[Truyện ngắn] Tớ cũng yêu cậu lâu rồi (Chương 3,4)

|

Chương 3

“Emma ơi!” ngày hôm sau Eleanor gặp tôi.

“Chào Eleanor !”. Chúng tôi đến ngăn tủ và lấy sách cho buổi học kế.

“Tớ đã nói chuyện với dì về cậu. Dì bảo cậu có thể bắt đầu làm việc ngay sau khi tan học đấy.”

 “Hôm nay ư?” Tôi thốt lên. “Cám ơn cậu nhiều lắm!”

“Tớ sẽ đi với cậu đến đó. Chúng mình thông báo cho các bạn ấy biết để cùng đi nữa.” Eleanor nói. “Tớ sẽ vào lớp sau. Cô Suiz (giáo viên lịch sử của chúng tôi) muốn gặp tớ ở văn phòng. Có lẽ là do bài luận của tớ.” Cô Suiz yêu cầu chúng tôi làm một bài luận, và Eleanor đã sao chép một bài trên mạng.

“Chúc cậu may mắn nhé” tôi nói. Cô bạn bỏ đi, còn tôi thì mang sách toán và sách sinh học vào lớp. Khi tôi quay lưng lại, ai đó đã đâm sầm vào tôi, sách rơi xuống đất. Thật ra là sách rơi trúng chân của tôi rồi mới chạm mặt đất.

“Ối!” Tôi ngồi xuống, tay xoa cái chân bị đau.

“Tớ xin lỗi. Tớ không cố ý đụng cậu đâu.” Người đó phân trần. Lại là giọng nói đó – Tôi ngước lên, là Nicholas, cậu ấy đang nhìn tôi. Trông cậu ấy rất lo lắng. Lo lắng ư?

Cậu ta cuối xuống và nhặt mấy quyển sách của tôi lên. “Không cần đâu.” Tôi lên tiếng. Nhưng khi tôi cử động, chân trái rất đau. Tại sao sách sinh học lại dày đến thế kia chứ !?

“Cậu sẽ làm chân cậu đau thêm đấy.” Nicholas vừa nói vừa nhìn xuống chân tôi.

“Không sao đâu.” Tôi đáp. Mặt tôi bỗng trở nên phấn khích lạ thường. Tim đập loạn xạ. Tôi cố đứng lên và dựa vào ngăn tủ. “Tớ có thể lấy lại sách không?” Tôi hỏi một cách e dè.

Nhưng Nicholas không trả lại. “Tớ đưa cậu đến lớp nhé?” Cậu ấy ngỏ lời.

Tôi nhìn cậu ta, tôi nghe lầm à? Cậu ấy muốn đưa mình đến lớp? Tôi đang mơ chăng?

“Không cần như thế.” Tôi đáp. Đúng là câu trả lời vớ vẩn. Không cần ư?! Hãy nói là mình rất thích đi. Nói ngay đi.

“Cậu chắc chứ?” Cậu ấy gặn hỏi lần nữa.

Nói không đi! Đầu óc tôi loạn cả lên! Tiếng nói cùng hoà với tâm trí.

“Ừ” Tôi như thét lên? Tại sao tôi lại thét như thế? Grừ... ! “Xin lỗi cậu nha.”

Cậu ta nhìn tôi. Có lẽ đang nghĩ là tôi bị điên hay bị bất bình thường. Tôi cuối đầu xuống vì xấu hổ. “Cám ơn cậu đã nhặt sách giúp tớ.” Tôi nhỏ nhẹ nói.

“Xin lỗi vì đã đụng trúng cậu.” Tôi nhìn Nicholas, cậu ấy cười với tôi. Cậu ta trả sách rồi bỏ đi. Đồ ngốc! Đó là cơ hội được đi chung với cậu ấy vài phút. Mày là đồ ngốc Emma ơi! Haizz. Tôi hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười  một mình. Ít ra cậu ấy cũng lo lắng cho mình còn gì. Tôi không quan tâm chân tôi có đau hay không, và nếu hôm nay tôi có dáng đi khác thường, thì tôi cũng thấy vui.

***

Tan học, tôi và các bạn đến nhà hàng của dì Eleanor. Dì của cậu ấy đón chúng tôi ở lối vào của nhà hàng.

“Cháu là Emma à?” Dì ấy vừa hỏi vừa nhìn tôi.

“Dạ đúng ạ.”

“Một cô bé thật dễ thương! Chào mừng cháu đến đây! Cháu sẽ thích công việc này cho xem. Dì là Veronica, dì của Eleanor.”

“Rất vui được gặp dì.”

Dì Veronica dẫn chúng tôi tham quan nhà hàng một vòng. “Ở đây mỗi ngày có một thực đơn khác nhau. Thứ hai là các món Mê-xi-cô, Thứ ba là món Ý, Thứ tư là món Tàu, Thứ năm có món Nhật, Thứ sáu là thực đơn các món Pháp, cuối tuần là những món ăn thường.” Dì tuần tự giải thích.

“Ôi! Vậy mỗi ngày là một đầu bếp khác sao dì?” Elyse thắc mắc.

“Đúng rồi.” Dì Veronica tự hào trả lời.

“Hôm nay à thứ mấy rồi?” Susan hỏi.

“Thứ ba.” Samatha đáp. “Vậy hôm nay có món Ý đấy.”

“Tớ thích món Ý lắm!” Elyse hồ hởi nói. “Chúng ta dùng thử nhé!”

“Cháu có thể bắt đầu làm ngay hôm nay Emma.” Dì Veronica nói với tôi. “Nhà hàng này khá nổi tiếng nên chúng ta sẽ rất bận rộn đấy.”

“Cháu biết rồi. Cháu bắt đầu làm ngay đây.” Tôi nói.

“Chúng ta sẽ là khách đầu tiên của Emma.” Susan gợi ý. “ Chúng tớ gọi món nhé?”

Tôi mỉm cười, rồi các cô bạn tìm chỗ để ngồi. Dì Veronica đưa cho tôi một bộ đồng phục để thay. Tôi mang bốn cuốn thực đơn ra chỗ các bạn.

“Ồ! Bộ đồng phục đáng yêu quá!” Samatha tấm tắc khen.

“Thực đơn của các cậu đây.”

“Món Bruschetta này, mì Ý với thịt viên, phô mai Lasagna.” Susan bắt đầu đọc qua một lượt.

Đến lượt Samantha “Xà lách Capresse, Pizza phô mai, giăm bông và phô mai Panini.”

Rồi đến Eleanor cân nhắc “Món thịt bê Parmigiana, giăm bông và món trứng Ontion, bò Ravioli Alfredo.”

Cuối cùng đến phiên Elyse. “Bánh tráng miệng Cannoli, Sô-cô-la Panna Cotta, và Tiramisu (món bánh tráng miệng kiểu Ý)!. Tất cả các món trông rất ngon! Tớ không biết nên gọi món gì nữa.”

Một vài phút sau họ cũng chọn xong. Tôi mang ra các món mà họ đã gọi khi nãy. Họ rời khỏi nhà hàng sau bữa ăn, còn tôi thì ở lại làm việc. Hết giờ làm, tôi cảm thấy rất vui, nhẹ nhõm nhưng thấm mệt.

“Giỏi lắm Emma” dì Veronica nhận xét. “Cứ 15 ngày mỗi tháng, cháu sẽ được trả lương. Tiếp tục làm tốt như vậy nhé?”

“Dạ được ạ.” Tôi nhanh nhảu trả lời. Tôi thay lại bộ đồng phục đi học và rời khỏi nhà hàng. Tôi bất ngờ khi thấy Dane đang đợi ở bên ngoài.

“Dane?”

“Tớ đã gọi cho cậu nhưng cậu không bắt máy, rồi tớ gọi cho các bạn cậu. Họ nói cậu đang làm việc ở đây.” Dane giải thích.

 “Ồ” Tôi chỉ có thể nói vậy.

“Trễ rồi, chúng ta về thôi.” Dane vừa nói vừa vòng tay qua eo tôi. “Bố mẹ cậu có biết cậu làm ở đây không?”

“Không”. Tôi thành thật trả lời

Tôi nghe cậu ấy thở dài. Chúng tôi đi xe buýt về, tôi xuống xe vì đã đến nhà tôi trước. “Cám ơn Dane.”

“Không cần khách sáo thế.” Dane cười với tôi.

Dane rất tử tế, tôi có cảm giác cậu ta rất thích tôi. Nhưng tại sao tôi không thích cậu ta được nhỉ? Trước khi nghĩ tiếp về chuyện đó, tôi phải chuẩn bị sẵn sàng khi vào nhà. Bố mẹ tôi chắc là đang giận dữ lắm đây.

Tôi nhẹ nhàng mở cửa và đấy, họ đang đứng chờ tôi. “Con đi đâu vậy hả?” Mẹ tôi hỏi.

“Con có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” Bố tôi giận dữ hỏi.

Chà, đây là điều tốt phải không? Cả hai cùng đồng lòng dạy bảo tôi.

“Con đi làm.” Tôi đáp.

“Đi làm? Con làm gì hả?” Mẹ tôi hỏi tiếp.

“Con làm ở nhà hàng của dì Eleanor.”

“Tại sao con phải đi làm? Là do bố không cho tiền con đi học à?” Mẹ tức giận.

“Đừng đổ lỗi cho anh.” Bố lại bắt đầu.

“Bố mẹ thôi đi. Đó là quyết định của con.”

Rồi tôi bỏ lên phòng. Tôi ghét họ! Tôi muốn khóc lắm. Hãy nghĩ chuyện gì vui vui đi Emma. Rồi tôi nhớ lại chuyện xảy ra buổi sáng nay. Nicholas đã đụng tôi và muốn đưa tôi đến lớp. Tôi không tin được điều đó. Tôi vui lắm! Tôi đã quên kể lại cho các bạn tôi rồi! Mỗi lần nhớ đến cậu ta là tim tôi đập rất nhanh. Tôi không thể nào ngừng cười được. Tôi biết chắc rằng tôi đã yêu cậu ấy rồi.

...........................................................
Chương 4

Vài ngày sau đó, tôi rất bận rộn, thậm chí không có thời gian để đi chơi với các bạn sau giờ học nữa. Nhưng tôi rất vui vì thỉnh thoảng họ đến nhà hàng dùng bữa.

“Công việc của cậu thế nào rồi?” Susan hỏi tôi.

Chúng tôi đang ngồi trên một băng ghế trong công viên nhỏ của trường. “Có hơi mệt một tí,” tôi trả lời. “Nhưng không sao cả. Tớ thích làm việc ở đó. Mà này, bố mẹ tớ hay hỏi tớ chọn trường Đại học nào để đi học đấy. Tớ vẫn chưa quyết định nữa.”

“Tụi mình học chung một trường nha! Sẽ vui lắm đây!” Susan gợi ý.

“Tớ có liệt kê vài trường rồi. Khoan đã nào, tớ nhớ tớ có viết trong một quyển sổ.” Samantha vừa nói vừa lục lọi trong cặp tìm quyển sổ.

“Bố mẹ tớ bảo tớ nên thử thi vào trường Đại học Roosevelt.” Tôi nói. “Chúng ta cần phải thi đầu vào và có một buổi phỏng vấn nữa à?”

“Đúng rồi.” Eleanor đáp.

“Tớ chưa hỏi bố mẹ về tiền để học Đại học nữa. Có lẽ họ đã dành dụm tiền cho tớ rồi.” Tôi suy đoán.

“Này, nhìn kìa! Nicholas đó.” Susan chỉ tôi.

Tôi nhìn theo và thấy Nicholas đang đi cùng với bạn của cậu ấy. “Đừng chỉ họ như thế!” Tôi rít lên. Họ ngồi trên một băng ghế ở bên kia công viên.

“Cậu biết không Emma, cậu ta sẽ mủi lòng nếu cậu cứ nhìn chằm chằm như vậy đấy.” Elyse chọc ghẹo.

Tôi cười và thôi không nhìn Nicholas nữa. Chúng tôi tiếp tục trò chuyện, nhưng từ lúc đó trở đi, mắt tôi không thể nào không quan sát cậu ấy. Nhưng lần này, khi tôi nhìn, cậu ấy cũng nhìn tôi! Tôi nuốt nước bọt (>”< ). Tôi mừng vì các cô bạn không để ý thấy.

“Tớ sẽ chọn ngành dược” Samantha nói

“Còn tớ chắc sẽ chọn ngành báo chí” Tôi tiếp lời

“Tuyệt đấy! Cậu rất giỏi viết lách mà.” Eleanor khen. “Này các cậu! nhìn đồng hồ này, chúng ta đi thôi, nếu không sẽ trễ học mất.”

“Đã đến giờ rồi à?” Elyse rên rỉ.

Tuy nhiên trước khi đi vào lớp, tôi nhìn Nicholas lần cuối, và lần này thì cậu ta nhìn trực tiếp vào tôi và cuời. Hay thật ra có phải là cậu ấy cười với tôi không? Trời ạ, chắc tôi điên mất rồi!

***

Hôm nay Dane quyết định ăn tối ở nhà hàng tôi đang làm.

“Ừm, hôm nay là món Nhật à?” Dane hỏi.          

“Ừ”

“Vậy cậu mang cho tớ món Tôm với Tempura cà rốt, xúp Miso và trà đá đỏ (Red Ice Tea) nhé.” Cậu ấy cười với tôi.

Tôi cười đáp lại và tiếp tục công việc. Tôi nhìn lại Dane, cậu ta vẫn đang nhìn tôi. Rồi cậu ấy vẫy tay, tôi vẫy chào lại. Tôi nhìn các thực khách khác, hầu như các cô gái đều chú ý đến Dane.

“Bạn trai cháu à?” Dì Veronica hỏi tôi.

“Ồ, không phải đâu ạ.” Tôi lúng túng đáp.

“Cậu ta trông có vẻ được đấy.”

Tôi lại nhìn Dane và cười. Dane không về nhà cho đến khi nhà hàng đóng cửa, mặc cho tôi bảo cậu ấy nên về đi. “Dù cậu có nói gì đi nữa thì tớ vẫn không đi đâu cả.” Dane quả quyết.

“Được thôi” tôi nói

Sau giờ làm, tôi đến chỗ Dane. “Mông tớ ê quá.” Cậu ấy đùa.

Tôi cười và nói “Cậu ngồi đó gần hai tiếng rưỡi còn gì.”

“Không sao cả. Chúng ta đi được chưa?”

“Được. Nhưng chân tớ hơi đau.” Tôi càu nhàu.

Chúng tôi đợi xe buýt đến. “Vậy là cậu chỉ rãnh mỗi cuối tuần à?” Dane hỏi.

“Ừ!” tôi trả lời. “Xe đến rồi.” Xe dừng lại, chúng tôi bước lên. Nhưng bạn biết điều gì làm tôi ngạc nhiên không? Nicholas cũng ở trên xe.

Nicholas thấy chúng tôi, rồi nhìn tôi sau đó nhìn Dane rồi lại quay ra cửa sổ. Dane và tôi ngồi ngay chỗ trống phía trước Nicholas.

“Ngày mai là thứ Bảy, cậu rãnh không?” Dane hỏi tôi.

“Tớ… tớ chưa biết nữa.” Tôi lắp bắp. Tim tôi lại đập nhanh. Nicholas ngồi ngay sau lưng tôi đấy. Cậu ấy nghĩ gì khi nhìn thấy 2 đứa chúng tôi? Cậu ấy có nghĩ Dane và tôi là một cặp không? Dane nhìn tôi với vẻ rất buồn. Cậu ấy biết sự có mặt của Nicholas làm cho tôi trở nên căng thằng.

 “Cậu không tập quần vợt à?” Tôi hỏi

“Có chứ. Nhưng tớ có thể bỏ được.” Dane đáp lại.

“Không được đâu. Cậu phải luyện tập cho trận đầu sắp tới chứ.” Tôi giục

Tôi nghe tiếng thở dài. Nicholas đang lắng nghe chúng tôi nói chuyện chăng? Xe chạy đến chỗ dừng của tôi trước Dane và cả Nicholas nữa nên tôi xuống xe trước họ. Tôi vẫy chào Dane, rồi nhìn sang Nicholas nhưng cậu ấy chẳng màng nhìn tôi. Vậy là tôi đoán cái lần tôi cho là cậu ấy đang nhìn tôi chắc chắn là tưởng tượng rồi. Lúc đó cậu ta đang nhìn ai khác thôi. Rồi tôi lầm lũi vào nhà và không nhìn lại nữa.
 

Bài viết được  Kel Nguyễn dịch, bản quyền thuộc tác giả Luanne Gasilla. Vui lòng ghi tên đầy đủ và trích nguồn mlog.yan.vn khi đăng lại nội dung này. Xin chân thành cảm ơn!

 

loading...
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube