Truyện ngắn: Bình minh trên biển (Phần.1)

|

Giả như sáng ngủ dậy có một người bên cạnh, cùng ngắm bình minh trên chiếc thuyền mà tôi đang lênh đênh ngoài khơi xa. Tôi sẽ hạnh phúc biết bao!

 

1.

Tôi quen Lan Vi trước khi quen anh. Đó cũng là một duyên số. Đối với tôi, chỉ cần gặp nhau, cùng nhau ngồi nói chuyện, cùng nhìn vào mắt nhau, hiểu được phần nào tâm tư của đối phương, thì đó chính là duyên số. Lan Vi là cô gái xinh đẹp, nhưng là kiểu xinh đẹp đại trà. Cô ấy là kiểu người phóng khoáng, luôn sợ cô đơn, nên lúc nào cũng tìm đến náo nhiệt để thoát khỏi tịch mịch. Cũng bởi vì tính cách đó, mà mùa đông năm hai mươi tuổi, chúng tôi đã gặp nhau.

Lần đầu tiên gặp nhau là ở trong một quán bar, Lan Vi mặc một chiếc áo len rất dày, quần jeans rách gối, chân đi một đôi giày Converse màu đen. Cô ấy ngồi uống rượu ngay bên cạnh tôi, bartender nói nó có tên là Mood Indigo. Lan Vi thích loại đó. Còn nữa, sau khi uống Mood Indigo, cô ấy nhất định sẽ nói mình rất hoang dã và bản năng. Thường không thích cô đơn, tĩnh lặng. Thèm khát ánh sáng và hơi người.

Lan Vi cười, đó chính là tuổi trẻ của tớ.

Tôi nói với Lan Vi rằng: “Nếu cậu sợ cô đơn và tịch mịch thì cậu có thể ở cùng với tớ. Chúng ta ai cũng sợ điều đó, cả thế giới này đều sợ cô đơn Lan Vi ạ!”

Lan Vi vẫn cười, các ngón tay của cô ấy chới với trong ánh nắng ngoài cửa sổ. Đôi mắt chăm chú vào sự đụng chạm đó, rồi cô đáp: “Không phải tớ sợ cô đơn, mà là sợ phải đối diện với chính bản thân mình.”

Đó cũng là lý do vì sao mà có một số người đã phải tìm đến cái chết để thoát khỏi cuộc sống này. Phật dạy, kẻ thù lớn nhất của con người là chính họ. Tôi luôn tin vào điều đó!

Lan Vi sống một mình ở phía Tây thành phố. Cô kể, trước đó tớ có sống cùng một con mèo đen mắt xanh, nhưng rồi nó tự nhiên biến mất. Vũ ạ, là tự nhiên biến mất nhé. Đó là một sự tước đoạt rất vô lý của ông trời.

Tôi hỏi: “Sao cậu không yêu một ai đó? Lan Vi, cậu là một cô gái xinh đẹp.”

“Nhưng không có ai nhớ được khuôn mặt của tớ. Ngay đến chính cậu cũng nói tớ có một khuôn mặt đại trà rồi còn gì?”

“Không phải, Lan Vi, cậu đang tự ti.”

“Tớ chưa bao giờ nghĩ mình tự ti. Mà là những người tớ muốn đến gần đều không thể nhớ khuôn mặt của tớ. Đó là một điều khiến tớ thực sự bị tổn thương.”

Lan Vi luôn nghĩ không ai có thể nhớ được khuôn mặt của cô ấy ngay từ lần đầu tiên gặp. Cô ấy rất cố chấp, chỉ tin vào bản thân mình, nhưng lại luôn sợ hãi nó. Tôi thì ngược lại, tôi luôn nghĩ Lan Vi là cô gái thú vị, ai gặp lần đầu cũng sẽ nhớ mãi không quên. Trên người Lan Vi có một mùi hương rất đặc biệt, đó không phải là hương thơm. Mà giống như một loại chất kích thích.

Tôi bước đến bên cạnh Lan Vi, đặt tay lên vai cô, cùng ngắm nhìn bầu trời cao rộng bên ngoài. Bây giờ đang là giữa tháng 6, rất thích hợp để ngắm trời xanh. Tôi thích mùa hè, tôi luôn cho rằng mùa hè chính là mùa của tôi. Cứ mỗi độ hè sang, là tôi lại thấy lòng rất vui vẻ. Giống như thấy người tình phương xa đã trở về sau một năm xa cách.

Vào mùa hè, lúc rảnh rỗi tôi thường ngồi viết truyện, hoặc là đi mua sắm. Cả tôi và Lan Vi đều có rất nhiều thời gian. Tôi là tác giả văn học mạng kiêm phóng viên tự do. Còn Lan Vi, cô ấy là một biên kịch. Có thể vì vậy mà chúng tôi mới thân với nhau.

Duyên số đôi khi cũng cần phải có lý do.

Sau đó, Lan Vi cũng quyết định là sẽ dọn đến ở cùng tôi. Tôi rất vui vì điều đó. Không phải vì căn nhà có thêm một người, không phải vì tôi sẽ bớt cô đơn và trống trải... Mà đó là có một người, cùng với tôi sống cuộc sống này.

Tôi luôn tự nghĩ mình như đang ở trên một con thuyền độc mộc, lãng đãng trôi qua cuộc đời. Mỗi sáng ngủ dậy, tôi thường nhìn sang bên cạnh. Đó là một khoảng trống. Trên đời này, bất cứ khoảng trống nào cũng đều tĩnh lặng, và đều rất vô tình. Vậy nên tôi rất muốn có một ai đó lấp đi khoảng trống đó, không nhất thiết phải là một người đàn ông. Đối với tôi, chỉ cần một người thấu hiểu là đủ.

Lan Vi chính là người ấy. Tôi tin tưởng cô. Tôi rất hiếm khi có cảm giác tin tưởng một ai đó. Những người sống một mình quá lâu sẽ đều như tôi. Không phải vì đa nghi hay khó tính, mà là vì không thấy an toàn. Thế giới này rất rộng lớn và xa lạ, người có thể khiến chúng ta gửi gắm lại rất nhỏ bé. Để chạm được vào nhau, phải mất rất nhiều thời gian và sức lực. Nhưng đó không bị cho là lãng phí, mà là công bằng và thỏa đáng.

Việc chuyển nhà cũng không có gì quá mệt nhọc, đồ đạc của Lan Vi không nhiều. Cô ấy thuộc loại người đơn giản, phóng khoáng. Trừ những lúc hơi cổ quái và lập dị ra thì lúc nào cô ấy cũng là kiểu người ai cũng muốn kết thân. Tôi mở chiếc vali của Lan Vi, thấy trong đó có quần áo, một bức ảnh gia đình ba người, vài vật dụng tùy thân và một chiếc găng tay bằng da của nam giới.

“Một kỷ niệm ở Sa Pa. Hôm ấy trời rất lạnh.” Lan Vi chỉ nói có vậy rồi bước đến sắp đồ ra ngoài. Tôi cũng không hỏi thêm gì nữa, tiếp tục giúp cô ấy dọn phòng.

Quần áo của Lan Vi đa phần đều là màu trắng và đen, rất tiện lợi và rõ ràng.

 

Tôi treo một ít vào tủ, số còn lại gấp gọn và để ở ngăn dưới. Quần áo của tôi cũng không có nhiều, nên một chiếc tủ là đủ dùng cho hai cô gái.

Tôi liếc mắt sang, thấy Lan Vi đang ngồi thất thần nhìn chiếc găng tay da đen vừa nãy. Tôi biết đó không phải là một người thoáng qua, ắt hẳn đã có một câu chuyện giữa hai người. Rồi Lan Vi cất nó vào một chiếc túi nhỏ, đặt nhẹ nhàng và ngăn kéo tủ. Ánh nắng chiếu lên mu bàn tay của cô ấy, lấp lánh và rực rỡ. Lan Vi cụp mắt xuống, lông mi phủ dày. Tóc của cô ấy trượt trên vai, như có một ai đó đã nhẹ nhàng lướt qua. Không khí có một mùi hương thoang thoảng, giống như mùi của Mood Indigo mà Lan Vi đã uống trong lần đầu tiên gặp. Khoảnh khắc ấy tôi đã nghĩ rằng, có lẽ, đó mới chính là người sinh ra để thuộc về mùa hè.

...

Tôi là Vũ, 21 tuổi, sống trong một thành phố hiện đại và sống không mục đích. Về bản thân của tôi cũng chẳng có nhiều điều để nói, bởi vì tôi là một con người tẻ nhạt. Tôi luôn tự nói với lòng viết câu chuyện này ra không phải là về bản thân, mà là về Lan Vi. Nhưng con người thường hay ích kỷ, muốn kể cho ai đó nghe về những nỗi buồn của mình. Ai đó ở đây không cụ thể, và tôi mong cầu đó là một người xa lạ. Hoặc, một người vừa mới nghe câu chuyện này thôi đã buồn chán bỏ đi rồi. Những người ấy sẽ không bao giờ nhớ nổi, họ từng đọc một câu chuyện về một cô gái thú vị và một cô gái tẻ nhạt.

Cùng nhau sống một cuộc sống tẻ nhạt.

Có đợt tôi từng ước mơ rất nhiều, nhưng càng trưởng thành tôi lại càng phải vứt bỏ nhiều thứ. Tôi nhận ra mình không có đủ quyết tâm và đam mê, cuối cùng quyết định sống những tháng ngày không mục đích. Lan Vi nói với tôi rằng cậu phải tìm một ước mơ cho mình đi, nếu sống mà không có ước mơ thì sẽ vô cùng buồn chán. Tôi không cho là thế, tôi chỉ muốn sống theo ý của mình.

Tôi thích chụp ảnh, thích du lịch, thích viết, thích hát, thích vẽ... nhưng không có một cái gì hơn nhất. Chúng đều chỉ dừng lại ở sở thích, chứ không phải là đam mê. Lan Vi thì khác, cô ấy luôn muốn sẽ trở thành một biên kịch nổi tiếng. Nổi tiếng không nhất thiết phải là được nhiều người biết tới mình, mà chính là tác phẩm của mình sẽ được nhiều người khắc cốt ghi tâm.

Một đêm, Lan Vi tỉnh dậy, cô ấy để ngực trần, mặc một chiếc quần lót và đi tới bên cạnh cửa sổ hút thuốc. Ánh trăng buông xuống bộ ngực đẫy đà của cô, dịu dàng mơn trớn. Lan Vi xăm nhiều chỗ trên cơ thể, nhưng chỉ là những hình xăm rất nhỏ, không để lộ ra ngoài. Cô ấy co hai chân lên, tựa cằm xuống, dáng ngồi như đang đề phòng điều gì đó.

Tôi mở mắt nhìn cô trong bóng tối, ánh sáng vàng nhợt của trăng uể oải trườn mình trên tấm thảm thổ cẩm. Lan Vi im lặng, tựa như bất khả xâm phạm. Tôi đột nhiên thấy lạnh lẽo khôn cùng, đột nhiên thấy được một Lan Vi khác mà mình không biết.

Đó là một Lan Vi tang thương và gai góc. Mùi vị cũng khác đi, loại hương kỳ dị khó gọi thành tên. Nếu ngửi quá lâu sẽ cảm thấy khiếp sợ, muốn chạy đi thật xa.

Lan Vi nói: “Tớ hay tỉnh dậy lúc nửa đêm. Những lúc như thế, đều tưởng mình bị bóng tôi bắt cóc đến một nơi xa lạ. Không hơi người, không sự sống, không tình yêu... Chỉ có tấm màn đen kịt bủa vây và một cảm giác lạnh lẽo khủng khiếp.”

Tôi trở mình, hỏi: “Bây giờ thì sao?”

“Lúc thấy cậu bên cạnh, tớ đã hoang mang. Tớ tự hỏi tại sao mình lại nằm ở đây? Tại sao bên cạnh tớ lại là cậu mà không phải là anh ấy? Rồi tớ mới phát hiện ra, bao nhiêu thời gian cô độc như thế, bao nhiêu nỗi lo sợ như thế... đều chỉ vì quá yêu anh ấy.”

“Là người đàn ông cậu đã gặp trên Sa Pa phải không?”

“Đó là chuyến du lịch của hai người. Chúng tớ đã yêu nhau được hơn một năm trước rồi.”

“Thế giờ thì sao?”

Lan Vi im lặng một lúc, bên ngoài có tiếng côn trùng kêu rả rích. Tôi nhận ra ở Lan Vi có một nỗi đau, cô ấy dành cho nó một khoảng trống u tối, nhưng khi ở trong bóng tối, lại vô tình để lộ. Giống như những hình xăm của Lan Vi, nó sẽ theo cô đến cuối cuộc đời. Tất cả chúng đều cần dứt khoát và kiên cường, nhưng một cô gái luôn sợ hãi chính bản thân mình không thể làm được điều đó. Sự thật là, trên đời này không có người như vậy.

Cô nói khẽ: “Một tai nạn đã xảy ra trên đường về. Anh ấy tự nhiên biến mất trong cuộc đời tớ. Luôn luôn tự nhiên nhưng lại rất tàn độc. Đó chính là số phận.”

Tôi có thể tưởng tượng được Lan Vi đang cười, một nụ cười giễu cợt. Lần đầu tiên gặp Lan Vi, cô ấy cũng cười như thế. Bên ly Mood Indigo, cô ấy nhìn tôi cười. Đằng sau màu tím hoang hoải, nụ cười của cô ấy bị kéo đến tang thương. Lúc đó cô ấy hỏi tôi, cậu có tin vào duyên số không? Tôi gật đầu. Cô ấy liền cười lớn rồi nói, vậy thì cậu đã bị lừa.

Đó chính là sự bất mãn của một người bị tước đoạt đi thứ quan trọng nhất. Phụ nữ thường dễ oán trách và thù hận. Nhưng lại che giấu và chịu đựng nỗi đau rất giỏi.

Hầu hết những điều đó, đều vì người đàn ông họ yêu.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Thủy Vũ , thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

 
 
 
 

 

VIDEO ĐANG ĐƯỢC XEM NHIỀU NHẤT

Đôi khi khóc không phải vì chúng ta yếu đuối!

;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube