Vợ chồng già đạp xe vòng quanh Việt Nam

| 18:00 - 25/11/2014

Lo cho sức khỏe của người vợ ham mê du lịch, ông Đinh Xuân Toàn (Đội Cấn, Hà Nội) hộ tống bà mỗi chuyến đi. Nhiều năm qua, ông bà đã đạp xe vòng quanh đất nước.

Ngôi nhà bốn tầng rợp rau xanh trên phố Đội Cấn là nơi ở của vợ chồng ông Đinh Xuân Toàn (72 tuổi) và bà Lê Thị Xuân (66 tuổi). Ông bà thích trồng rau xanh nên mọi nơi trong nhà đều được tận dụng. Những luống rau mùa đông như bắp cải, su hào, cà chua xanh mơn mởn.

Một ngày của đôi vợ chồng nghỉ hưu thường bắt đầu từ 5h sáng. Ông bà dậy sớm, đạp xe vòng quanh hồ Tây, hít không khí trong lành. Về nhà hơn 6h, họ ra vườn rau ngắm thỏa thích rồi mới trở vào dọn dẹp, ăn sáng. Từ khoảng 9h là thời gian cho hai vợ chồng cùng luyện khí công. Buổi chiều, họ dành thời gian nghỉ ngơi, đi thăm bạn bè, con cái. Sau bữa cơm tối, ông bà cùng nhau đi dạo khoảng một tiếng trước khi trở về xem tivi, đi ngủ.


Ngoài tập thể dục, thể thao, tham gia các câu lạc bộ, ông Toàn bà Xuân còn có thú vui trồng rau xanh trên ban công, sân thượng. Ảnh: Phan Dương.

Trước đây, bà Xuân làm kế toán, ông Toàn là bộ đội. Sau khi nghỉ hưu năm 1992, bà Xuân mở một lớp trông trẻ, đồng thời tham gia các hoạt động ở địa phương. Nhiều năm liền, bà giữ các cương vị như tổ trưởng tổ dân phố, bí thư, tham gia vào hội phụ nữ, vận động cai nghiện ma túy, phòng chống lao...

Bà Xuân năng nổ, nhiệt tình, luôn hoàn thành tốt các công tác tập thể cũng như việc gia đình. Năm 2004, tình cờ biết đến câu lạc bộ người cao tuổi đạp xe xuyên Việt, bà xin gia nhập. Sinh hoạt đến năm 2005, bà tham gia các chuyến đi vòng quanh đất nước đầu tiên.

Chuyến đi đầu có nhiều bỡ ngỡ, ban đầu bà Xuân không biết vì sao mình còn trẻ, khỏe nhất đoàn mà luôn bị thụt lùi phía sau. Nhiều ngày để ý bà phát hiện ra vấn đề nằm ở chiếc xe đạp. Nếu xe bà đạp hai vòng thì xe các thành viên khác chỉ cần một vòng, đỡ mất sức, lại đi nhanh hơn.

"Ngay lập tức tôi gọi về cho chồng nhờ tìm mua loại xe Nhật bãi, vành to. Đến khi đoàn từ Lạng Sơn về Sơn Tây (Hà Nội) để vào miền Nam thì ông nhà tôi gửi xe lên. Từ khi có cái xe vành to, tôi cứ đi băng băng, nhàn lắm", bà Xuân chia sẻ.

Cách đây gần chục năm, dọc đường từ Bắc vào Nam nhiều nơi còn rất nghèo. Đi qua các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên, mọi người không cầm được nước mắt khi gặp những cháu bé có áo không quần, có quần không áo, nhem nhuốc và đói khổ. Họ đem cho quần áo, chăn màn, thuốc thang, mì tôm... đồng thời lưu lại một số địa điểm quá khó khăn, sau chuyến đi sẽ gom góp ủng hộ.

Bà Xuân kể, đến nay bà đã đi cùng đoàn khoảng 100 chuyến, có cả những chuyến xuyên Đông Dương nhưng khó quên nhất là lần đi lạc năm 2005. Một buổi sáng, đoàn xe xuất phát từ Cai Lậy (Tiền Giang) đến địa điểm tiếp theo. Bà Xuân lấy hộ găng tay cho một thành viên trong đoàn, lúc quay ra thì không thấy đồng đội đâu nữa. Bà đạp xe qua 7-8 cây cầu vẫn không gặp đoàn của mình.

"Thời đó không có điện thoại để liên lạc. Tôi đành quay về nơi nghỉ ban đầu, hỏi ra mới biết các cụ đi hướng ngược lại. Giữa trưa nắng tôi vừa đạp vừa sợ. Khi tìm đến địa chỉ mới thì mọi người nghỉ trưa rồi. Bác trưởng đoàn đang ngồi uống nước, lúc đó nước mắt tôi cứ chảy ròng như đứa trẻ", bà Xuân cười kể.


Vợ chồng bà Xuân ông Toàn trong chuyến đạp xe xuyên Việt năm 2010. Họ dừng chân nghỉ ngơi ở đèo Lò Xo dài 20 km thuộc địa phận huyện Đăk Glei, tỉnh Kon Tum. Ảnh: NVCC.

Ngồi cạnh vợ, ông Toàn cười trêu chọc: "Tối hôm đó, bà nhà tôi gọi về khóc như mưa, làm tôi cũng thấy lo. Chuyến đó bà ấy xa nhà hơn 3 tháng cơ mà". Năm 2009, ông Toàn nghỉ hưu cũng tham gia vào đoàn đạp xe để "hộ tống vợ". Từ đó đến nay, ông tham gia tất cả các lần đạp xe của hội, trong đó có các chuyến như đạp xe vòng quanh đất nước kỷ niệm 120 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (năm 2010), dâng hương viếng Bác (19/5 hàng năm), đạp xe kỷ niệm 60 năm chiến thắng Điện Biên Phủ (2014)...

"Trong chuyến đi vòng quanh đất nước năm 2010, tôi nhớ nhất lần đi từ A Lưới đến Đông Giang (Thừa Thiên Huế) suốt 90 km không có nhà dân trừ hai trạm kiểm lâm mà nắng tháng 5 khủng khiếp. Đoàn xe bảo nhau ai khỏe thì đi trước, gặp nhau ở điểm dừng chân. Một số cụ phải tạt vào các lán làm đường xin nước nghỉ nhờ. Tôi và bà nhà leo được hai đèo đành phải trải nilon nằm giữa trời nắng nghỉ", ông kể.

Đúng theo tinh thần hỗ trợ, cụ ông 72 tuổi này luôn đi sau xe vợ, đẩy xe giúp bà lúc lên dốc. Sau mỗi ngày đi, ông lại bóp chân, bóp tay cho bà. Thành viên đoàn xe ai cũng ấn tượng tình cảm ông bà dành cho nhau.

Theo ông Ngô Vi Thọ, trưởng câu lạc bộ, ông Toàn - bà Xuân là cặp vợ chồng duy nhất tham gia đạp xe cùng CLB từ năm thành lập 1997 đến nay. "Từ khi nghỉ hưu, chuyến nào ông Toàn cũng song hành với vợ nhiệt tình. Song ông ấy không đăng ký làm thành viên chính thức mà chỉ muốn đi để hộ tống vợ", ông Thọ cho biết.


Bức ảnh cưới năm 1970 của ông Toàn và bà Xuân.

Ông Toàn, bà Xuân quen nhau năm 1966, khi ông là bộ đội đóng quân tại Văn Lâm (Hưng Yên), còn bà đang là sinh viên trường Tài chính kế toán đặt ở đây. Thời trẻ bà Xuân đã rất năng động, ngoài học hành còn hoạt động đoàn thể sôi nổi. Chàng trai gốc Nghệ An để ý bà Xuân một thời gian rồi mới bắt chuyện làm quen. Tình yêu của họ bắt đầu trong trẻo và yên bình. Năm 1970, bà Xuân ra trường về quê Thái Bình công tác, họ mới tính chuyện kết hôn.

"Ngày đó, đám cưới đơn giản lắm, chỉ có một chút bánh kẹo mời bà con. Vợ chồng trẻ không có hoa, có nhẫn. Dù nghèo tôi vẫn quyết rủ vợ đi chụp một bức ảnh kỷ niệm, mỗi người giữ một tấm. Sau 45 năm, giờ cũng chỉ còn tôi giữ được ảnh ngày cưới", anh Toàn nói.

Ông bà có 3 người con đã lập gia đình và sống riêng. Những ngày cuối tuần, lễ, Tết, nghỉ hè, các con, các cháu mới quy tụ về chơi với ông bà.

YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube