[Truyện ngắn] Vòng (Phần1)

|

Đây là câu chuyện về cách cuộc đời tôi đã kết thúc như thế nào. À, đó cũng không hẳn là cuộc đời tôi, chắc chỉ phần nào đó thôi...

Ngày... tháng... năm...

[Truyện ngắn] Vòng (Phần1)

Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện với cái đầu băng trắng xóa. Phòng hồi sức. Đưa ánh mắt yếu ớt nhìn xung quanh, những cảnh đau bệnh, thương tật phủ lên căn phòng nhỏ một màu trắng lạnh lẽo.

- Anh còn nhớ mình là ai không?

Từ phía cửa kéo, hai bác sĩ vội vã đi vào. Tôi ngạc nhiên vì sự thiếu quan tâm - hay phải gọi là lạnh lùng trước sức khỏe của bệnh nhân đến như thế này. Đáng ra phải là: ”Anh đã khỏe chưa?” hay ”anh đã bình phục chưa?” mới đúng chứ?

Nhưng...

Bất chợt tôi nhận ra rằng mình đã quên sạch mọi thứ, ngay cả tên của chính bản thân. Tôi ngơ ngác nhìn họ, cầu xin một gợi ý nào đó khiến quá khứ sẽ quay về thật rõ ràng.

- Không sao, cứ để từ từ... - một trong hai người vỗ vai tôi.

Rồi họ vội vã rời đi, những bước chân gương gạo nhỏ dần.

Dường như họ đang cố tránh mặt tôi, tôi biết điều đó bởi những ánh mắt thiếu tập trung và giọng nói thiếu tự tin. Trong một thoáng, tôi bối rối với một ký ức trống rỗng và tương lai mịt mù.

Lặng lẽ nằm xuống, tôi quay sang chiếc giường trống bênh cạnh. Hẳn ai đó đã xuất viện.

Hay qua đời...

Không hiểu sao tôi lại nghĩ vớ vẩn như thế, có lẽ do vết thương trên đầu mà tôi chưa kịp hỏi tình trạng.

Tiếng bánh xe lăn đều trên nền gạch, tiếng kim tiêm va vào nhau lách cách ru tôi vào giấc ngủ khác, chập chờn và khó chịu.

Tôi mơ thấy một chiếc xích đu nằm trơ trọi giữa cánh đồng vắng...Một nụ cười của ai đó...Một giọt nước mắt...

Ngày... tháng... năm...

- Anh nhớ được gì không?

Họ ghé thăm tôi vào đầu giờ sáng, khi ai nấy còn chưa thức giấc rồi vội vã rời đi như sợ sẽ bị bắt gặp với một tội ác rất kinh khủng.

- Chưa... - tôi nói trong mơ màng - Tôi sẽ báo cho bác sĩ khi tôi nhớ được gì đó.

Tôi tỉnh hẳn khi họ vừa rời đi. Cánh cửa kéo đóng sập lại, giam tôi cùng với sự yên lặng vào cùng một nơi.

Tôi lại nhìn sang chiếc giường cạnh bên. Giờ thì tôi thật sự bị ám ảnh bởi ý nghĩ người nằm đó giờ đã ở thế giới bên kia...

Mới năm giờ. Tôi đứng dậy, mở cửa sổ và ló đầu ra nhìn. Sân chơi sau bệnh viện giờ này chưa có ai, mà thật ra ở đó cũng chẳng có gì để chơi ngoài một chiếc cầu tuột và hai ba cái xích đu đang trong thời kì rỉ sét. Bất chợt, giấc mơ ngày hôm qua xuất hiện trong đầu tôi như một đoạn phim được tua lại.

Chiếc xích đu đung đưa nhẹ trong gió ban mai lạnh lẽo. Cô đơn.

Sự tò mò thúc giục tôi xuống dưới kia và dạo một vòng quanh đống sắt sắp trở nên vụn nát kia. Thật may mắn vì lúc này sẽ chẳng ai nhìn thấy và cười nhạo nếu tôi có ngồi lên một cái cầu trượt ngốc nghếch nào đó.

Tiếc thay, niềm vui nhỏ nhoi này lại bị xen ngang bởi một người khác cũng vừa tới đây như tôi. Cô ta đong đưa trên chiếc xích đu, hai tay giữ chặt lấy sợi dây xích và quay sang mỉm cười với tôi.

Một chiếc xích đu nằm trơ trọi giữa cánh đồng vắng... Một nụ cười của ai đó... Một giọt nước mắt...

Thật kì lạ, giấc mơ đó cứ bám theo tôi từ ngày hôm qua và hiện đi hiện lại vô số lần trong ngày. Có lẽ do tôi cũng chẳng còn gì để nhớ.

- Lạnh nhỉ? - cô ta bắt chuyện - Anh không ngủ thêm à?

- Không.- tôi giật mình đáp lại - ...tôi... không ngủ được.

- Vậy qua đây ngồi với tôi! - cô ta chỉ vào chiếc xích đu cạnh bên, môi nở nụ cười tươi tắn.

Hai chiếc xích đu... Cũng chỉ có hai chiếc, hệt như giường trong phòng tôi... Hay có ai đó đã chết cũng từng ngồi đây...

Hai người...

Ngày... tháng... năm....

[Truyện ngắn] Vòng (Phần1)

Cuộc gặp gỡ ngày hôm qua thật sự rất thú vị. Cô gái đó kể về vài chuyện hài hước trong bệnh viện, về vài bà y tá xấu tính nào đó hay về những đứa trẻ nghịch ngợm bên khoa nhi.

Tôi rất thích nhìn cô gái đó cười, nụ cười rạng rỡ tựa như bầu trời mùa thu cao trong đầy nắng.

Vậy nên tôi dậy sớm vào sáng hôm nay. Dậy nghĩa là tôi tự giác, không phải nhờ tới giọng thì thào và ánh mặt lạnh nhạt của hai vị bác sĩ kia.

Trong lúc rón rén đi xuống cầu thang, tôi nghe loáng thoáng tiếng họ cãi nhau ở một phòng nào đó. Đáng ra tôi nên nghe trộm xem có liên quan gì đến mình không nhưng sự háo hức được gặp cô gái kia đã đẩy tôi ra khỏi một sự tò mò khác. Tôi đi thẳng xuống sân, chạy ra chỗ hai chiếc xích đu.

Nỗi ám ảnh về chiếc giường bên cạnh đã không còn trong đầu tôi nữa...

Buổi chiều hôm nay, tôi đã đi dạo quanh vườn cây cạnh bệnh viện cùng cô gái đó.

- Sao anh lại vào viện?

- Tôi cũng không biết, bác sĩ nói tôi bị tai nạn nên mất đi trí nhớ tạm thời!

- Anh không nhớ gì hết sao?

- Không...

Câu trả lời nhỏ dần phía sau tôi. Cô ấy đã dừng lại tự lúc nào, lặng lẽ nhìn tôi. Buồn rầu.

- Cô sao vậy?

- À, tôi không sao...

Nụ cười đã trở lại trên gương mặt xinh xắn đó nhưng không tươi tắn nữa. Tôi có cảm giác mình vừa nói lời nào đó khiến cô ấy vô cùng thất vọng. Thế là chúng tôi chỉ còn biết yên lặng đi cạnh nhau suốt buổi sáng.

- Anh muốn nhớ ra ai đầu tiên?

Cô ấy hỏi tôi lúc sắp chia tay.

- Người tôi yêu nhất... -t ôi ngước lên trời, ngắm những đám mây lơ lửng - Có lẽ là một người con gái nào đó...

Lúc tôi quay về phòng bệnh thì họ vẫn đang cãi nhau, tôi không biết đó là chuyện gì mà lại mất thời gian như thế.

Chắc là vì vài đống tiền.

Ngày... tháng... năm...

Tôi khẳng định mình bắt đầu thích cô gái đó. Rất thật lòng. Mặc dù đến tận lúc này tôi vẫn không biết nhà mình ở đâu, cha mẹ mình là ai, thậm chí đến tên cũng không tài nào nhớ nổi nhưng gương mặt tươi cười đó, mái tóc nâu dài dợn sóng ấy làm tôi vui vẻ hẳn lên từ vài hôm nay.

Có vài điều mà tôi vẫn chưa hiểu lắm, nhất là chuyện cái giường bên cạnh và hai vị bác sĩ kia. Họ không ghé thăm tôi từ mấy hôm nay, có lẽ họ đã quyết định dừng màn chào hỏi thiếu chân thành đó lại.

Nhưng họ vẫn cãi nhau mỗi buổi sáng.

Tôi và cô gái đáng yêu ấy đều đặn gặp nhau ngoài sân chơi sau bệnh viện. Chúng tôi cùng nhau câu cá (thật ra chỉ là que củi khô, và một sợi nilon cũ mà cô ấy tìm được) ở cái ao nhỏ tít sau bệnh viện, ngủ trưa duối một gốc cây trong khu rừng nhỏ cạnh cái ao đó và vô số việc thú vị khác.

Đột nhiên tôi hài lòng với thực tại và ước gì mình sẽ không bao giờ nhớ lại điều gì.

Bởi vì quá khứ không phải lúc nào cũng như ta từng tưởng tượng...

Gửi riêng cho cô gái đã cứu tôi ra khỏi sự trống rỗng,

Nếu như em đọc được những dòng này thì hãy tin rằng tất cả những gì anh viết đây là sự thật. Anh đã hoàn toàn bị em kéo vào thiên đường rồi đấy thiên thần à!

Anh ước gì ngày dài thêm một chút - vài phút thôi cũng được - để anh có thể nhìn thấy em cười. Anh ước gì khu rừng sau bệnh viện rộng thêm một ít để anh và em có thể đi bên nhau lâu hơn. Anh cũng ước... à, anh ước chân em ngắn đi vài xăng-ti. Không phải anh đang nói xấu em đâu! Anh ước như thế để em không đi qua nhanh và bỏ anh lại sau lưng!

Nếu lúc em đọc được những dòng này mà anh đã hồi phục trí nhớ và rời khỏi nơi hạnh phúc này thì xin em hãy tìm anh. Bởi trái tim anh lúc ấy cũng đang mong tin em rất nhiều cho dù đầu óc anh có lạnh nhạt đi chăng nữa.

Em bị bắt buộc phải tin rằng anh vô cùng yêu em,

Ký tên,

Kẻ đã chạy theo em đi lòng vòng bệnh viện suốt cả tuần qua.

Ngày... tháng... năm...

[Truyện ngắn] Vòng (Phần1)

Cuối cùng thì mùa đông cũng đã đến mang theo màu xám bi thảm trên bầu trởi. Vài cánh chim lạc bầy lạc lõng giữa buổi ban mai, kêu những tiếng thật buồn rầu.

Em đã ngồi chờ tôi từ rất sớm. Mái tóc nâu như bừng lên giữa ngày lạnh.

- Sao em không mặc áo khoác? Sẽ rất lạnh đấy!

Tôi ngạc nhiên trước bộ dạng phong phanh của em. Bộ pajama của bệnh viện làm sao chống chọi lại cơn lạnh buốt da thịt, nhất là vào sáng sớm như thế này? Vậy mà em vẫn ngồi chờ tôi, gương mặt rạng rỡ. Có lẽ tình yêu là một ngọn lửa mà chỉ cần nhóm lên thì sẽ sưởi ấm mọi thứ quanh nó.

- Em không lạnh... - em kéo tay tôi ngồi xuống chiếc xích đu cạnh em - Anh tối qua ngủ ngon không?

Câu chuyện của chúng tôi luôn bắt đầu bằng những giấc mơ của tôi đêm qua. Trên thế gian này chắc tôi sẽ chẳng tìm được ai khác chăm chú nghe những điều tôi mơ thấy hơn em. Em chống cằm, lắng nghe say mê như một đứa trẻ được bà kể chuyện cổ tích. Vậy nên dù cho đêm qua tôi ngủ rất ngon và không mơ thấy gì, tôi vẫn cố bịa ra một câu chuyện nào đó, cốt để có lý do ngồi lâu hơn với em.

Nhưng cuộc đời không bao giờ là một con đường thẳng... Đôi khi ta gặp phải những ngã rẽ bất ngờ mà cho dù không muốn cuối cùng ta vẫn phải chọn...

Trong lúc tôi đang gần hoàn tất chuyện kể về “giấc mơ giả” của mình thì từ phía cửa thông ra sân chơi của bệnh viện, hai vị bác sĩ kia bỗng dưng xuất hiện. Họ đi, hay nói đúng hơn là chạy rất vội vã về phía tôi.

- Chào bác sĩ! - tôi vẫy tay - Tôi quên kể cho hai anh nghe về người bạn rất thân của tôi!

.

.

.

.

Người trong bệnh viện hay kể câu chuyện về hai bệnh nhân trong phòng hồi sức tầng hai. Họ vào viện vì căn bệnh u não, nằm ở hai giường cạnh nhau và cũng vì đó mà yêu nhau. Trớ trêu thay, nếu hai tiếng “trớ trêu” có thể diễn tả hết sự bất công của số phận, cô gái lại ra đi sớm hơn, để lại chàng trai trong nỗi đau tuyệt vọng. Khối u trong não chàng trai bắt đầu phát triển nhanh hơn và chàng trai gần như đã đổ gục.

.

.

.

- Người bạn nào? - cậu bác sĩ trẻ ngơ ngác hỏi - Sao anh ngày nào cũng ra đây ngồi nói chuyện một mình vậy?

- Sao lại ngồi một mình? - anh ta ngạc nhiên, nhìn sang bên cạnh, cô gái anh yêu vẫn đang ngồi đó kia mà-Bác sĩ có sao không vậy?

- Vốn ở đó làm gì có ai? - cậu bác sĩ đi phía sau lắc đầu.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Minh Minh, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
 
 

 

VIDEO ĐANG ĐƯỢC XEM NHIỀU NHẤT

Đôi khi khóc không phải vì chúng ta yếu đuối!

;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube