[Truyện trinh thám - kinh dị] Bẫy (Chương 1)

| 16:00 - 15/08/2014
Phút cuối, bản năng của Khải trỗi dậy. Chút lương thiện cuối cùng cứu vãn hắn trở lại. Hắn bám víu vào suy nghĩ rằng Nhiên sẽ thành công và giúp đỡ hắn. Khải tin chắc thế. Nhưng…ai sẽ chắc điều đó? Biết đâu, hắn mãi là tên nhà văn quèn. Khải không chấp nhận. Hắn phải thành công bằng mọi giá. Và bản thảo của Nhiên, hắn phải lấy cho bằng được.

[Truyện trinh thám - kinh dị] Bẫy (Chương 1)

Quán cà phê chọn để ra mắt cuốn sách trinh thám Bẫy đã được trang hoàng một cách kỹ lưỡng. Trong không gian kín, hơi máy lạnh phả ra đều đều khiến Khải nhẹ nhàng. Xung quanh, các vị khách đắm mình trong những thiết bị công nghệ hiện đại. Ô cửa nhỏ có thể phóng tầm mắt đến ngọn núi mờ xa thẳm cuối đường chân trời tạo nên sự thanh thản cho khách hàng. Lọt thỏm trong chiếc ghế da màu xám tro, anh ngước nhìn những cuốn sách của một tác giả mà mình chưa bao giờ nghe tới: Lưu Dương

Bìa cuốn sách là một trái táo đỏ bị gặm mất một phần. Khải chợt mỉm cười khi liên tưởng tới biểu tượng của I phone. Tuy nhiên, sắc thái của cuốn truyện lại đưa anh tới những dự cảm bất an. Hình ảnh trái táo đỏ đập vào mắt anh gợi lên những rung động sâu xa và quen thuộc đến lạ kì. Nó khiến anh thôi thúc muốn biết bản chất thật sự của cuốn tiểu thuyết  và người làm ra nó. Điều khiến Khải tò mò hơn nữa là cuốn truyện Bẫy được nhà xuất bản giấu nhẹm nội dung câu chuyện. Ngoài cái mác trinh thám – kinh dị, không một độc giả nào đến dự buổi ra sách biết được điều nó cất giấu bên trong. Điều gì khiến Bẫy trở nên kín đáo và đầy bí mật như thế?

Thả lỏng người, Khải nhếch mép. Có lẽ, chỉ là một chiêu PR thông thường cho các sản phẩm nghệ thuật. Thời nay, truyền thông trở thành công cụ hữu hiệu để lăng xê bản thân. Từ một nhà văn đến ca sĩ, doanh nghiệp đều lợi dung tối đa internet. Sự úp mở đánh thẳng vào trí óc tò mò, hiếu thắng của giới trẻ, buộc họ phải cầm một cuốn sách lên và bỏ tiền ra mua nó. Chỉ cần vài lượt bình phẩm trên các trang mạng sách, dù chê bai hay khen ngợi đều khiến nó trở nên nổi tiếng. Thứ sách nào càng bị ngăn cấm càng hấp dẫn. Câu chuyện nào càng động đến những vấn đề nhạy cảm đều trở thành một đề tài nóng trên các trang mạng xã hội. Viết văn giờ đây không những cần tài năng, mà còn nằm ở khối óc kinh doanh, quảng cáo và thực dụng của một con buôn.

Đúng hai giờ chiều, khi mọi người đã đến khá đông, người MC bước ra chào những độc giả đầu tiên sẽ đón nhận tiểu thuyết Bẫy. Sau đó, cô nàng dẫn chương trình mỉm cười, khuôn mặt son phấn ấy để lộ sự hồi hộp rất thật và dõng dạc tuyên bố.

- Và bây giờ…xin các bạn đón chào hai nhân vật chính của buổi ra sách ngày hôm nay: anh Vũ Lam Hải, giám đốc của NXB Apple và tác giả của tiểu thuyết Bẫy, chị Lưu Dương.

Tiếng vỗ tay lác đác vang lên. Đôi nam nữ lần lượt bước ra. Vũ Lam Hải là một chàng trai mà ngay từ cái nhìn đầu tiên, người ta đã biết con người sinh ra để làm chủ cuộc chơi. Lãnh đạm, tự tin và đĩnh đạc, anh ta ngồi xuống chiếc ghế dành cho mình. Khải ấn tượng hàm râu quai nón chạy dọc xương hàm của Hải. Một người đàn ông thành đạt và đỏm dáng đúng nghĩa với bộ quần áo phẳng lì và hợp thời. Bất kì thời buổi nào cũng vậy, càng khoác lên cái vỏ bọc hào nhoáng, người ta càng thành công.

Lưu Dương cũng mang một nét đẹp kì lạ. Dường như, khuôn mặt của cô ta đã được tháo tung ra, sau đó sắp xếp lại theo một cách hoàn hảo. Sóng mũi cao, hàng mi cong được chải mascara cẩn thận. Chiếc váy đen in hình những trái táo đỏ khẽ đung đưa theo bước chân của người đẹp. Lưu Dương là một người mẫu thứ thiệt. Cô ta là hình tượng chuẩn mực của nét đẹp Á Đông. Nhưng, cái gì quá hoàn hảo người đời đều khó chấp nhận. Lưu Dương khiến Khải cảm thấy rờn rợn trước vẻ đẹp không thực đó.

[Truyện trinh thám - kinh dị] Bẫy (Chương 1)

Người con gái ngồi vào chiếc ghế còn lại, đôi mắt xoáy thẳng vào Khải. Cô ta nở một nụ cười méo mó. Bất giác, Khải cau mày. Tại sao người con gái đó nhìn anh đầy khiêu khích như thế?

Lưu Dương chào tất cả mọi người. Sau đó, cô MC cố gắng xua đi giá lạnh của người con gái hai mươi tuổi với khuôn mặt lãnh đạm. Sau phần chào hỏi, người dẫn chương trình xoáy thẳng vào câu hỏi mà biết bao kẻ đang chờ đợi:

- Vậy, nội dung câu chuyện của tiểu thuyết Bẫy là gì?

Lưu Dương nhếch mép. Khải cảm thấy lạnh sống lưng khi ánh mắt cô ta và cả người đàn ông Vũ Lam Hải đang nhìn chòng chọc vào anh. Và rồi, những lời cô ta cất lên khiến toàn thân anh lạnh toát.

- Câu chuyện này viết về một mối tình đồng tính. Nội dung xoay quanh Khải, một nhà văn mà chẳng ai biết đến. Anh ta cặp kè với một thanh niên tên Nhiên, sinh viên khoa Viết văn trường X. Cậu ta đến với Khải với tất cả tình yêu tuổi trẻ và lòng khâm phục với một nhà văn chưa thành danh. Và rồi, Nhiên đưa cho Khải một bản thảo truyện kinh dị cậu viết ra. Khi đọc qua nó, Khải biết, nó sẽ trở thành cuốn sách gây xôn xao ở Việt Nam. Quyết tâm lấy bằng được nó, Khải đã tìm cách giết Nhiên một cách tàn nhẫn… - Lưu Dương mỉm cười - … Khải đã thành công. Tuy nhiên, điều hắn không ngờ, là Nhiên được cứu thoát trong tình trạng nguy kịch. Trước khi chết, Nhiên đã lưu hết câu chuyện của mình trong chiếc điên thoại của mình. Bây giờ, với tư cách là bạn của Nhiên, tôi – Lưu Dương – quyết định biến thảm kịch này thành một cuốn sách. Và tôi tin, qua tiểu thuyết Bẫy, người chết sẽ tìm được tiếng nói…

Khải lạnh người. Ngay lập tức, anh đứng bật dậy và rời khỏi quán cà phê đó. Bước vào phòng vệ sinh, khi chắc chắn không có bước chân nào theo mình, Khải nôn khan . Dạ dày anh co thắt lại. Ám ảnh về những chuyện xưa cũ chợt rõ ràng, trở nên sắc nét hơn bao giờ hết. Từng lời nói của Lưu Dương như nhát dao đâm thẳng vào não bộ anh những vết thương sâu hoắm.

Cách đây hai năm, không ai khác, chính tay anh giết một người là sinh viên khoa Viết văn trường X.

Kẻ đó, trùng hợp thay,  cậu ta cũng tên Nhiên.

***

Trở về nhà trong tâm trạng u ám, Khải cầm cuốn  tiểu thuyết Bẫy trên tay. Anh ghê tởm nó như chính khuôn mặt lãnh đạm của Lưu Dương. Ngay lập tức, anh vội vàng lật từng trang sách và ngấu nghiến nó. Càng đọc, anh càng rùng mình. Cho đến cảnh miêu tả cách Khải đã giết Nhiên, anh liền chạy vào phòng vệ sinh và nôn thốc nôn tháo. Từng câu chữ thấm vào tim Khải, lạnh toát.

Khải chờ Nhiên bước vào trong phòng ngủ của hắn. Khi cậu vừa nằm xuống, hắn phóng tới, bịt miệng Nhiên lại. Choáng váng và bất ngờ, Nhiên vùng vẫy. Khuỷu tay cậu ta thúc vào ngực hắn. Tức tối, Khải đẩy mạnh Nhiên xuống giường. Không kịp để cậu cất tiếng kêu, Khải đấm Nhiên thật mạnh. Nạn nhân thốt ra một tiếng nấc uất nghẹn rồi chìm vào hôn mê.

[Truyện trinh thám - kinh dị] Bẫy (Chương 1)

Khải thở hồng hộc, đôi tay hắn run rẩy. Nỗi sợ hãi ngay lập tức nuốt chửng Khải vào trong cơn hoang mang tột độ. Trong phút chốc, hắn muốn dừng việc này lại. Khải tự nhủ nếu Nhiên thành công với bản thảo kinh dị đó, cậu sẽ giúp hắn mở rộng mối quan hệ trong ngành xuất bản. Nhưng rồi, viễn cảnh những ngày trước quay lại trong đầu óc Khải. Về thái độ của những nhà xuất bản trước một tác giả chưa thành danh. Những định kiến. Những lối mòn chạy theo thị trường rẻ tiền. Điều đó đã thổi bùng dã tâm trong hắn. Hắn khao khát nổi tiếng, cả tiền tài lẫn sự tán thưởng. Chỉ cần một cú đẩy thôi, những cuốn sách sau, hắn sẽ tìm được đầu ra.

Một điều mà Nhiên chưa từng biết rằng Khải chưa từng yêu cậu ta. Qua những câu chuyện ngắn được đăng rải rác trên mạng. hắn biết người con trai đồng tính này có tài. Hắn đã gạ gẫm cậu. Đã cố gắng giúp cậu ta vươn lên, đồng thời đưa con mồi vào trong vị ngọt ngào của thứ tình cùng giới điên loạn. Tuy thế, khi Nhiên đưa bản thảo cuối cùng, Khải biết, hắn phải có được nó. Không thể gạ gẫm Nhiên cho hắn công trình trí tuệ đó, vì Khải biết cậu trân quý nó như chính sinh mạng mình. Tuy thế, Khải cũng không đành lòng để bản thảo vụt mất khỏi tay mình.

Bằng mọi cách, hắn phải có được nó.

Nghĩ là làm, Khải quyết định nhét Nhiên vào chiếc bao tải, sau đó nhấc cậu ta và đi ra sau nhà, nơi có một bãi đất hoang đang chờ giải tỏa để xây dựng một công trình mới. Lúc đó, đã một giờ đêm. Bầu trời lạnh lẽo khác thường. Dưới bóng đêm, mọi vật phô ra tất cả những gì ghê sợ nhất. Những cành cây khẳng khiu lặng lẽ in bóng mình lên tấm màn bạc màu đen, cơ hồ như bước chân của kẻ trộm nào đấy đang rình mò. Mọi thứ im lặng, chỉ còn tiếng thở hồng hộc của Khải. Trái tim hắn đập dữ dội, tưởng chừng như một chút nữa thôi sẽ khuỵu ngã. Hắn run rẩy thảy Nhiên xuống đất, sau đó nhanh chóng lấy chiếc xẻng  đã chuẩn bị trước đạo một hố đất cao. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Đêm hôm đó là đêm dài nhật cuộc đời hắn.

Khải sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc mà Nhiên tỉnh dậy. Hắn đã sợ hãi tột cùng. Dường như, hắn không còn là chính mình nữa. Khải dùng xẻng đập thật mạnh vào đầu Nhiên. Ngay lập tức, tiếng ư ử im bặt. Bao tải màu trắng bắt đầu thấm thứ nước màu đỏ tanh ngòm. Nó dính vào chân hắn. Khải rít lên bàng hoàng. Hắn run lẩy bẩy, mọi sức lực trôi tuột đi. Thật nhanh chóng, Khải vứt chiếc bao tải xuống hố. Trong đầu hắn chỉ có duy nhất một suy nghĩ.

Mày đang chôn sống nó…

Mày đang chôn sống nó…

Mày đang chôn sống nó…

Phút cuối, bản năng của Khải trỗi dậy. Chút lương thiện cuối cùng cứu vãn hắn trở lại. Hắn bám víu vào suy nghĩ rằng Nhiên sẽ thành công và giúp đỡ hắn. Khải tin chắc thế. Nhưng…ai sẽ chắc điều đó? Biết đâu, hắn mãi là tên nhà văn quèn. Khải không chấp nhận. Hắn phải thành công bằng mọi giá. Và bản thảo của Nhiên, hắn phải lấy cho bằng được.

Thế rồi, hắn múc từng xẻng đất lấp đi bao tải đó. Mồ hôi túa ra như tắm. Khải gạt đi. Nước mắt hắn ứa ra. Nhưng hắn không ân hận. Bao năm nay, Nhiên đã được hắn chiều chuộng thế nào rồi? Nó có chết cũng chỉ trả lại những yêu thương giả tạo mà hắn đã bỏ mà thôi.

Sau khi lấp xong, hắn xem xét kỹ lưỡng xung quanh rồi sau đó quay đầu chạy. Sẽ không ai biết. Chưa ai biết hắn và Nhiên từng quen nhau. Đến khi thấy xác của thằng pê đê đó thì cũng mất gần mấy năm sau công trình mới được thi công. Hắn sẽ thoát mà. Từ đây, hắn sẽ nổi tiếng. Một nụ cười thoáng hiện trên môi hắn.

Những dòng chữ đó vẫn ám ảnh nó. Lưu Dương…cô ta là ai mà có thể miêu tả những gì anh trải qua một cách kỹ lưỡng như vậy. Cô là thứ quỷ quái nào vậy hả?

Nhưng rồi, anh tự trấn an. Có thể, đây chỉ là sự trùng hợp. Rằng vô tình, nó giống hệt như việc mà anh làm hai năm về trước.

Chỉ có một cách duy nhất để kiểm chứng xem đây có phải là sự trùng hợp hay cố ý…

Khải sẽ đến lại khu đất hoang đó để kiểm tra cái xác xem nó có còn ở đó  hay không.