. Thế nhưng, Kiều Anh đã đi qua nỗi đau của sự kì thị “vô hình” mà xã hội đang dành cho mình, cho căn bệnh đã cướp đi cuộc đời của ba mẹ em khi em chỉ là đứa trẻ mới gần 4 tuổi.

Mất đi cha mẹ là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời em.Mất đi cha mẹ là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời em.

Câu chuyện của em trên sóng truyền hình đã chạm vào trái tim của hàng triệu khán giả, những giọt nước mắt đã rơi xuống, thương cho số phận đầy trớ trêu và cả nghị lực của cô bé 13 tuổi.

Đã 10 lần ngày mùng 8/3 đi qua, em chỉ biết đặt hoa lên mộ mẹ.

Em cũng thèm lắm cái cảm giác được tụm 5, tụm 7 với đám bạn để bàn xem mua gì tặng mẹ, món quà nào sẽ làm mẹ bất ngờ. Nhưng điều em có thể làm trong suốt 10 năm qua trong ngày mùng 8/3, chẳng gì khắc ngoài những nhành hoa đặt trên mộ mẹ. Nó làm em thấy nhẹ lòng.  Vì một cái ôm thật ấm từ vòng tay mẹ là món quà được nhận lại xa xỉ nhất đối với em.

Kiều Anh rất thèm một lần được cảm nhận cái ôm ấm áp từ vòng tay của mẹ.Kiều Anh rất thèm một lần được cảm nhận cái ôm ấm áp từ vòng tay của mẹ.

Suốt 10 năm qua, di nguyện của mẹ và tình yêu thương của bà chính là động lực sống mạnh mẽ nhất để em vươn lên. Dù cảnh bà cháu neo đơn thật nhiều khó khăn, nỗi đau mất cha mẹ thấm đẫm vào nỗi buồn lớn lên theo từng ngày và phải đối mặt với sự quay lưng, xa lánh của người thân, bạn bè, cô bé Kiều Anh vẫn luôn giữ nụ cười trên môi, đạt được những thành tích học tập tốt và nuôi ước mơ về một nữ bác sĩ chữa bệnh cứu người.

Nỗi sợ về căn bệnh thế kỉ và những tháng ngày bị mọi người xa lánh.

Ngày mẹ về sum họp cùng cha ở nơi xa lắm, để lại em với người bà ở tuổi xế chiều, em chẳng biết gì hơn về nỗi đau của một đứa trẻ mồ côi vừa mất đi cả cha lẫn mẹ. Vì lúc ấy, Kiều Anh còn quá nhỏ để hiểu hết về căn bệnh thế kỉ quái ác đã cướp đi của em một gia đình. Và em đã phải trải qua những tháng ngày gần như sống cô lập và khép kín vì bị xã hội kì thị, do em là con của người "chết vì H".

Cha mẹ em ra đi mãi khi em chỉ vừa lên 3, lên 4.Cha mẹ em ra đi mãi khi em chỉ vừa lên 3, lên 4.

Cha mẹ của những đứa trẻ khác cấm con của họ chơi không được chơi với em và em chưa bao giờ được hòa nhập cùng bạn bè trong mọi hoạt động vui chơi, học tập. Em không biết điều gì đã khiến tất cả mọi người sợ hãi, xa lánh mình và thậm chí, còn xem em như “ác quỷ”. Cảm giác như giữa thể giới 7 tỉ người này, chỉ có em và bà. Những ngày tháng ấy thật sự rất đáng sợ đối với một đứa trẻ, nó đã lấy đi nụ cười trên môi em và trả về những giọt nước mắt vô thức. Em cũng thấy sợ hãi, nhưng nỗi sợ của em chưa một lần được mẹ cha ở bên xoa dịu như bao đứa trẻ khác.

Đôi mắt trong veo của cô bé khiến người xem không khỏi xót xa.Đôi mắt trong veo của cô bé khiến người xem không khỏi xót xa.

Phải đến khi, những xét nghiệm, những tờ giấy chứng minh rằng em hoàn toàn âm tính với HIV (không nhiễm HIV) từ bệnh viện cấp huyện đến cấp tỉnh, Kiều Anh mới dần thoát khỏi sự kì thị, xa lánh của mọi người. Giờ đây, Kiều Anh đã là một cô bé học sinh lớp 7 xinh xắn và học giỏi. Nhưng để xóa đi những mặc cảm kia, cô bé đã từng trải qua chuỗi ngày thật sự là nỗi ám ảnh.

Kiều Anh được thầy cô đánh giá là một học sinh chăm ngoan và có năng khiếu với môn văn. Kiều Anh được thầy cô đánh giá là một học sinh chăm ngoan và có năng khiếu với môn văn. 

Có lẽ, điều may mắn còn sót lại mà em nhận được đó là bà nội đã ngoài 80 tuổi, bà đã nén nỗi đau mất con vào tận sâu trong lòng, để dành tất cả yêu thương và sự khỏe mạnh mà chăm sóc, nuôi dạy đứa cháu gái bé nhỏ. Bà là người đã chứng kiến sự mạnh mẽ của Kiều Anh theo từng ngày cô bé khôn lớn. Và những gì em làm đã không phụ lòng bà. Kiều Anh luôn là đứa cháu chăm ngoan, học giỏi và em luôn lo lắng một ngày nào đó sẽ mất đi điểm tựa cuối cùng này của cuộc đời mình.

Bà nội là điểm tựa cuối cùng mà Kiều Anh có được trên cuộc đời này. 
Bà nội là điểm tựa cuối cùng mà Kiều Anh có được trên cuộc đời này. 

Trong chương trình dài chưa đầy một giờ đồng hồ, câu chuyện cuộc đời của Kiều Anh đã khiến không ít người phải lặng mình suy ngẫm. Làm sao một đứa trẻ có thể đủ nghị lực để đi qua được những thăng trầm cuộc đời như thế? Vì nếu không mạnh mẽ thì ai sẽ thay em làm trưởng thành và đối diện với mọi sóng gió. Vì em còn nhiều ấp ủ về những ước mơ, tương lai sắp đến em sẽ lại là điểm tựa cho bà, vì những khó khăn em đã từng đi qua và vì cha mẹ đang ở nơi xa lắm đang dõi theo từng bước chân của con gái với niềm hạnh phúc vô bờ.

Dưới đây là nội dung bức thư cảm động của Kiều Anh viết cho mẹ:

“Mẹ yêu quý!

Vậy là sắp đến ngày 8/3 rồi. Bạn bè con ở lớp ai cũng dự định sẽ mua hoa để tặng mẹ vào ngày đó. Các bạn còn nói cho nhau nghe về cách tạo bất ngờ cho mẹ mình vào hôm ấy nữa. Xem ra ai cũng rất hồi hộp và háo hức mẹ ạ. Chắc chắn khi các bạn mang hoa về tặng mẹ sẽ được mẹ đáp lại bằng những cái ôm thật ấm áp. 

Còn con, con sẽ tặng mẹ ở một nơi khác - nơi thật xa - nơi mà có lẽ mẹ nhìn thấy con nhưng con lại chẳng thấy mẹ ở đâu cả. Và món quà con nhận lại không phải là cái ôm của mẹ mà là chính sự nhẹ nhõm trong lòng con. Tuy được vơi đi phần nào nỗi buồn nhưng lòng con vẫn thấy trống trải. Không hiểu sao hôm nay con lại nhớ mẹ nhiều đến thế! Con thèm khát một vòng tay âu yếm, thèm khát một lời động viên an ủi và hơi ấm của tình mẫu tử. 

Có lẽ là do không khí rạo rực của ngày 8/3 sắp đến mẹ nhỉ? Vì vậy con viết những dòng tâm sự này để gửi mẹ. Dẫu biết rằng bức thư không có địa chỉ đến nhưng con vẫn tin sợi dây của tình mẫu tử sẽ nối kết những tâm sự của con đến bên mẹ.

Mẹ ơi! Mẹ có còn nhớ ngày 8/3 của 10 năm trước không? Hồi ấy sao mà vui quá! Khi ấy con còn nhỏ nên mẹ đã làm một bữa ăn thật ngon để dành tặng con và cũng là để tự tặng mẹ. Hai mẹ con mình cùng hát, cùng vỗ tay, lời bài hát “Mồng 8/3” cứ ngân nga mãi trong lòng con, có lẽ đến suốt đời.

Mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp nhưng con đâu ngờ rằng đó là năm đầu tiên và cũng là năm cuối cùng con được đón ngày 8/3 cùng mẹ, khi mà con gần 4 tuổi thì mẹ đã bỏ con mà đi, đi thật xa. Với con, mất mẹ là nỗi đau lớn nhất, là sự mất mát không gì có thể bù đắp được vì trước đó không lâu con đã mất đi người cha yêu dấu do căn bệnh thế kỷ. 

Khi ấy con đã rất đau nhưng vì có mẹ kề bên an ủi nên con cũng bớt đau đi phần nào. Thế mà giờ đây con lại mất luôn cả mẹ. Thay vì được an ủi, sẻ chia con chỉ còn lẻ loi một mình. Nỗi đau lại nhân lên gấp bội lần. Con đã khóc, khóc rất nhiều. Con không thể níu giọt nước mắt lại cũng như không thể kéo mẹ về bên con. Lúc ấy con không dám tin vào sự thật nữa...

Mẹ có biết không. Sau khi mẹ mất con đã rất đau khổ, con cảm thấy bơ vơ, hụt hẫng vì không có bàn tay chăm sóc, yêu thương của mẹ nữa. Con chỉ biết dựa vào bà nội hơn 80 tuổi như chiếc lá vàng trên cây. Con cứ tưởng tượng đến một ngày nào đó bà cũng sẽ bỏ con mà đi thì cuộc sống của con sẽ ra sao đây?

Con thực sự rất buồn. Đáng buồn hơn là bạn bè, người thân, và một số phụ huynh tìm cách để xa lánh con, không cho con họ chơi với con nữa vì sợ mắc phải căn bệnh quái ác kia. Lúc ấy con không hiểu được đó là căn bệnh gì và nguy hiểm như thế nào? Con chỉ biết rằng họ rất coi thường, sợ hãi và xa lánh con. 

Thật mãi lâu sau nhờ sự can thiệp của nhà trường, sự động viên quan tâm của thầy cô giáo và một số bạn trong lớp con mới bình tâm trở lại với cuộc sống, con mới có cơ hội hòa nhập hơn với mọi người. Con đã cố nén nỗi đau để tiếp tục sống, để làm mẹ vui lòng nơi chín suối.

Khoảng thời gian đầu con cứ cố rồi lại thất bại, lại khóc. Cứ mỗi lần thấy bạn được mẹ mình âu yếm thì con lại chạnh lòng nghĩ đến mẹ. Nghĩ đến ngày xưa con cũng đã từng được mẹ vỗ về, yêu thương như thế. Những lúc như thế nước mắt con lại tuôn rơi âm thầm, lặng lẽ.

Con sợ nhất là những đêm mưa, không hiểu sao mưa đêm làm con buồn đến thế! Con sợ mẹ ướt, con sợ mẹ lạnh, con sợ bao nhiêu điều mà không dám nói ra.

Con tâm sự với cô giáo dạy văn, và cô ân cần nói với con: “Mẹ của con không ướt, không lạnh, mẹ của con đã hóa thành trời xanh, thành mây trắng”. Và con tin. Mẹ sẽ không lạnh khi mưa xuống, phải không mẹ!

Thời gian trôi đi, nỗi đau cũng vơi dần. Con cũng tập làm quen với thực tại. Ban đầu con cũng rất nhút nhát nhưng giờ con đã mạnh mẽ rồi mẹ ạ. Con không còn yếu đuối, nhút nhát, mặc cảm như trước kia nữa. Cuộc sống đã rèn luyện con phải biết cố gắng, biết tự tin, biết suy nghĩ và mạnh mẽ lên.

Mẹ à! Con giờ đây đã học lớp 7 rồi đấy. Con đang được sống trong tình yêu thương của mọi người. Bạn bè, thầy cô ai cũng rất yêu mến con. Mẹ ở nơi xa mẹ có nhìn thấy con không? Có thấy con đang học rất giỏi không? Học kì I vừa rồi con đã được xếp thứ 2 của một lớp chọn đấy nhé. Sắp tới con còn tham gia kì thi học sinh giỏi Văn nữa.

Mẹ có vui không hả mẹ? Con đã làm theo lời mẹ dặn trước lúc lâm chung rồi đấy. Con còn có ước mơ sau này sẽ trở thành bác sĩ để chữa bệnh cứu người nữa. Con mong sẽ không ai bị bệnh, không ai mất mẹ để bao trẻ em khác sẽ không phải chịu nhiều khổ đau như con.

Con yêu của mẹ. Ngô Kiều Anh”.

;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube
Loading...