[Truyện ngắn] Tớ cũng yêu cậu lâu rồi (Chương 7,8)

|

Chương 7

“Ôi trời ơi!” Elyse phản ứng mạnh. “Cậu nghiêm túc chứ?”

“Ừ” Tôi kể lại những gì xảy ra ngày hôm qua.

[Truyện ngắn] Tớ cũng yêu cậu lâu rồi (Chương 7,8)

“Phải vậy chứ, Emma.” Eleanor nói. “Bốn năm yêu cậu ta, có thể đây chính là thời điểm mà cậu ta sẽ thổ lộ với cậu đấy.”

“Cậu nói gì thế? Cậu ấy chỉ… cậu biết đấy… điều đó không có nghĩa là cậu ấy thích tớ. Hay thậm chí là mới mến tớ thôi.”

“Dĩ nhiên là Nicholas thích cậu rồi!” Samantha nhấn mạnh. “Cậu ấy bảo vệ cậu khỏi mấy gã đó này, bảo với chúng cậu là bạn gái của cậu ta rồi còn đưa cậu về tận nhà nữa. Và cậu ta còn biết cả tên cậu rồi còn gì.”

“Mọi chuyện sẽ như thế nào nếu… nếu như tất cả chỉ là một sự hiều lầm.” tôi miên man nghĩ. “Mọi chuyện sẽ thế nào nếu chúng ta đã nghĩ sai?”

“Mọi chuyện sẽ như thế nào nếu chúng ta nói đúng?” Susan nói.

“Tớ không biết nữa.” Tôi trả lời. “Tớ phải làm gì đây?”

“Phải đối mặt với cậu ta chứ sao!” Samatha nói.

“Tớ không thể!” Tôi hổn hển.

“Thổ lộ với Nicholas đi.” Elyse đề nghị.

“Rồi sẽ như thế nào nếu cậu ấy không thích tớ hả? Tớ sẽ phải làm gì?” Tôi miễn cưỡng nói. “Tớ sẽ đau khổ lắm.”

“Còn Dane sẽ ra sao?” Eleanor hỏi. “Cậu sẽ nói gì với cậu ấy?”

Dane ư. Tôi đã quên mất cậu ta. Ôi không! Cậu ấy sẽ buồn nếu biết chuyện. Tôi… tôi sẽ nói cậu ấy những cảm giác thật sự của tôi về cậu ấy. Cậu ấy sẽ hiểu mà, phải không? Cậu ấy biết là tôi thích Nicholas mà. Và sự thật là tôi chỉ xem cậu ta nhưng một người bạn mà thôi,

“Dane đến kìa.” Susan thông báo.

Dane tiến đến bàn chúng tôi và ngồi cạnh tôi. “Emma cậu khoẻ không?” Dane hỏi. “Tớ đã không đến gặp cậu 2 ngày rồi. Xin lỗi nhé.”

“Không sao đâu.” Tôi đáp.. Tôi nhìn các bạn và họ hiểu ẩn ý từ cái nhìn chằm chằm của tôi.

“Ừm… chúng tớ… đi đây.” Elyse nói và cả bọn đi khỏi.

“Chuyện gì xảy ra với họ thế?” Dane vừa hỏi vừa nhìn các bạn của tôi. Vẻ mặt đầy thông cảm với Elyse, Eleanor, Samatha, Susan.

“Ừm… Dane này,” tôi bắt đầu.

“Gì vậy?”. Dane nhìn tôi vẻ đầy lo lắng.

Tôi không thể nói điều đó. Tôi không muốn làm cậu ấy bị tổn thương… vì tôi. Nhưng mà…

“Chuyện gì vậy Emma?” Cậu ấy hỏi lại.

Thôi được rồi, tôi sẽ nói thẳng với cậu ấy. “Dane, cậu biết là tớ rất thông cảm với cậu chứ?”

“Ừ, tớ biết mà,”

“Cậu biết là tớ yêu một người khác mà Tớ không muốn làm cậu tổn thương Dane à. Có điều là, bất luận những gì tớ làm hay nói với cậu, cậu sẽ bị tớ làm tổn thương. Tớ… tớ không thể yêu cậu đâu.”      

[Truyện ngắn] Tớ cũng yêu cậu lâu rồi (Chương 7,8)

Dane nhìn tôi một lúc rồi cười với tôi. “Tớ hiểu điều đó mà. Nhưng nó không thể ngăn cản tớ yêu cậu.”

Tôi nhìn Dane. Cậu ta nghe nhầm à? “Dane…”

“Cũng như cậu đã nói, bất luận những gì cậu là hay nói với tớ ấy, cậu sẽ làm tổn thương tớ. Nhưng tớ vẫn yêu cậu Emma à. Dù cho chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, thậm chí nói cậu yêu người khác, tớ không thể quên cảm giác của tớ dành cho cậu.” Dane chân thành nói.

“Nhưng mà Dane…”

“Tớ sẽ vẫn ở đây, vẫn yêu cậu, dù cho ra sao đi nữa.” Dane kết thúc câu trả lời.

Tôi cảm thấy mắt mình rưng rưng. “Tại sao? Tại sao cậu lại yêu tớ nhiều đến thế hả? Cậu biết là tớ sẽ không yêu cậu mà, mà cậu vẫn yêu tớ.”

“Bởi vì tớ biết tớ có thể làm cho cậu luôn mỉm cười,” cậu ấy nói tiếp. “Tớ yêu cậu hơn bất cứ ai Emma à.”

“Dane… xin cậu mà,” tôi nói mà nước mắt cứ lăn dài trên má.

“Là do Nicholas à?”

“Sao cơ?”

Cậu ấy dùng tay lau nước mắt cho tôi. “Lý do có phải là Nicholas không?”

“Tớ không biết nữa.” Tôi trả lời. Tôi không muốn kể chuyện ngày hôm qua. Sau đó tôi nhớ lại chiếc áo vest. “Ừm… Dane này… hôm qua cậu có tìm mình không? Trong lớp tớ ấy?”

“Không. Sao thế?” Cậu ấy hỏi lại.

“À, không có gì đâu.” Tôi nói. Tôi lau nước mắt lần nữa rồi đứng lên. “Tớ đi đây.”

“Emma,” Dane gọi lại. Rồi cậu ấy nắm tay tôi và nói. “Nếu gã đó ăn hiếp cậu… nói với mình nhé, được  không?”

Tôi gật đầu và đi. Tại sao Dane lại tốt với tôi như vậy? Tôi không thể nhận được. Tôi cảm thấy như thể tôi là một đứa xấu xa vậy.

.........................................

Chương 8

Vài ngày sau đó, Nicholas không nói chuyện cũng chẳng đến gần tôi. Vậy là tất cả chỉ là sự hiểu lầm. Tối đó Nicholas đã làm gì nhỉ??? Hừm…

Dane vẫn như vậy. Tôi trở lại làm việc và không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.

Bài của tôi à? Nó tiến triển tốt lắm. Báo trường đã đăng bài của tôi. Và tôi quyết định không tham gia vào câu lạc bộ đó nữa.

“Này Emma!” Eleanor gọi tôi.

Chúng tôi đang đứng trước ngăn tủ để cất sách. “Các cậu ấy đâu hết rồi?” tôi hỏi cô bạn.

“Bọn họ đi hết rồi.” Eleanor trả lời. “Và tớ cũng phải đi đây, mẹ muốn tớ về nhà sớm.”

“Ừ. Tạm biệt Eleanor.” Nhưng trước khi đi, cậu ấy nói với tôi: “Tớ mới vừa thấy Nicholas đấy. Cậu ta đang ở trong công viên, một mình thôi. Cho nên, đây là cơ hội cho cậu bày tỏ với cậu ta đó.”

“Nhưng mà…”

“Không nhưng nhị gì hết,” cô nàng rít lên. “Chúc may mắn nhé Emma!”

Rồi bạn tôi ra về, tôi chỉ còn một mình. Bày tỏ ư? Được thôi, tôi cần phải quyết định ngay bây giờ. Tôi thấy một đồng xu trong tủ và nó sẽ giúp tôi. “Mặt ngửa – tôi sẽ thổ lộ tất cả. Mặt sấp – Tôi không nói gì hết. Được rồi.” Tôi tung đồng xu lên và... Ngửa.

Tôi lầm bầm và bắt đầu tiến về công viên. Cậu ta đâu rồi nhỉ? Rồi tôi để ý thấy ai đó đang ngồi ở phía xa xa cuối công viên. Tôi nhìn kỹ, là Nicholas. Cậu ấy trông thật đáng yêu. Đôi mắt thật lấp lánh từ góc nhìn này. Tôi bắt đầu bước đến chỗ cậu ta – nhưng thật chậm. Tôi dừng lại và hít thật sâu. Tôi không làm được rồi!

Tôi thấy Nicholas đang nhìn tôi. Tôi quay lại ngay lập tức và bắt đầu bước đi chỗ khác.

“Emma ơi!” Nicholas gọi tôi.

Tôi dừng lại. Tôi nên làm gì đây? Tôi quay lại “Chào!” tôi nói. Tôi cảm giác mặt tôi đỏ bừng lên. Tôi nên đi thì hơn!

Cậu ấy nhìn tôi và tôi cảm thấy đầu gối mình đang run lên. “Cậu ngồi cạnh tớ nhé?” Nicholas đề nghị một cách nhẹ nhàng.

“Được... được thôi,” Tôi lắp bắp. Tôi tiến đến và ngồi cạnh cậu ấy. Cậu ấy có một mùi thơm rất thơm.

“Cậu làm gì mà vẫn còn ở đây vậy?” Nicholas hỏi.

“Tớ chỉ cất sách vào tủ thôi, sau đó tớ muốn đi dạo một chút,” tôi nói dối. Chà, việc cất sách là thật, còn đi dạo thì…

“Bầu trời đẹp thật.” Cậu ấy vừa nói vừa nhìn lên bầu trời. Tôi nhìn thấy rất nhiều đám mây xanh.

“Ừ. Những đám mây trông thật là mềm mịn.” tôi nói. “Tớ muốn ngủ trên mây quá. Chắc thoải mái lắm.”

Cậu ấy nhìn tôi và cười.

“Sao á?”

“Tớ vẫn hay nói giống như thế.” Nicholas mỉm cười rồi nhìn lại bầu trời trong xanh. “Khi tớ còn bé, tớ muốn ngủ trên mây lắm. Mẹ tớ luôn nói rằng tớ không thể vì mây được hình thành từ nước. Tớ nhớ mẹ quá.”

“Mẹ cậu à?” tôi hỏi.

“Ừ. Mẹ tớ mất khi tớ lên 10.” Cậu ấy nghẹn ngào.

“Ồ, tớ xin lỗi.” Tôi vừa nói vừa nhìn sang Nicholas. “Tớ không cố ý…”

Nicholas cười một cách đáng yêu. “Đừng lo. Mẹ đang ở một nơi tuyệt vời. Cậu biết không, cậu là người đầu tiên tớ kể chuyện này đấy. Chuyện về mẹ của tớ ấy.”

Tôi thấy bàn tay tôi đẫm mồ hôi hết rồi.

“Cậu không sao chứ?” Nicholas hỏi. “Cậu trông có vẻ mệt mỏi quá.”

“Ừ.” Tôi nén giọng. Tôi nói gì với Nicholas bây giờ? Có nên thổ lộ hay không? Đây là cơ hội duy nhất, đúng không? Nhưng… tôi không thể làm được!

“Emma.” Nicholas gọi tên tôi thật ngọt ngào.

Tôi nhìn cậu ấy, cậu ấy nhìn tôi. Tim tôi… ôi không… ngừng đập mạnh như thế chứ. Nicholas nắm tay tôi, tay kia nâng cầm tôi lên và rồi vuốt nhẹ gương mặt tôi. Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, không để tôi nhìn đi chỗ khác. Tim tôi đập rất nhanh…

[Truyện ngắn] Tớ cũng yêu cậu lâu rồi (Chương 7,8)

Và rồi môi của Nicholas tiến đến gần bờ môi của tôi. Tất cả tôi chỉ có thể làm bây giờ là nhắm mắt lại. Tôi cảm thấy môi của cậu ấy chạm vào môi tôi. Thật tuyệt, thật ngọt ngào. Tôi không biết chúng tôi đã hôn bao lâu, nhưng nó tuyệt vời làm sao. Bất chợt cả hai nghe thấy có một ai đến gần nên dừng lại.

Tôi nhìn và thấy bạn của Nicholas cười. “Chà… tớ đoán chắc cậu đã làm xong rồi, đúng không Nicholas?” một trong số họ nói.

“Không phải như cậu nghĩ đâu.” Nicholas nói.

“Có chuyện gì sao?” tôi hỏi với giọng băn khoăn.

“À không, tụi này cá Nicholas hôn bất cứ cô gái dễ thương nào trong trường,” một người khác giải thích. “Vì thế, tớ đoán chắc là cô bạn đấy.”

“Một vụ cá cược ư?” tôi hỏi. Tôi nghe như tôi sắp khóc vậy.

“Emma.” Nicholas muốn giải thích

Tôi đứng phắt dậy, Nicholas cũng thế. Các bạn cậu ấy đến chỗ cậu ấy và đấm nhẹ một cái. “Đi thôi Nicholas!” một người khác nữa khoái chí.

“Im ngay đi James!” Nicholas giận dữ gắt rồi đẩy bọn họ đi chỗ khác. “Emma…”

“Cậu… cậu để tớ yên!” tôi hét lên và chạy đi.

Tôi nghe cậu ấy gọi tôi. Sao cậu ấy có thể? Sao cậu ấy có thể làm mình tổn thương “Emma?” tôi nghe ai đó gọi tôi. Tôi dừng lại. Tôi nhận ra giọng nói đó. Tôi nhìn thấy Dane vẫn mặc đồng phục luyện tập. Tôi chạy đến và ôm Dane. “Chuyện gì vậy?” cậu ấy hỏi.

“Tớ… làm ơn đưa tớ về nhà đi.” Tôi nghẹn ngào.

“Nicholas đã làm gì với cậu hả?” cậu ấy nóng giận hỏi. “Tớ sẽ giết hắn.” Cậu ấy kéo tôi đi nhưng tôi ngăn lại.

“Tớ cần cậu thôi.” Tôi nói. “Làm ơn đi Dane.”

 Cậu ấy nhìn tôi và thở dài. “Để tớ thay đồ đã, được không nào? Chờ tớ nhé.”

Vài phút sau, Dane quay lại và chúng tôi ra về. Cả hai không nói gì suốt chuyến đi. Còn tôi thì không thể nín khóc được.

Dane không rời khỏi tôi nữa bước. Cậu ấy thậm chí còn đứng đón xe chung với tôi. “Tớ sẽ đón chuyến xe buýt khác giúp cậu nhé.” Cậu ấy nói.

Tôi gật đầu và ôm cậu ấy lần nữa. “Cám ơn cậu.” tôi thì thào.

“Emma này, hứa với tớ một việc.” cậu ấy nói. Tôi nhìn Dane. “Hứa với tớ là cậu sẽ quên Nicholas nhé.”

Tôi gật đầu và vẫy chào Dane. Tôi đi bộ về nhà và mở to mắt để bố mẹ không phát hiện là tôi đang khóc.

Tôi dừng lại trước cửa và nghe tiếng hét của ai đó. Tôi vội vàng mở cửa và thấy mẹ tôi đứng trên lầu cãi nhau với bố. Còn bố thì đang thu xếp đồ đạc.

“Có chuyện gì vậy bố mẹ?” tôi hỏi. “Bố, bố muốn đi sao?”

“Bố không thể sống với mẹ con được nữa.” Bố nói và nhìn mẹ chằm chằm.

“Bố bỏ con và mẹ à?” tôi hỏi một cách giận dữ. “Còn con thì sao?”

“Mẹ có thể chăm sóc con Emma” mẹ tôi nói. “Mẹ con mình không cần bố con đâu.”

Tôi nhìn mẹ rồi quay sang nhìn bố. Tại sao chuyện này lại xảy ra với tôi chứ? Đầu tiên là Nicholas, bây giờ lại là chuyện này nữa!

“Bố mẹ thích làm gì thì làm! Con không quan tâm nữa!” Tôi hét toáng lên rồi chạy về phòng. Tôi đóng sầm cửa lại.

Tại sao? Tại sao chứ? Tại sao tất cả mọi chuyện lại xảy ra với tôi? Tôi đã làm gì sai chứ? Tôi khóc, khóc mãi cho đến khi không còn nước mắt nữa. Tôi ghét họ! tôi ghét Nicholas, ghét bố mẹ! tôi quá đau khổ rồi. Tôi không muốn bị tổn thương nữa. Tôi không thể nghĩ gì thêm nữa và rồi tôi chìm vào giấc ngủ.

Bài viết được  Kel Nguyễn dịch, bản quyền thuộc tác giả Luanne Gasilla. Vui lòng ghi tên đầy đủ và trích nguồn mlog.yan.vn khi đăng lại nội dung này. Xin chân thành cảm ơn!
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube