[Truyện ngắn] Những năm tháng ấy (Chương 2)

 

"Phút giây gặp lại, có tưởng tượng đến đâu cũng chẳng thể ngờ được lại trong tình cảnh này…Kẻ mua sắc, kẻ bán thân…"

 Chương Hai

1

“Năm tôi lên mười lăm thì công ty của bố phá sản, nhà cửa và những tài sản có giá trị khác đều bị chủ nợ tịch thu, sau đó bố mẹ ngày nào cũng cãi nhau, đến cuối cùng thì họ ly dị, tôi về ở với mẹ. Quãng thời gian đó trôi qua tuy khó khăn nhưng tôi vẫn có thể cố gắng bình thản đón nhận, vì kết quả ấy tôi sớm đã nhìn ra, chí ít thì bên tôi cũng còn có mẹ, mẹ sẽ không đập phá đồ đạc, không chìm trong men rượu rồi nổi hứng lôi tôi ra quật cho tơi bời như bố.

Từ ngày đó, hai mẹ con tôi về sống với người họ hàng xa đằng ngoại, chịu đủ sự khinh nhục vì chỉ là hạng ăn bám nhà họ. Rất nhiều đêm mẹ ôm tôi ngồi khóc tới tận sáng, lẩm bẩm những gì tôi không nghe rõ. Tôi không biết phải làm sao cho mẹ hết buồn, chỉ cố gắng thật ngoan, để họ hàng không mượn cớ mắng chửi, học hành cũng cố gắng chăm chỉ.

Lúc đó chỉ còn hơn một tháng là tôi phải thi vào cấp ba, nếu nhà vẫn còn điều kiện tôi sẽ được học ở một trường tư nổi tiếng, nhưng mọi sự lại diễn ra không như mong đợi, tôi đành phải cố lao vào học để mong đỗ vào trường công lập bình thường gần đây. Ngày tôi nhận giấy báo đỗ, mẹ dẫn tôi đi ăn ở nhà hàng sang trọng ngày trước cả nhà ba người vẫn thường đến. Mẹ không ăn gì, chỉ nhìn tôi ăn ngon lành, thỉnh thoảng lại mỉm cười. Mơ hồ nhận ra sự khác lạ, nhưng để mẹ vui, tôi cố gắng cười thật nhiều, nói thật nhiều.

Đến gần tối hôm đó, mẹ bảo tôi ngồi chờ ở băng ghế đá gần nhà, bên cạnh là cây phượng vĩ nở hoa đỏ rực, còn mẹ đi mua kem cho tôi. Nhìn theo bóng mẹ gấp gáp đi xa dần, trong lòng tôi bỗng nổi lên nỗi sợ hãi, sợ mẹ sẽ đi mất, không bao giờ về với tôi nữa. Không phải tôi không biết người ta nói gì về mẹ, nói bà mới ly dị chồng mà đã cặp kè với ai đó, nói bà là loại đàn bà không biết xấu hổ, rồi đoán già đoán non rằng chính vì bà mang tiền cho trai nên nhà tôi mới khuynh gia bại sản. Tôi yêu mẹ, tôi tin bà sẽ không bỏ tôi, dù có thế nào chăng nữa. Nhưng giờ phút ấy, niềm tin đó cứ từng chút từng chút bị bào mòn, lung lay sụp đổ như bóng tối đang rơi xuống xung quanh tôi.

Tôi cứ lặng ngốc ngồi đó chờ mẹ về, mang cây kem ốc quế ba vị mà tôi thích nhất về cho tôi. Chờ đến khi trăng lên. Chờ đến khi trăng lặn. Chờ tới khi hửng đông. Chờ đến khi dòng người dần tấp nập trước mắt. Rồi tôi lặng lẽ về nhà người họ hàng, bắt đầu cuộc sống mới… cho đến khi… gặp hắn.”

2

Dạo gần đây công việc tiến hành khá thuận lợi khiến Mạch không khỏi có chút tự mãn với thành quả mình đã lao lực gây dựng. Nhưng có một chuyện khiến cậu cứ thấy khó chịu trong lòng, không biết phải làm sao để giải tỏa. Đó là kể từ sau cuộc gặp mặt bàn chuyện với giám đốc Trương, không, chính xác là từ sau khi gặp tên trai bao kia. Trong men rượu hôm đó, Mạch đã nhầm tưởng cậu ta thành một người quen cũ, trong phút xúc động suýt nữa phá hỏng cuộc vui của lão Trương hại việc kí hợp đồng chậm trễ gần nửa tháng.

Giờ nghĩ lại cũng thấy kì lạ, ánh mắt rưng rưng ấy rất giống, dáng dấp cũng giống, nhưng sao nhìn tổng thể lại không thấy giống chút nào. Cậu ta có nét phong tình được rèn rũa chuyên nghiệp, từng động tác đều gợi lên ham muốn của người đối diện, không hề giống với người kia trong trí nhớ, hơi trầm lặng mà lại có nét trong sáng. Hay do ánh đèn mờ mờ nên không nhìn rõ? Sau khi “buổi bàn chuyện” kết thúc, Mạch cũng không có cơ hội gặp riêng tên trai bao kia, vì cậu ta đã được lão Trương bao trọn một đêm rồi.

Khúc mắc sẽ mãi chỉ là khúc mắc nếu như khúc mắc ấy không hằng đêm đột ngột kéo vào giấc mộng, để rồi biến thành ám ảnh. Có những đêm khung cảnh mùa đông năm năm trước chập chờn tái hiện trong cơn mơ của Mạch, chỉ một mảnh hoang vu tĩnh lặng đến đáng sợ, Mạch cứ mải miết kiếm tìm thứ gì đó, nhưng tìm mọi ngóc ngách đều không thấy, nỗi niềm ân hận thì ngày một trào lên mãnh liệt.

Đi một vòng, hai vòng, ba vòng, đi đến khi đôi chân như muốn đứt lìa nhưng lần nào cũng dừng lại bên cây phượng vĩ xơ xác lá trầm lặng đứng cạnh chiếc ghế đá lạnh lẽo. Cảnh vật ấy hiện lên lạnh lùng chất vấn cậu, vì sao lại rời đi, vì sao lại bỏ mặc. Nhưng bỏ mặc ai, bỏ mặc cái gì, Mạch không nhớ nổi, chỉ biết ôm đầu ngồi bệt xuống đất. Rồi bất chợt ngẩng lên, Mạch thấy một đôi mắt rưng rưng đang nhìn mình chờ đợi, đôi tay chìa ra cố níu lấy.

Trong tim thắt lại, chỉ một tiếng thốt lên không vang vọng: “Minh”. Mạch giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa khắp người, sau phút thất thần liền vùi mặt vào lòng bàn tay, khó nhọc nói ra hai từ “xin lỗi”. 

Giấc mơ kia liên tục lặp lại gần một tháng nay, khiến Mạch ngủ không được, người gầy đi thấy rõ, đôi mắt sáng ngày trước cũng thâm quầng lại. Vài đồng nghiệp quan tâm ân cần hỏi han, chỉ cách chữa bệnh mất ngủ, nhưng riêng Mạch biết, liều thuốc đặc biệt để chữa trị chỉ có duy nhất là phải gặp được tên trai bao kia. Nhưng tận sâu trong lòng Mạch lại sợ phải đối mặt, nên cứ chần chừ mãi, cho đến khi… 

Nhà hàng này không sang trọng lắm, nhưng đối với cuộc gặp mặt của những người “thường thường bậc trung” như Mạch và cô gái ngồi đối diện thì cũng tương đối trang nhã rồi. Cả hai bên đều khá căng thẳng, có lẽ là lần đầu bị ép buộc đi gặp mặt kiểu này. Kể ra thì cũng có chút gấp gáp, Mạch và đối tượng mới chỉ hơn hai mươi, chưa phải loại gái ế trai già, vậy mà hai bên gia đình cứ thúc ép suốt, thế nên mới có lần gặp mặt làm quen hôm nay. Cũng tại mấy cụ ở nhà muốn có cháu bồng sớm, anh trai Mạch cưới vợ gần hai năm mà vẫn chưa được mụn con nào nên các cụ đành gửi gắm hết hi vọng vào thằng út.

Cứ mỗi lần nghĩ tới là Mạch lại âm thầm rủa ông anh trai hàng trăm lần, ông ấy lấy lý do hai vợ chồng muốn dồn hết vào sự nghiệp mà lảng tránh, để mũi dùi chĩa hết vào cậu. Không muốn nghe hai cụ ngày ngày tụng kinh nên Mạch đành chấp thuận nghe theo một lần.

  - À… Uhm… Cô… - Không thể để không khí gượng gạo này kéo dài mãi được, Mạch đành lên tiếng trước, nhưng lại chẳng biết nói gì, đến tên người ta còn không nhớ (~.~)

  - Em tên Bảo Linh, anh Mạch cứ gọi em là Linh được rồi.

  - A ha ha, ừ ừ. Hay là mình cứ gọi món trước nhá.

Mạch cười trừ hai tiếng cho hết thẹn rồi vẫy tay gọi phục vụ. Hai người thảo luận qua một chút rồi gọi vài món đơn giản, vì dù sao cũng chẳng ai có tâm trạng ăn uống. Nhưng lại không ngờ nhờ thế mà tìm được chủ đề nói chuyện, Linh trước đây từng đi làm thêm ở một quán ăn của Pháp, dần dà được đứng bếp một thời gian nên rất rành cách nấu nướng, còn Mạch thì mấy năm gần đây cũng tập tành bếp núc, rồi thích cái việc xào xào nấu nấu này lúc nào không hay.

  - Tiếc nhỉ, biết thế hẹn em ở quán Pháp nào có phải hay không. – Mạch tỏ vẻ tiếc nuối, chép chép miệng, giả vờ như mấy món trước mặt đều không còn mùi vị gì sau khi nghe Linh kể về những món cô đã từng làm.

  - Cái đấy khó gì đâu, hôm nào anh qua nhà, em nấu cho một bữa, đảm bảo ngon hơn ở quán.

Linh cũng tếu táo pha trò, hai người cùng cười, vì được như thế cũng đồng nghĩa mỗi quan hệ của hai người hứa hẹn sau này sẽ rất tốt đẹp. Biết đâu đấy, sang năm ông bà lại có cháu bồng [:>]. Đang thoải mái nói chuyện, bỗng dưng ánh mắt Mạch bị thu hút về phía bàn ăn cách đó hai dãy, người ngồi quay lưng về phía cậu thì không rõ là ai, nhưng người đối diện lại quen thuộc đến lạ lùng. Cậu ta đang nói gì đó rất vui, cả khóe mắt và khóe môi đều tràn ra niềm hạnh phúc vô bờ. Mạch nhíu mày, có thật cậu ta vui đến mức ấy không? Và người đàn ông này, liệu có phải lại là một vị khách lắm tiền nào đó khác? Phải vậy không, tên trai bao kia?

Mạch như bị thôi miên, nhìn chằm chằm vào từng động tác của cậu ta, cố gắng tìm ra điểm chung với một người từng quen biết, lại như cố phủ nhận sự giống nhau kì lạ giữa hai người đó. Có lẽ thế, không thể là người ấy được, người ấy không thể làm cái nghề bán rẻ thân xác như thế này được! Mạch cố gắng kìm nén trái tim đang dội từng nhịp hồi hộp trong lồng ngực, mọi giác quan đều tập trung để quan sát tên trai bao đến nỗi Linh nói gì cũng không nghe rõ, chỉ gật đầu máy móc.

Người đàn ông hình như vừa nói câu gì đó rất tức cười khiến cậu ta không nhịn được mà cười vang lên, rồi bất chợt nhăn mặt bĩu môi trêu chọc. Mạch cảm nhận rõ một tiếng “thịch” rất mạnh vang lên trong mình. Không thể thế được! Không được! Không…

  - KHÔNG ĐƯỢC!

Cả nhà hàng dừng lại sững sờ vì tiếng hét của Mạch, còn Mạch thì vẫn thở dốc, nhìn chằm chằm như chỉ muốn ăn tươi nuốt sống tên trai bao kia. Cậu ta có vẻ cũng cảm thấy kì lạ trước thái độ của Mạch, nên khẽ nhíu mày rồi lại quay sang người đàn ông kia lắc đầu khó hiểu.

Những hình ảnh quá khứ và hiện tại cứ đan xen nhau trong đầu Mạch, một bên là thằng bạn hồn nhiên đến mức ngây thơ, một bên là tên trai bao với kĩ thuật ve vãn điêu luyện, hai con người khác xa nhau một trời một vực như thế, nhưng lại có khoảnh khắc ghép lại trùng hợp đến kì lạ, khi rưng rưng ngước nhìn Mạch, khi cố ý bĩu môi trêu chọc. Mạch gằn từng tiếng trong cổ họng, không biết cảm xúc lúc này của mình là tức giận, là bàng hoàng ngạc nhiên hay vui mừng, hay sợ hãi. Chỉ biết giờ thì cậu đã nhận ra rồi, nhận ra người đó là ai rồi….

  - Tôi-bảo-cậu-không-được-làm-thế-với-bất-kì-ai. Ngoài-Tôi!

Phải, không được nhìn ai bằng ánh mắt chứa trọn cả người đó nữa, không được cười đùa với ai vô ý như thế nữa, không được bĩu môi trêu ai nữa. Vì cậu biết không? Minh à! Mỗi lần như thế, sẽ chẳng ai kìm lại được ôm chặt lấy cậu ngay lúc đó… như mình đâu…

Nhưng đáng nực cười thay, cậu ta lại chẳng hề để Mạch vào trong mắt, mặc cậu có những hành động khó hiểu, chỉ phẩy phẩy tay cho qua rồi tiếp tục nói chuyện tiếp với người đàn ông đối diện. Những hành động “xem như không liên quan” đó càng khiến Mạch như phát điên, bao dồn nén trong năm năm trào ra không báo trước. Mạch đập bàn đứng dậy, đi tới trước cậu ta, cầm cốc nước hất thẳng vào mặt.

  - Không biết xấu hổ!

Lần này thì tên trai bao đó buộc phải ngẩng lên nhìn Mạch, nhưng lại chẳng có sự tức giận nào trong ánh mắt cả, chỉ có khinh bỉ, đúng, chỉ có khinh bỉ. Ai đáng khinh hơn? Kẻ phá đám? Hay kẻ đi làm đĩ? Người đàn ông kia sau phút ngỡ ngàng liền trợn mắt định táng cho Mạch một đấm, nhưng lại chậm một bước bị Mạch đấm cho ngã dúi dụi trên sàn. Khách khứa trong nhà hàng xôn xao cả lên vì vụ ẩu đả, nhao nhao đứng dậy hóng chuyện. Nhân lúc bảo vệ còn chưa tới, Mạch cầm lấy cổ tay tên cậu ta nhất quyết lôi thẳng ra ngoài, trước khi đi còn không quên tặng lại cho người đàn ông kia một câu: “Không biết nhục!” [ =.=!]

Đường phố vắng tanh, dù bây giờ vào tối còn chưa lâu, hai bên đèn đường phả xuống ánh sáng vàng nhạt, để mặc cho làn mưa vẽ những nét nguệch ngoạc đan khít nhau tạo thành từng cột từng cột mưa bụi. Khung cảnh tĩnh lặng bỗng chốc bị tiếng bước chân gấp gáp khua lên phá bĩnh, từng cột mưa bị hơi thở cuốn theo khẽ rùng mình rồi nhanh chóng ổn định lại, cần mẫn đứng đó giữa không gian lạnh lẽo.

Đi được một đoạn khá xa, cảm xúc cũng dần bình ổn, lúc này Mạch mới nhận ra cánh tay mình vẫn nắm đang run lên khe khẽ. Giật mình quay đầu, cậu thấy người này chỉ mặc chiếc áo len mỏng, áo khoác có lẽ để ở nhà hàng kia rồi, từng đợt gió lạnh lùa qua khiến cậu ta không khỏi rùng mình nhưng trên nét mặt thủy chung chỉ treo nụ cười hờ hững. Chẳng hiểu sao cơn bực mình lại bùng lên trong Mạch, nhưng không tìm được cái cớ phát giận cậu chỉ biết trừng mắt với cậu ta.

Nụ cười như có như không bỗng dưng nhếch thành cái cười mỉa mai, tên trai bao đó nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Mạch, để lại cái liếc mắt rồi quay đầu bước thẳng về hướng chiếc ô tô đỏ chót đang tiến lại từ phía nhà hàng. Mạch đờ đẫn đứng tại chỗ nhìn người mới vừa nãy mình còn nắm tay thật chặt mà giờ cứ từng chút từng chút xa dần. Khi cậu ta sắp bước vào chiếc ô tô, không kìm được Mạch bật thành tiếng gọi khô khốc, nhưng chẳng kịp nữa rồi, chiếc ô tô phóng vút đi để lại một vệt sáng mờ ảo.

   - Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi… Minh à…

Độc bước giữa con phố vắng lặng cùng những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt, Mạch bỗng muốn phá tan cảm giác trống rỗng trong lòng, muốn lấp đầy bằng niềm vui và hạnh phúc khi gặp lại một người bạn chính mình đã buông tay đánh mất. Nhưng cứ càng cố lại càng khoét sâu hơn lỗ trống trong tim. Chỉ là một thằng bạn như bao thằng bạn mà cậu đã mất liên lạc từ lúc lên đại học  thôi mà, không cần phải bận tâm quá nhiều, mặc kệ cậu ta đã trải qua những gì, bây giờ sống ra sao. Mạch tự huyễn hoặc mình thế, nhưng hình ảnh Minh uốn éo trên đùi những gã khách làng chơi khiến tâm can như bị ai đó siết chặt. Không được, không thể làm ngơ được, chẳng phải đã bảo bạn bè thì phải giúp đỡ nhau sao, chắc chắn cậu ta có nỗi khổ riêng nên mới đi làm cái nghề này nên Mạch sẽ tìm cách giúp cậu ta, chỉ là giúp cậu ta thoát ra khỏi vũng lầy ấy thôi, để trở về với cuộc sống bình thường…trở về với cuộc sống bình thường…

… hay… trở về… bên ai…

Mạch lảo đảo bước vào quán bar, lia mắt nhìn khắp nơi cố tìm ra một người trong đám đông lúc nhúc ở đây. Nhưng không thấy, rõ ràng ông Hoàng đã nói là lần trước gặp Minh ở đây để mua một tối của cậu ta cho lão già Trương cơ mà. Cậu ta hẳn là hay đến đây tìm khách. Sao không thấy? Mạch mất tự chủ, phải xô trái đẩy đám người trước mặt hòng tìm cho được Minh.

Từ buổi tối lần trước tình cờ gặp lại Minh, Mạch tìm hết mọi cách mò cho được cách liên lạc với Minh, nhưng ngoài cái quán bar này cậu chẳng biết phải đi đâu để tìm nữa.

Cũng vì thế đêm nào Mạch cũng đắm mình trong men rượu rồi lại lảo đảo vào đây tìm một vòng, mới đầu còn im lặng tìm tìm, sau thì gào khóc, rồi lại cười như điên như dại.

 Bảo vệ mấy hôm đầu còn phản ứng, tẩn cho Mạch một trận rồi ném ra ngoài, sau chẳng hiểu sao cứ mặc cậu làm gì thì làm, miễn là không quá phiền nhiễu. Nhưng hôm nay chẳng phiền đến bảo vệ, mấy tên khách bị Mạch xô đẩy ngã dúi dụi nổi điên lên quại cho cậu vài đấm nằm lê lết ở bậc cầu thang. Hơi rượu bốc lên đầu khiến Mạch chẳng còn chút sức lực nào để chống cự, nhưng cũng nhờ thế lại không hề có cảm giác đau. Cậu ngờ ngệch ngồi bệt ở bậc cửa, mắt cứ ngóng xa xa ra bên ngoài.

Chẳng biết bao lâu sau, có bóng người lướt qua khiến Mạch giật mình, cơn say bỗng dưng bay gần hết. Là Minh, bóng dáng đó là Minh. Nhưng bên cạnh lại có một tên khách khác, hắn mặc bộ com-lê khá chỉnh tề, không nhìn rõ là ai, mà Mạch cũng chẳng quan tâm hắn là ai chỉ để ý Minh bước lên xe của hắn rồi hai người phóng vụt đi. Mạch chợt choàng lên đứng dậy, nhưng vì quá bất ngờ mà sây sẩm mặt mày, phải một lúc mới bình thường lại được liền chạy đi tìm chiếc xe máy của mình phóng đuổi theo. 

Rong ruổi qua phố này ngách kia, cuối cùng chiếc ô tô đen cũng dừng lại trước một dãy nhà khá bình thường. Minh bước ra khỏi xe, mỉm cười chào tên khách rồi định quay người bước đi, bỗng cậu ta khựng lại, cúi đầu xuống gần cửa xe, tên khách hơi nhoài ra một chút quàng chiếc khăn ống vào cổ Minh, vuốt vuốt hai bên má cậu ta nói gì đó khiến Minh thoáng cười. Mạch đứng từ xa dõi theo, cảm xúc cũng như không gian xung quanh, lạnh lẽo, hoặc cũng là chẳng cảm thấy gì. Chờ đến khi chiếc ô tô rời đi rồi Mạch mới rồ ga tới, dừng kít lại trước mặt Minh.

Minh thoáng nhíu mày rồi bình thản đối diện với vẻ mặt lạnh như băng của Mạch. Mạch thì trầm lặng quan sát Minh. Sau năm năm, giờ cậu mới có cơ hội nhìn Minh ở cự ly gần thế này, tỉ mỉ nhìn, tỉ mỉ ghi nhớ, tỉ mỉ đánh giá. Minh thay đổi khá nhiều, tuy dáng người vẫn gầy và lùn như thế nhưng đôi mắt không còn hay cụp xuống tự ti như trước mà ngẩng lên nhìn mọi vật một cách kiêu ngạo, khiến gương mặt có vẻ cao và sáng lên không ít. Hàng lông mày đậm, đôi mắt cong cong đẹp đến đầy phong tình là điểm nhấn duy nhất trên gương mặt Minh.

Nếu ngày trước đôi mắt này khiến Minh ngây thơ bao nhiêu thì giờ đây lại khiến Minh thêm mị hoặc bấy nhiêu. Chiếc mũi không cao, đôi môi cũng không đỏ thắm nhưng khóe miệng sâu, khi cười tươi chắc chắn sẽ có một lúm đồng tiền ở má trái nhìn ngây ngô mà hiền hiền. Đôi môi ấy giờ hơi mím lại, có lẽ vì lạnh, cũng có thể vì phải kìm nén điều gì đó. Quần áo khoác trên mình tuy không phải đồ hiệu gì sang trọng, nhưng cũng đủ đẹp, đủ ấm, còn khiến Minh tròn tròn, nhìn tổng thể có chút ngộ nghĩnh. Vậy thì tại sao, tại sao…

  - Sao phải làm cái nghề này?

Mạch phun ra mấy câu chữ không cảm xúc, kiểu chất vấn mà như khẳng định, chờ đợi Minh giải thích hay ít nhất là cố che giấu. Nhưng trái lại, Minh chỉ ngạc nhiên hỏi Mạch:

  - Cậu… là ai?

Khoảnh khắc đó bỗng như có gió ào ào thổi đến vậy mà mọi thứ vẫn im lặng lạ kì. Mạch lạnh lùng tựa vào chiếc xe máy nhìn Minh còn Minh thì nghi hoặc hỏi lại Mạch. Khoảng cách gần trong gang tấc lại xa xôi tựa nghìn trùng. Là khoảng cách địa lý, khoảng cách thời gian hay khoảng cách trong con tim đây? Có lẽ là cả ba. Có những người ta từng ngỡ là sẽ gắn bó như da thịt, rồi bỗng một ngày nhận ra lại quá đỗi xa xôi đến vậy. Vì đôi khi ta hờ hững không hay biết… mọi thứ rồi sẽ đổi thay…

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả MKT, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

 

 

0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT LIKE
0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT LOVE
0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT HAHA
0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT WOW
0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT CRY
0 BÌNH CHỌN BÀI VIẾT ANGRY

Truyện ngắn: Bóng đèn ở cửa xe buýt

[Truyện ngắn] Hoa hồng vàng

[Truyện ngắn] Những năm tháng ấy (Chương 1)

truyện ngắn

tình yêu

Xã hội 4 giờ trước

"Người đồng tính, song tính không có gì là sai trái. Hãy cố gắng sống thật với chính bản thân và với những người khác".

WAGs Hậu Trường 6 giờ trước

Sam Cooke là cái tên được xướng cho ngôi vị Quả bóng hồng năm 2016.

Bí ẩn 6 giờ trước

Nhiều người không biết rằng câu chuyện về búp bê Robert làcó thật và đã tồn tại hơn 100 năm ở Mỹ.

Sao Đông Sao Kpop 6 giờ trước

Nếu bạn là một người hâm mộ chân chính, hãy nên biết thể hiện tình yêu với thần tượng của mình đúng cách và có chừng mực.

Sao Việt Sao Việt 24h 7 giờ trước

Để làm vui lòng bà xã Thu Trang, Tiến Luật đã tự tay tổ chức bữa tiệc sinh nhật bất ngờ, ấm cúng.

Sao Việt Sao Việt 24h 7 giờ trước

Các tờ báo lớn của Hàn Quốc đồng loạt đăng tải hình ảnh phần biểu diễn Đông Nhi tại Asia Song Festival và dành nhiều lời khen có cánh.

Sao Đông 7 giờ trước

Không phải ngẫu nhiên mà “cậu út” của Big Bang lại có một cuộc sống khiến người người người ngưỡng mộ đến như vậy.

Sao Việt Sao Việt 24h 7 giờ trước

Nữ ca sĩ Đông Nhi đã khiến khán giả vô cùng thích thú với màn biểu diễn trên sân khấu Asia Song Festival 2017.

Đại diện BTC của chương trình Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2017 đã có những chia sẻ giữa "tâm bão" tin đồn thất thiệt.

Người đẹp 7 giờ trước

Cô người mẫu Natalia Gurova của Nga đã có một pha nhớ đời vì bị chỉ trích và phạt nặng khi hồn nhiên ngắt hoa sen chụp hình.

X Đóng