Vì em để anh đi là em còn anh mãi...

|

Tại sao em lại yêu anh mà không phải bất kì một ai khác? Tại sao em không thể yêu ai, cho dù đó là một người gần giống anh…

Một năm đã gần trôi qua, em cứ tưởng rằng đeo đuổi mối tình 4-5 năm đã là tình yêu “khắc cốt ghi tâm”, nhưng em đã lầm, mọi thứ không hề đơn giản như thế. Em không biết liệu giữa anh và em có là tình yêu hay không nữa? Bởi yêu anh chưa bao giờ là điều dễ dàng, bởi chúng ta chưa bao giờ nói lời yêu nhau thắm thiết, bởi chúng ta chưa bao giờ khẳng định đã là của nhau. Thỉnh thoảng chúng ta là bạn, thỉnh thoảng chúng ta là “người yêu”, và thỉnh thoảng chúng ta là người lạ của nhau nữa.

Em nghĩ, bất cứ ai trong đời cũng đều trải qua cảm giác này, cả anh và em cũng vậy. Anh không giỏi thể hiện cảm xúc và em cũng chẳng khá hơn gì. Chúng ta cứ ở bên nhau như thế, rất lâu, chẳng cần phải khẳng định với bất kì ai rằng ta yêu nhau, hay ta là gì của nhau. Ta ngồi cạnh nhau, để cảm nhận hơi ấm của nhau, để biết rằng hiện tại ta vẫn còn bờ vai để tựa vào, dù biết rằng điều đó chưa chắc đã kéo dài được bao lâu…

Em chưa bao giờ nghĩ rằng em sẽ yêu anh, và em cũng chưa bao giờ dám mong tới ngày anh sẽ trao tình cảm của anh cho em. Em cũng chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ làm ảnh hưởng tới anh, bởi vì anh, có lẽ sẽ chưa bao giờ nghĩ về em đến mức nhiều như thế. Và em cứ để mọi thứ trôi qua như thế thôi, cho đến một ngày, anh rời bỏ em mà đi mất.

Vì em để anh đi là em còn anh mãi...

Anh à!

Sao cứ phải yêu nhiều rồi mới biết mình yêu ai, để đến khi em mất anh rồi mới biết mình yêu anh?

Sao cứ yêu là đau, khóc mà sầu, là buồn vì nhau? Cứ mỗi lần nhớ tới khuôn mặt anh, nhắc đến tên anh, là tim em lại như vỡ vụn ra thành từng mảnh, mà chẳng hiểu lí do vì sao lại như thế. Đừng làm đau em nữa anh à!

Đã có nhiều lúc em muốn từ bỏ hết tất cả, từ bỏ cả anh, để trái tim mình đừng đơn lạnh nữa. Nhưng anh à, làm sao em có thể trốn chạy khi anh luôn ở trong tâm trí của em?

Em nhận ra rằng, em chưa một lần nói lời yêu anh!

Nếu em thừa nhận với bản thân mình sớm hơn, nếu em thành thật với tình yêu mà em dành cho anh nhiều hơn, có lẽ, em sẽ không còn phải ngồi đây mà ngồi nhớ một hình bóng hình. Em biết điều đó đau đớn lắm, nhưng em vẫn cố, chỉ hi vọng cơn đau sẽ dịu đi, dù biết rằng, điều đó là không thể…

Nếu có thể, em chỉ mong tất cả những gì đã xảy ra chỉ là một giấc mơ. Một giấc mơ chỉ có em và anh và chúng ta cứ nắm tay nhau mãi thôi, để đừng bao giờ lạc mất nhau nữa… Em biết, lựa chọn từ bỏ người mình yêu chưa bao giờ là chuyện dễ. Và rồi, mọi thứ cũng sẽ rơi rụng theo thời gian, anh nói rằng điều này sẽ tốt đẹp cho cả hai. Nhưng nếu mọi thứ tốt đẹp như thế này, thì sao mắt em lại ướt thế này, anh nhỉ?

Vì em để anh đi là em còn anh mãi…

Vì một người gần giống em, rồi cũng sẽ lại yêu một người gần giống anh, anh à…

YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube