Tuấn Ngọc: Phương Mỹ Chi vẫn là đứa bé, làm sao trải nghiệm được

|

"Tôi chưa nghe cô bé Phương Mỹ Chi này hát bao giờ, chỉ nghe nói cô bé ấy thắng cái giải gì đó thôi. Cũng thấy nhiều người khen ngợi cô bé lắm. Trừ khi cô bé đó là một thiên tài, còn không thì làm sao mà cảm được! Mình phải cần thời gian để sống, trải nghiệm nữa chứ, đằng này, cô bé ấy còn rất bé" - danh ca Tuấn Ngọc thổ lộ.

Đi hát cũng như đang nói chuyện vậy đó

- Ở hải ngoại, anh là người khá đắt show, có bao giờ anh bị quỵt tiền cát-xê chưa? Hay từng bị đối xử tệ bạc trong quá trình đi diễn?

Chuyện này khi đi lưu diễn ai cũng bị ít nhiều. Có lần tôi hát xong, chả thấy ông bầu ở đâu để lấy tiền. Nhưng tôi bị như vậy cũng ít thôi, có thể nhìn tôi thấy tội nghiệp nên người ta thương! (cười)

- Vậy còn chuyện người hâm mộ cuồng quấy rối đời sống danh ca, anh có thường xuyên bị khó xử với những chuyện này không?

Ca sĩ khi đã nổi tiếng thì phải có người thích mình (cười), việc thích người nổi tiếng theo tôi chả có gì đặc biệt cả, chỉ có ý nghĩ mình mới có fan cuồng thì đó mới là nguy. Bản thân tôi, tôi nghĩ chắc tôi có ít fan cuồng thôi. Fan cuồng cũng chẳng quấy rối, chẳng làm phiền nhiều đến tôi cả. Bởi mình đi hát, được yêu thương, mến mộ nhờ tiếng hát của mình là may mắn.
Với tôi, đi hát cũng như tôi nói chuyện vậy đó, mình nói chuyện, trải lòng mà có người chịu khó ngồi nghe, đồng ý với mình là may mắn và hạnh phúc rồi, nên chẳng có lý do gì để khó chịu với fan cả.

Tuy nhiên, nghề nào cũng vậy, cũng có lúc gặp được người này, người kia, thi thoảng cũng có người quá đáng, có người quá lố nhưng đã là công việc thì phải chấp nhận. Cũng như việc thích đẹp thì phải có xấu, chấp nhận cái xấu. Cũng có người hỏi tôi: “Anh đi hát như vậy có thấy mệt không?". Thực ra, ngày thường cả tuần tôi ở nhà, cuối tuần tôi mới đi hát mà còn kêu mệt nữa thì làm cái gì?


Với tôi, đi hát cũng như tôi nói chuyện vậy đó...

- Ca sĩ Quang Lê mỗi lần về Việt Nam đi hát, rất hay được fan hâm mộ tặng tiền mặt ngay trên sân khấu. Anh có được nhận quà giống Quang Lê không?

Hình như không có thì phải. Có lẽ khán giả thích dòng nhạc tôi hát họ cũng không thích cho tiền hay sao đó (cười)!

Phải hát những bài như “Nhẫn cỏ cho em", người ta thấy tội, người ta mới cho tiền chứ, mà cái dòng nhạc tôi hát vốn dĩ bị mang tiếng là nhạc sang, đã sang rồi còn ai cho tiền nữa. (cười). Nói thực, tôi cũng không thích cái tiếng sang đó đâu. Đối với tôi, âm nhạc hay phải nói về giá trị, chẳng hạn như một ca khúc bình dân mà có giá trị,  có tình cảm ở trong đó chân thật làm cho mình cũng thấy hay, cảm động còn hơn một bài làm ra vẻ sang mà lại không sang. Mặc đồ sang, mà con người không sang chỉ làm ra vẻ thì tôi không thích, ở nghệ thuật, luôn cần tình cảm nhiều hơn và cả sự chân thật nữa.

- Đã khi nào anh cảm thấy mệt mỏi phải đi hát để kiếm tiền chưa?

 Ai đi hát cũng có lúc mệt mỏi, buồn chán nhưng thích hay không thích thì công việc vẫn là công việc.

- Khán giả yêu nhạc Tuấn Ngọc lúc nào cũng đông và ổn định nên cát-xê của anh khi về nước diễn hẳn cũng phải vào hàng top?

Cũng phải làm sao để mình sống, người ta cũng phải sống với chứ. Vì thế, cát-xê của tôi không lớn như người ta nghĩ đâu, vì đâu phải đêm nào cũng đông. Đêm diễn nào vắng là tôi tự bớt tiền cho bầu sô.

Vẫn là đứa bé, làm sao đủ trải nghiệm được?

- Sau một vài game show truyền hình thực tế về âm nhạc, một số giọng ca nhí được xem là tài năng trẻ hát về dòng nhạc dân ca đã nổi lên, như cái tên Phương Mỹ Chi chẳng hạn. Bản thân anh nhận xét thế nào về giọng hát này?

Tôi chưa nghe cô bé Phương Mỹ Chi này hát bao giờ, chỉ nghe nói cô bé ấy thắng cái giải gì đó thôi. Cũng thấy nhiều người khen ngợi cô bé lắm. Thực ra, tôi cũng không có thì giờ để nghe nhiều đâu, lúc nào rảnh thì tôi học thêm thanh nhạc, với lại tôi ít nghe nhạc Việt lắm.

Chuyện tôi nổi tiếng với nhạc Việt, tôi cũng không ngờ luôn, bởi tôi học hỏi từ nhạc Mỹ là chính. Tuy nhiên, học là một chuyện và áp dụng nó như thế nào lại là chuyện khác, tôi chỉ lựa chọn những gì phù hợp để áp dụng cho bản thân mình thôi.

Âm nhạc luôn thay đổi nên mình không thể đứng yên. Tôi chỉ nghe nhạc Mỹ vì quan niệm tân nhạc là của người da trắng, vì thế mình phải đến cái nôi của tân nhạc để học và thấy cái gì hay, hợp cho nhạc Việt thì mình dùng.


Ca sĩ Phương Mỹ Chi

- Phương Mỹ Chi là một cô bé mới chỉ hơn 10 tuổi, theo anh, cô bé này đã đủ độ chín để cảm nhận được hết màu âm thanh cuộc sống để thổi hồn vào bài hát hay chưa?

Trừ khi cô bé đó là một thiên tài, còn không thì làm sao mà cảm được! Đúng không? Mình phải cần thời gian để sống, trải nghiệm nữa chứ, đằng này, cô bé ấy còn bé, còn phải ở nhà nhiều nữa... Hoặc trừ khi... cô ấy có đầu óc tưởng tượng rất phong phú, coi phim ảnh nhiều.

Nhưng mà tôi tưởng tượng một cô bé nhỏ tuổi như vậy, hát một bài về tình yêu, làm sao mà tưởng tượng hết ra được. Thành ra tôi không hiểu, không biết, không nhận xét được! Khi tôi 8 - 9 tuổi, tôi cũng hát vững lắm nhưng cũng chỉ là một đứa bé thôi, làm sao mà trải nghiệm được.

- Nếu như vậy, bắt trái non chín theo anh kết quả sẽ thế nào?

Sẽ không tốt thôi! Có nhiều trường hợp là những thần đồng bắt “chín ép”, làm quá, kết quả đâu có tốt. Ngay như Michael Jackson ở cái thời trẻ, có nhiều bài cậu ấy hát quá cao, làm quá sức của cậu ấy. Hay một trường hợp khác, cũng là một cậu bé, tôi không nhớ tên, cũng hát tốt lắm, nhưng cậu ấy cũng cố hát những câu chói lên, hơn người, được nhiều người khen ngợi lắm, bản thân tôi lại không thích.

- Với Phương Mỹ Chi, hiện tại đang được ca sĩ Quang Lê dìu dắt, nâng đỡ. Theo anh, Quang Lê nên đầu tư cho cô ấy để sau này “hái quả” hay là “ăn xổi” bây giờ thì tốt hơn?

Tại tôi chưa nghe Phương Mỹ Chi hát nên thành ra không có ý kiến. Tôi phải nghe trực tiếp Quang Lê đứng hát live với Phương Mỹ Chi thì tôi mới nhận xét được. Một giọng hát hay vẫn chưa đủ, bởi nhiều người có chất giọng tốt lắm, nhất là ca sĩ trẻ mới vào nghề, giống như một chiếc xe mới vậy, trước khi vận hành kiểu gì cũng phải để cho máy móc chạy thử rốt-đa (rà máy - PV). Không thể nào có chuyện một em bé kể cả hơn 10 tuổi, chưa trải nghiệm hát đã hay, trừ khi em bé đó có sống vội mà mình không biết.

- Những cô bé, cậu bé đi hát sớm như vậy, theo anh sau này có bị mất giọng, vỡ giọng hát hay không?

Giọng hát có được là nhờ thanh quản, cứ tưởng tượng dây thanh quản giống như một sợi dây thun của mình, khi bạn dùng hết sức để kéo nó thì nó sẽ mất đi tính đàn hồi. Thậm chí, một khi nó mất đi là sẽ mất luôn, vì vậy nếu không biết giữ gìn cẩn thận thì uổng lắm. Nhất là ở trẻ, cái dây thanh quản đang còn yếu, rất mỏng manh.

- Có ý kiến cho rằng, hát được hay không còn do Tổ đãi nữa. Theo anh, điều này có đúng không?

Tôi tin ở tôi thôi. Tôi tin những gì mình có hay không có đều do mình lựa chọn. Tôi nghĩ, cái số của mình nó ăn thua vào con người mình nhiều lắm, không thể nào có chuyện anh lười biếng mà thành công được hết. Trừ khi anh đó trúng số thôi, nhưng trường hợp trúng số thì ít lắm (cười).

;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube