[Truyện ngắn] Những năm tháng ấy (Chương 1)

| 12:00 - 17/07/2014

"Phút giây gặp lại, có tưởng tượng đến đâu cũng chẳng thể ngờ được lại trong tình cảnh này… Kẻ mua sắc, kẻ bán thân…"

[Truyện ngắn] Những năm tháng ấy (Chương 1)

“Chờ một lát, tôi quay lại liền!"

Mỉm cười? Ừ, có lẽ tôi nên làm vậy, như hàng nghìn lần trước đây, để che đi sự thất vọng khi nhìn theo tấm lưng hắn dần mất hút trong dòng người bất tận, rồi ngẩn ngơ vì nụ cười hắn bỏ lại. Nhưng lần này thì khác, tôi muốn níu kéo, chỉ một lần này thôi…

  - Ở lại một lúc rồi hãy đi.

Tôi ngẩng lên nhìn hắn, dưới ánh nắng nhợt nhạt hanh khô giữa mùa đông không hiểu sao tôi vẫn thấy nụ cười của hắn thật chói mắt. Nơi khóe môi nhỏ đầy, đỏ tươi như màu quả sơ ri ấy đang vẽ lên niềm vui chưa kịp ngăn lại của hắn, đó là niềm hạnh phúc mà hắn không cần và chưa bao giờ che giấu, niềm hạnh phúc không có tôi, cũng sẽ không dành cho tôi. Nụ cười còn sáng hơn cả mặt trời, ấm hơn cả nắng giờ khắc này lại đâm vào tim còn đau hơn trực tiếp bị một cây kim nhọn chọc ngoáy vào. Tôi biết, sự cố gắng yếu ớt cuối cùng này cũng không đủ giữ hắn ở lại…

  - Thanh đang đợi, cậu chờ chút đi, tôi chạy qua chỗ cô ấy một tí rồi về liền.

Tôi thật sự muốn hét lên, bảo hắn rằng đừng có cười nữa, đừng có tí tí lại Thanh, chốc chốc lại Thanh, chỉ cần cô ta gọi là bất chấp mọi chuyện đều chạy tới, bảo hắn đừng có đi nữa, đừng… bỏ tôi ở lại… một lần thôi. Nhưng tôi không làm được, tôi không lỡ dập tắt thứ ánh sáng lấp lánh của nụ cười ấy. Tôi vẫn mong có một ngày mình nằm trọn trong ánh mắt đó, được mỉm cười đáp lại hắn, được dang vòng tay chờ hắn tới… Tất cả nỗi mong ngóng dồn nén ba năm nay, tôi sẽ đặt hết vào lần này… Giơ tay ra, níu lấy vạt áo hắn… hi vọng…

  - Nay cậu làm sao vậy? Rồi, tôi hứa, tôi sẽ về!

… vậy mà… sự khó chịu trong giọng nói hắn đã đập tan tất cả mất rồi…

Bàn tay vô lực buông thõng xuống, bỏ mặc hắn dứt khoát ra đi.

“Hứa”? Bao lần hắn hứa rồi? Bao lần chỉ có cái bóng chính mình bầu bạn trong khi chờ hắn rồi? Kí ức ba năm ấy, đẹp đẽ cũng nhiều đấy, nhưng đến lúc vùi nó thật sâu rồi, thậm chí phải chà đạp, chỉ cần quên!

Ngẩng mặt lên nhìn tàn cây xơ xác vì trận gió đông bắc tràn về đêm qua, tôi tự hứa với chính mình sẽ chôn nước mắt khóc vì hắn ở đây, mãi mãi.”

2

Đoạn kí ức cuối cùng này hình như đã được chính gốc phượng vĩ đó lưu lại, tầng tầng lớp lớp những vạt nắng nhạt màu được giấu sâu trong lớp gỗ mục, cả cái lạnh giữa đông và nụ cười chói sáng ấy cũng bị chôn vùi dưới gốc rễ bám đầy đất đá. Vì năm tháng nên những tàn lá xanh ngắt dần héo úa hay chính vì mảnh kí ức ấy nên sức sống của thân cây ngày một bị rút cạn, để đến bây giờ chỉ còn là gốc cây xiêu vẹo, cắm vào nền đất vô hồn. Ngoảnh mặt lại, người còn nhưng cảnh mất, có chăng chỉ là mơ hồ những vệt sáng trong tâm tưởng vẫn nằm đó mà thôi. Năm năm trôi qua, có những thứ đã không thể làm lại được nữa…

  - Ở đây?

  - Phải. Chờ một lát có người đến đón.

Nói rồi tên lùn đầu trọc mặt mũi bặm trợn với vết sẹo vắt ngang cằm vội vã quay trở lại chiếc xe ô tô loang lổ những khoảng bị tróc sơn, nhấn ga, rút nhanh gọn. Nhiệm vụ của hắn chỉ có thế, lấy địa chỉ, đưa “hàng” rồi về nhận tiền boa, mọi thứ khác đều có “chủ mối” lo hết rồi. Còn lại người thanh niên đó lặng lẽ đứng nhìn cây phượng vĩ khô cằn bên cạnh chiếc ghế đá phủ lớp bụi trắng xóa. Khung cảnh điêu tàn càng thêm hoang dại với phông nền đằng sau là một công trình đang thi công dang dở.

Trời giữa đông rét buốt, những cơn gió như lưỡi dao băng lướt nhẹ qua, cuốn theo ít mưa bụi càng khiến không gian thêm lạnh lẽo, vậy mà người kia với chỉ chiếc áo khoác dạ chùng ngang gối lại không hề run lên dù một lần. Ánh mắt người đó chìm vào gốc cây phượng vĩ, dường như đang tìm kiếm trong ấy chút hơi ấm, dường như lại mông lung vô hồn. Cho đến khi một chiếc ô tô khác phanh gấp dưới lòng đường, hai tiếng còi khô khốc vang lên, người thanh niên mới giật mình quay lại. Trên ô tô, một người đàn ông nét mặt có chút khẩn trương hất nhẹ đầu, biểu đạt muốn người kia lên xe. Khẽ cúi mi, người thanh niên lặng lẽ mở cửa, yên vị ngồi ghế sau, đưa mắt liếc nhìn gốc cây khô lần cuối. Chiếc xe đen bóng lướt nhẹ đi, bỏ lại không khí lạnh lẽo để chuẩn bị lao vào cuộc hoan lạc mới.

Không khí trong phòng tuy ấm áp nhưng ngột ngạt, ánh đèn lờ mờ chập chờn hư hư thực thực cùng điệu nhạc du dương khiến người ta cảm giác đang lạc vào động bàn tơ, có chút kích thích và sợ hãi đan xen. Hương rượu vang nhàn nhạt hòa lẫn khói thuốc lởn vởn trong không gian. Tiếng nói khe khẽ, rồi lại tiếng cười sỗ sàng. Một dãy ghế bọc da thú chen chúc sáu người nhưng ai cũng có cảm giác thoải mái, hoặc chí ít gương mặt họ cũng biểu hiện sự thỏa mãn, hài lòng. Hai lão già tóc hoa râm, gương mặt hồng nhuận một cách khác thường chẳng biết vì rượu hay vì thuốc kích dục, một tay cầm ly vang óng ánh sắc đỏ, một tay mân mê đùi cô ả đang uốn éo ngồi cạnh. Riêng lão ngồi trên cùng, vị trí trịnh trọng nhất, trong tay không phải rượu mà là điếu xì gà to hơn hai ngón tay, không phải một ả thân hình nóng bỏng mà là một người thanh niên đang liếc gã bằng ánh mắt chào gọi khiêu gợi nhất.

Trong không khí tràn ngập sắc dục như vậy, người đàn ông tầm trên dưới ba mươi ngồi ở dãy ghế đối diện lại không ngừng nhấp nhỏm, hết nhìn sắc mặt lão già ngồi đầu lại ngóng ra cửa đợi ai đó. Dường như đã hết kiên nhẫn, lão già kia chau mày, gẩy gẩy điều xì gà cho rơi tàn thuốc, cất giọng trầm trầm uy nghiêm ẩn chứa nét cáo già nguy hiểm.

  - Sao còn chưa tới?

Người đàn ông đối diện lập tức xum xoe vừa thầm chửi tên nhóc con kia làm gì mà giờ này còn chưa vác mặt đến.

  - Một lát nữa sẽ tới, một lát nữa sẽ tới ngay mà, ngài chờ…A... !

Ông ta còn chưa nói hết câu cửa phòng bỗng bật mở, gió lạnh theo đà lùa vào khiến hai lão già tóc hoa râm cụt hứng, buông người đẹp bên cạnh ra vừa lầm bầm chửi vừa nhấp ngụm rượu cho ấm người. Người đàn ông kia lập tức chạy ra cửa đón anh chàng mới vào, hớn hở cười giới thiệu.

  - Lại đây, chào giám đốc Trương đi. Giám đốc, đây là trưởng phòng kế hoạch bên đó, rất có tiền đồ, còn chưa tới hai lăm tuổi đã làm đến cái chức này rồi. Công việc cứ yên tâm bàn bạc với hắn.

Anh chàng kia cũng rất tức thời, bỏ ngay chiếc ba lô đang khoác xuống, cúi đầu chào hối lỗi.

  - Hân hạnh gặp giám đốc, đã để ngài phải chờ rồi, thật xin lỗi.

Lão già khẽ chau mày, thấy chướng mắt vì cách ăn mặc như đang đi gặp bạn chứ không phải đi bàn chuyện làm ăn của anh chàng kia. Đâu ra cái thứ áo khoác thì xẻ năm xẻ bảy, cúc đính lung tung, áo trong lòi ra khỏi áo ngoài, quần bó sát rạt mà đi cái giày to tướng, chưa kể đầu tóc vuốt keo dựng lỉa chỉa. Lão hầm hừ bực mình:

  - Cậu là Mạch, trưởng phòng kế hoạch của khu mua sắm Thiên Trường?

Nhận thấy ánh mắt dò xét khó chịu của lão giám đốc Trương, anh chàng tên Mạch cười gượng hai tiếng khẳng định.

  - Vâng, để giám đốc chờ lâu, sẽ đến bồi tội với ngài, rồi chúng ta cùng bàn chuyện.

Xem như không phải hạng nít ranh không hiểu chuyện, lão Trương tạm cho qua, gật gật đầu rồi phân phó người bên cạnh mình.

  - Tới rót rượu cho cậu ta.

Đến lúc này Mạch mới để ý bên cạnh lão Trương còn một người nữa, cứ tưởng là cô nàng ngực tấn công mông phòng thủ nào đó, ai ngờ bước ra từ khoảng tối lại là một người con trai mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn bạc, cúc cổ bị mở, hé ra phần ngực trắng mềm, dáng nhỏ nhắn hơi yếu đuối làm trỗi lên ham muốn che chở cho người đối diện.

Cậu ta cúi đầu đi đến chỗ Mạch, lặng lẽ cầm lên chai rượu vang rồi thuần thục rót vào ly thủy tinh. Tiếng rượu chảy từ từ, va đập vào thành ly vang lên rõ mồn một bên tai Mạch, đôi mắt không tự chủ mà cứ nhìn từng động tác của người kia, cảm thấy rất quen thuộc mà không nhớ rõ được là ai. Tận đến khi rượu đã yên tĩnh nằm trong nửa chiếc ly, người kia cũng về lại chỗ cũ của mình Mạch mới giật mình hoàn hồn. Cậu liếc liếc mắt với gã đàn ông bên cạnh, ý hỏi có phải người kia là “món quà” được chuẩn bị sẵn cho lão Trương đó không? Người đàn ông gật gật đầu, ánh mắt vẫn còn chút oán trách sao cậu lại đến muộn vậy, hại hắn khổ sở chống đỡ.

Mạch thoáng nhíu mày, không ngờ đúng là có cái dịch vụ trai bao này, là dân làm ăn thường xuyên phải lui tới những chỗ toàn “bướm đêm” thì chuyện gái gú cậu đã thấy nhiều, còn vụ trai gọi kiểu này thì là lần đầu. Lúc đầu mới nghe ông anh Hoàng, tức là cái ông trên dưới ba mươi đang ngồi cạnh cậu đây, nói lão Trương có sở thích đặc biệt cậu còn không tin, giờ chính mắt thấy cũng không khỏi bất ngờ. Tự hỏi, là dạng gì mà phải đi làm cái nghề này, đàn ông với đàn ông… Nghĩ đến đó, trong lòng Mạch chợt nhói lên, nhiều cảm xúc đang muốn ồ ạt tràn về. Cũng may, Hoàng ngồi bên cạnh thấy cậu đờ đẫn liền huých nhẹ một cái. Mạch lại toét miệng cười, bắt đầu niềm nở nào chúc, nào mời ba lão già kia, rồi mân mê sang bàn công chuyện.

Số là Mạch mới được cử làm trưởng phòng kế hoạch chi nhánh mới mở ven ngoại ô của khu mua sắm Thiên Trường. Để chi nhánh mới này nhanh chóng phát triển, Mạch phải đi móc nối với rất nhiều đại gia kinh doanh các mặt hàng cao cấp với thương hiệu uy tín, khiến họ cung cấp mặt hàng hoặc mở khu bày bán ở đây. Là việc quan trọng, nên Mạch không chỉ bàn chuyện trên bàn giấy tờ suông mà phải đi điều tra sở thích của mấy đại gia này, vừa thỏa mãn nhu cầu cho họ, vừa tiếp cận dần vấn đề để đảm bảo kết quả xuôi lọt. Lần này là giám đốc công ty mỹ phẩm khá nổi tiếng, với sở thích cũng khá là đặc biệt: trai bao.

Gần hai tiếng đồng hồ trôi qua, men rượu ngọt lan từ đầu môi xuống tận tâm can rồi ngấm dần lên óc, Mạch đã mơ màng say, có chút choáng váng nhưng vẫn phải cố thanh tỉnh để kí kết được hợp đồng với mấy lão già ngồi đối diện. Rượu vang xịn có khác, đến cách làm cho người ta say cũng đậm chất “thượng lưu”. Nhưng cái lũ tự cho mình là “thượng lưu” ấy lại đáng mỉa mai thay, đang phè phỡn cùng mấy thứ “đồ chơi sống” của mình, lộ đủ mặt hám sắc hám tình.

Hai lão già tóc hoa râm thì ngả ngớn trên ghế, mặt vùi vào ngực mấy cô ả váy áo xộc xệch còn tay không ngừng lần mò trong áo ả. Thỉnh thoảng có tiếng cười khe khẽ kích tình vang lên, rồi tiếng thở nặng nhọc kèm âm thanh rên rỉ làm không gian đã mờ ảo càng thêm ám muội. Lão giám đốc Trương cũng không ngoại lệ, lão đặt tên trai bao kia lên đùi, tỳ đôi môi thâm xám lên cổ cậu ta mà hôn hít, một tay cởi tiếp hàng cúc trên chiếc áo sơ mi, một tay không ngừng xoa nắn những điểm nhạy cảm của cậu ta. Chẳng hiểu sao Mạch lại để ý cậu ta đến vậy, mặc dù vì ánh sáng mờ mờ trong phòng và hơi rượu khiến Mạch không thể nhìn rõ mặt cậu ta, nhưng vẫn thấy được vệt hồng nổi trên gò má nhỏ, đôi môi đầy hé mở, lồng ngực phập phồng, cơ thể không tự chủ mà uốn éo theo những lần lão Trương xoa nắn.

Đôi mắt cậu ta mơ màng, phủ một lớp sương mỏng, cảm tưởng chỉ lúc nữa thôi lớp sương kia sẽ đọng thành hạt dưới làn mi cong. Bỗng nhiên, đôi mắt ấy liếc về phía Mạch, biểu cảm trên gương mặt cũng thay đổi, nỗi thương đau chợt lan ra lấp đi sự mê muội của sắc dục, đôi mắt rưng rưng như chờ đợi, như cầu khẩn. Trái tim không ai chạm vào bỗng quặn thắt, từng đường nét quen thuộc đã khắc sâu vào tâm khảm, cũng biểu tình đó, ánh mắt đó, năm năm trước một người đã nhìn Mạch như vậy, bàn tay còn cố níu lấy vạt áo cậu. Nhưng một phút vô tình đã mang đến những năm tháng đằng đẵng sống dằn vặt. Hương rượu nồng vương trên đầu mũi, cay cay... Phút giây gặp lại, có tưởng tượng đến đâu cũng chẳng thể ngờ được lại trong tình cảnh này… Kẻ mua sắc, kẻ bán thân…
 
 
Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả MKT, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!