[Truyện ngắn] Bình minh trên biển (Phần 2)

|

Lan Vi nói với tôi rằng: “Trong cuộc đời cậu không thể yêu hai người đàn ông giống nhau. Bởi vì nếu mối quan hệ tan vỡ, anh ta sẽ trở thành nỗi đau của cậu. Chẳng có ai muốn ôm mãi một nỗi đau.”

[Truyện ngắn] Bình minh trên biển (Phần 2)

Hôm ấy tôi cùng với Lan Vi đứng trú mưa tại một cửa hàng tạp hóa. Lan Vi mặc áo màu xanh thẫm, tóc xõa, sắc mặt nhợt nhạt, ngẩng đầu nhìn mưa rơi và nói những câu rất vu vơ. Trước mặt chúng tôi, xe cộ đi lại hối hả. Nước bắn tung tóe. Thế giới vội vàng. Lan Vi nói đó là một hình ảnh rất đắt, bởi vì có rất nhiều bộ phim đã sử dụng nó. Con người ta bắt đầu đánh giá một thứ dựa vào việc nó có thể làm được những gì? Có thể gây chú ý được hay không? Chứ không quan trọng nó được sinh ra từ đâu, và không cần biết khi nào thì nó kết thúc. Đối với tình yêu cũng vậy.

Lan Vi kể với tôi trước khi thực sự yêu một ai đó, cô ấy đã từng qua lại với hai, ba người. Đó là những anh chàng khá được. Có người ngoại hình bắt mắt, nhưng học không giỏi. Người có tiền thì lại không đẹp. Người vừa đẹp vừa có tiền thì lại chỉ muốn chơi bời cho qua tháng ngày nông nổi. Lan Vi cho rằng, tình yêu không phải là thuần khiết. Tình yêu bao gồm cả ham muốn và dục vọng. Thực ra trên thế giới này thuần khiết chỉ là một từ ngữ đã được định nghĩa, nhưng lại có vòng đời ngắn ngủi.

Lan Vi rút ra một điếu thuốc, châm lửa và hút trong mưa. Cô ấy quay sang tôi nói: “Phụ nữ là loại động vật rất dễ bị đánh lừa. Bị lừa ngay cả khi đã trưởng thành. Không phải vì ngây thơ thuần khiết, mà là họ tự nguyện.”

“Vậy nếu một người đàn ông lừa cậu, cậu cũng tự nguyện chứ?”

Lan Vi nhả một làn khói xám, đáp: “Còn phải xem tớ yêu anh ta đến đâu.”

“Trên thế giới này, cậu đã chấp nhận để bị lừa bao nhiêu lần?”

“Một lần duy nhất. Và tớ đã hiểu, đàn ông ai cũng giống nhau. Họ chỉ khác nhau khuôn mặt và cách tiếp cận chúng ta thôi.”

“Cậu đã bị lừa ra sao?”

“Đến tận cùng đau thương.”

Đôi khi tôi không hiểu được tình yêu có ý nghĩa gì, và tôi có cần nó hay không? Những lúc như vậy, tôi giống như kẻ vô tính. Tức nghĩa là nhìn đâu cũng thấy những con người giống nhau, khó mà phân biệt được, và họ khác tôi! Lại có nhiều lúc, tôi tưởng tượng mình sẽ gặp được một người đàn ông. Tôi sẽ yêu anh ta. Nhưng làm cách nào để tôi yêu anh ta? Đó lại là chuyện trong tương lai mà tôi không thể đoán định được. Thực ra, những người chưa yêu sâu đậm không thể hiểu hết được đau thương là như thế nào. Như con người của tôi, tôi vốn không thể hiểu được nỗi đau của Lan Vi. Chính vì vậy mà khi cô ấy nói đã chạm được đến tận cùng của đau thương, tôi thấy mình là một kẻ đứng bên ngoài thế giới của cô ấy.

Tuy nhiên, chúng tôi vẫn ở bên nhau. Không phải vì cố chấp, mà là bởi vì ở thành phố này, không còn nơi nào để chạy trốn nữa. Các mối quan hệ trong cuộc sống đa phần đề xuất phát từ xa lạ. Việc bản thân có thể chấp nhận được một người xa lạ không phải dễ, nó còn tùy thuộc vào chuyện hai người có muốn tin tưởng vào mối quan hệ vừa mới chớm nở hay không.

Lan Vi hút hết nửa điếu thuốc thì trời ngớt mưa. Cô ấy búng nhẹ tàn thuốc, không có ý định hút tiếp nhưng vẫn cầm trên tay. Sau đó, cô ấy quay sang rủ tôi: “Chạy nhé?”

Tôi gật đầu. Rồi Lan Vi vứt thuốc đi, dùng bàn tay ấy nắm lấy bàn tay tôi, kéo tôi cùng chạy trong mưa.

Không khí có mùi rất thanh mát, mùi vị của mưa thường khiến người ta có cảm giác bản thân như trẻ lại. Lan Vi chạy rất nhanh, người cô ấy gầy, chạy trong mưa giống như một con hươu. Tôi là người sống có phần khép kín, nên khi chạy trong mưa dễ sinh ra cảm giác ngượng ngùng. Nhưng Lan Vi nắm tay tôi rất chặt, chạy về phía trước như thế không muốn dừng lại.

Đôi vai của Lan Vi nhấp nhô, ở nơi bả vai lộ ra hình xăm một con chuồn chuồn rất nhỏ. Quả nhiên Lan Vi nói đúng, khi chạy sẽ có cảm giác cánh chuồn chuồn đang đập. Giống như là một sinh mệnh khác đang tồn tại trên vai. Những người cô đơn thường suy nghĩ về điều gì? Theo tôi, những người cô đơn họ chỉ cần ấm áp. Một hơi thở? Tất nhiên không phân biệt thân thiết hay xa lạ. Vậy nên tôi đã nghĩ, những người cô đơn thường là dạng ưa mạo hiểm.

Giống như Lan Vi.

Đến một gần một quán bar, Lan Vi dừng lại. Cô ấy cúi người thở hổn hển, tóc vương cả vào kẽ môi, nhưng không gỡ ra. Đây là nơi lần đầu tiên chúng tôi đã gặp nhau, chỉ là một quán bar rất nhỏ, không ồn ào, và phần lớn là dành cho những người cô đơn. Vậy nên nó có tên là Một Mình.

Chúng tôi bước vào bên trong, hầu hết nhân viên phục vụ ở đây đã quen mặt Lan Vi. Khi nhìn thấy Lan Vi, họ đều gật đầu cười. Nét cười của họ rất giản dị, đều xuất phát từ sự chân thành. Trong những người nơi đây, có một anh chàng tên Hải, là quản lý tạm thời của quán. Lần đầu tiên nhìn thấy Hải, tôi đột nhiên có một suy tưởng. Rằng anh là một chàng trai sẽ xuất hiện trong tương lai của chúng tôi. Kiểu tương lai của duyên phận. Hay còn gọi là tai kiếp. Nhưng đó chỉ là cảm nhận của riêng tôi, Lan Vi nói, có đôi khi vì sự cảm nhận đó mà người ta đã lầm tưởng thành tình yêu.

Lan Vi quen Hải trước tôi, hai người khá thân thiết. Vì Lan Vi hay tới đây uống rượu, thi thoảng có tán gẫu với nhau vài câu, nhưng cũng có đôi khi tỏ ra xa lạ, chẳng quen biết. Bởi vậy tôi mới nói, ở thành phố rộng lớn này, con người ta dễ đi vào cô độc như thế nào. Không phải cứ gặp nhau là sẽ quen nhau, không phải cứ quen nhau là sẽ trở nên thân thiết. Điều quan trọng nhất, đó chính là thấu hiểu.


 
Hải đẩy hai ly Mood Indigo đến cho Lan Vi và tôi, trong ánh đèn màu xanh nhạt, mái tóc anh có màu của khói. Rồi anh nhìn tôi, cười bảo: “Đây không phải là lần đầu tiên cô đến đây. Những người đến đây lần đầu tiên sẽ không bao giờ biết gọi đồ uống cho mình.”

“Tại sao?”

“Chúng tôi không dùng menu, chúng tôi làm theo yêu cầu của khách. Họ nói buồn, chúng tôi sẽ cho họ uống thứ gì đó tương tự như vậy.”

“Chứ không phải khiến họ vơi bớt đi sao?”

Hải nhún vai: “Vơi bớt thì vẫn còn đó, cũng chẳng hết được. Tôi thích thứ gì đó vẹn toàn. Ngay cả nỗi đau.”

Hải chính là người đàn ông như vậy, là một người đàn ông mãnh liệt và can đảm. Anh ta là kiểu người bất chấp kết cuộc, có đôi phần ngông cuồng và bất cần, nhưng đôi mắt lại luôn chất chứa một nét bi ai.

Hải rất giống Lan Vi ở điểm không thể ở quá lâu trong tĩnh lặng, họ là những người rất sợ cô đơn. Chính vì vậy mà Hải chọn công việc quản lý trong một quán bar, hằng đêm nghe những giai điệu sôi động, nhìn người ta chìm đắm, ít nhất thì anh ta không phải lủi thủi một mình ở một nơi nào đó trong bóng đêm miên man.

Tháng sáu Phương Bắc rất nóng, ở trong một không gian kín sẽ lại càng cảm thấy bí bách. Rất nhiều người hút thuốc, uống rượu, nhảy nhót... Hải nói đó chính là tuổi trẻ. Chẳng có gì đáng giá bằng tuổi trẻ, cũng chẳng có gì ngông cuồng bằng tuổi trẻ. Tôi chợt nghĩ đến chuyện Lan Vi hay tự nhận mình là người rất hoang dã và bản năng. Cô ấy cũng nói đó là do tuổi trẻ. Đôi khi tôi chẳng hiểu được hết ý nghĩa của những từ đó. Có nhiều lúc xem một bộ phim, đọc một cuốn truyện rất xúc động, nhưng rồi lại tự hỏi mình đang xúc động vì điều gì? Có lẽ tôi chưa trải qua tuổi trẻ nên chưa thể hiểu hết được. Có những thứ bạn phải trải qua đủ, mới thấm thía được cần phải trân trọng nó như thế nào.

Lan Vi nâng ly Mood Indigo, cô ấy nhìn tôi qua lớp thủy tinh và rượu, rồi nở một nụ cười. Nụ cười của Lan Vi rất đẹp, giống như hình ảnh của một đóa hoa bung nở trong mưa. Thuần khiết, hoang dã và nhiệt thành.

Sau đó, Lan Vi nhấp môi rất khẽ, cô ấy khi uống rượu lại giống như một người con gái hiền dịu, thanh khiết, dễ gây cho người ta một mỹ cảm.

Tôi tự hỏi, tại sao người con gái này lại ở đây? Tôi bắt đầu nhận ra ở cô đang có một khao khát muốn chạy đi thật xa. Những người bề ngoài càng bình thản thì nội tâm càng bất ổn. Nhiều đêm liền Lan Vi nói, nhất định tớ sẽ đi, nhưng chưa phải lúc này. Tôi cũng cảm giác được điều đó. Chỉ cần thời điểm thích hợp tới, cô ấy nhất định sẽ đi.

Tôi nhìn cô và hỏi: “Cậu bảo ông trời luôn luôn tước đoạt của con người mọi thứ một cách rất vô lý? Nếu như một ngày ngay cả bản thân cậu cũng bị ông ấy cướp đi thì sẽ ra sao?”

“Vũ này.” Giọng Lan Vi có vẻ hơi khàn khàn. “Tớ không bao giờ oán trách ông Trời, đó chính là số phận. Ai đó nói, chống lại số phận sẽ chẳng có kết cuộc tốt đẹp. Tớ đã ngộ ra được điều này.”

“Ý của cậu là tớ sẽ phải chấp nhận đúng không?”

Lan Vi đáp: “Tớ chẳng muốn khuyên cậu điều gì cả. Nhưng tớ chắc, chúng ta một ngày nào đó sẽ phải xa nhau. Hoặc là, vì một ai đó mà phải xa nhau. Tớ đã dự cảm được điều này.”

“Tại sao hả Lan Vi?”

Lan Vi cười, đặt bàn tay lên má tôi, vuốt nhẹ và nói: “Vũ ơi cậu tin không? Tớ luôn có cảm giác cậu là nhân vật chính trong một câu chuyện. Khuôn mặt của cậu, cử chỉ của cậu, cái cách mà cậu sống... sự điềm đạm ấy thích hợp cho vai chính hơn là một kẻ trôi nổi như tớ. Cũng chính vì tính cách đó nên tớ phải đi. Làm một nhân vật phụ lang bạt.”

Không khí bắt đầu sôi động dần, âm thanh hò hét át đi cả tiếng thở dài không bằng lòng của tôi. Lan Vi không cho tôi đáp lại, cô ấy kéo tay tôi ra giữa sàn nhảy, ôm lấy eo tôi và bắt đầu những động tác mềm dẻo. Tôi đứng yên nhìn Lan Vi uốn éo nhảy, qua bờ vai mảnh của cô, tôi có thể thấy được Hải cũng đang mải miết ngắm nhìn cô ấy. Đột nhiên tôi có cảm giác, người đàn ông này có tình cảm với Lan Vi. Không, là chắc chắn có tình cảm!

Tôi chưa bao giờ dám chắc chắn một điều gì, nhưng lần này là ngoại lệ. Sức mạnh của tình yêu đôi khi rất khủng khiếp. Nó phá vỡ mọi khoảng cách, phá vỡ không gian, vượt qua thời gian... Đó là thứ kỳ diệu nhất nhưng cũng thiết thực nhất khiến cho người ta tin tưởng.

Dưới ánh đèn mờ, trong sự ồn ào náo nhiệt, tôi đột nhiên hỏi bản thân: Rốt cuộc tôi có thể tin tưởng vào điều gì? Tình yêu của người khác ư?

Rồi bỗng nhiên trong đầu hiện lên hình ảnh của một người đàn ông. Anh ta đứng rất xa nơi này, nhưng lại nhìn thấu nơi đây. Đó chính là không cần nói, không cần khoảng cách gần, không cần quan tâm cũng có thể hiểu được tất cả. Tôi nghĩ, nếu gặp được một người đàn ông vào thời điểm thích hợp trong cuộc đời, ấy chính là Định Mệnh. Cũng chẳng cần phức tạp hay cầu kỳ, đôi khi, chỉ cần nhìn thấy anh ta, có cảm tình, muốn cùng anh ta nói chuyện, tán gẫu, cùng anh ta bàn về một việc hết sức bình dị. Hoặc là, muốn nhìn, muốn đi cùng anh ta trên một chuyến xe, một con đường... Nhưng không giới hạn thời gian.

Nếu thực sự có một người đàn ông như thế, thì thế giới dù có xô bồ hỗn độn đến đâu, tôi vẫn sẽ sống để đi tìm anh ta.

Đó chính là tin tưởng.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Thủy Vũ , thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

 

YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube