Thức trắng đêm nay cùng 7 câu chuyện kinh dị không-thể-nào-thật-hơn

|

Bạn đã sẵn sàng "đau tim" vì những câu chuyện đậm mùi Halloween chưa? 

#1 “Qủa là một đứa trẻ xinh đẹp”

Bố mẹ tôi từng kể với tôi rằng có một đêm, khi họ đang xem TV sau khi đưa tôi lên phòng ngủ (lúc ấy tôi còn nhỏ lắm, còn nằm trong nôi cơ mà), họ nghe có một giọng nói rất khẽ phát ra từ chiếc nôi, nói rằng: “Ồ, quả là một đứa trẻ xinh đẹp”. Gia đình tôi sống trong một căn nhà hai tầng, và phòng ngủ của tôi nằm ở tầng 2. Khỏi phải nói, bố tôi nhanh chóng vớ lấy cây gậy bóng chày và chạy vào phòng tôi, nhưng không có một ai trong đó cả!

Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

#2 Dấu tay của kẻ lạ

 Đâu đó khoảng hai tuần trước, khi vừa tắm xong, tôi phát hiện dấu tay của một ai đó còn in dấu trên tấm gương trong phòng tắm. Nhưng lúc ấy tôi sống một mình và  không hề có một người đàn ông nào lui tới nhà tôi trước đó cả.

Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

#3 Ai đó đứng sau cửa?

Cả gia đình tôi từng sống trong một căn nhà nhỏ. Điều đầu tiên mà cả tôi và chị gái đều chú ý chính là những cánh cửa. Không hiểu vì sao mà mỗi khi chúng tôi đóng cửa và nhìn xuống cái khe bên dưới thì luôn có một bóng đen, cứ như có người đứng ở sau cửa vậy, nhưng khi mở cửa ra thì chẳng có ai đứng đấy cả.

Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

Phòng tôi nằm ở lầu dưới, gần phòng giặt đồ và gara. Lần đó, bạn gái tôi đến chơi và ở trong phòng tôi khi tôi ở trong gara hút thuốc. Cô ấy kể rằng cô ấy nghe tiếng bước chân của ai đó ở ngoài cửa, nghe cả tiếng đồ đạc bị dịch chuyển ở trong phòng giặt đồ nữa. Và lúc ấy hai đứa tôi là hai người duy nhất ở trong nhà…

#4 Người hàng xóm ở lầu dưới

Hồi còn bé, tôi sống cùng mẹ trong một căn hộ cũ. Mẹ tôi khá thân với một người hàng xóm ở lầu dưới, thường mời bà đến uống cà phê vì bà ấy sống cô đơn một mình.

Một vài tuần trôi qua, mẹ tôi không thấy cũng không nghe gì từ người hàng xóm nọ. Thế là chúng tôi quyết định xuống dưới, gõ cửa nhà để xem bà ấy có ổn không. Lúc ấy, mọi thứ cứ hệt như trong phim kinh dị vậy: gõ cửa thật chậm, len lén mở cửa và thời gian trôi chậm như hàng thế kỉ. Chúng tôi đi vào trong nhà và phát hiện ra người hàng xóm nọ đã chết. Cảnh tượng hết sức kinh hãi: bà ấy nằm trong bồn tắm bê bết máu, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

Sau đó tôi mới biết, bà hàng xóm ấy là người đồng tính. Vì không chịu nổi nỗi đau sau khi chia tay với bạn gái, bà ấy đã tự sát. Mẹ tôi trấn an: “Đừng lo, Mark. Bà ấy là bạn nên sẽ không ám mẹ con mình đâu”. Ồ, “chất” ghê, cảm ơn mẹ!

#5 Khóa nhầm

Tôi vừa chuyển vào một căn hộ khá sang trọng. Mỗi khi ra ngoài, tôi đều khóa chốt chết, không bấm khóa tay cầm nhưng cứ mỗi lần về nhà là y như rằng, chốt chết đều trong tình trạng không khóa còn khóa tay cầm thì ngược lại.   

Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ rằng mình bị nhầm lẫn nên bắt đầu tập trung hơn. Nhưng rồi mọi chuyện vẫn cứ tiếp diễn như thế khi tôi ra khỏi nhà. Tôi cho rằng bà chủ nhà đã làm chuyện đó, tuy rất bực mình nhưng không nói với bà ấy.

Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

Một ngày nọ, tôi về nhà và lại thấy hai chiếc khóa lại bị đảo lộn như thế. Tôi tức điên và mở tủ lạnh tìm xem có gì ăn không thì phát hiện một quyển sách nằm trong đấy, một quyển sách mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Tôi giở ra xem thì thấy quyển sách này được xuất bản vào đầu những năm 1900. Điều làm tôi sợ chết khiếp chính là tôi có cảm giác như ai đó cố tình để quyển sách này lại cho tôi vậy.

Cuối cùng, tôi đành gọi cho bà chủ nhà để hỏi xem bà có vào nhà tôi không, đồng thời kể mọi chuyện cho bà ấy. Bà ấy tỏ ra cực kì khiếp hãi, kể rằng người sống trong căn hộ ấy trước khi tôi chuyển vào là một người đàn ông bị tâm thần và nghiện ngập. Ngay ngày hôm sau, bà ấy đã thay hết mọi loại khóa không chỉ trong phòng tôi mà khắp khu nhà. Và sau đó, chuyện “khóa nhầm” chấm dứt.

#6 Lời từ biệt của mẹ

Khi ai đó đang đọc điếu văn tại tang lễ của mẹ tôi thì tôi đang ngồi thụp xuống đất. Bất ngờ, không khí xung quanh trở nên lạnh cóng và tôi thấy một vốc lá bay vòng quanh hũ tro của mẹ tôi. Đêm hôm ấy, bố và tôi đang lái xe về khách sạn. Trên suốt chuyến đi, tôi luôn cảm nhận được một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Khi về đến khách sạn, tôi vào phòng, đóng cửa sổ lại chuẩn bị đi ngủ thì một hình ảnh đập vào mắt tôi: ngay ở bãi đỗ xe bên dưới, có một bóng trắng mờ ảo trông rất giống mẹ tôi. “Người ấy” mỉm cười và rồi biến mất.

Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

#7 Tôi thấy một ai đó…

Hồi 16 tuổi, tôi cùng lũ bạn thường chơi đùa trong tòa nhà thuộc sở hữu của bố mẹ của một đứa trong bọn. Đó là một tòa nhà cũ ở Chicago, có đường hầm nhưng đã bị phong tỏa theo lệnh của bố nó.

Chúng tôi thường leo lên sân thượng để hút thuốc. Để đến được đó, cả bọn phải trèo qua gác mái với nguồn sáng duy nhất là ánh đèn tỏa ra từ điện thoại cục gạch của chúng tôi, ngoài ra thì mọi thứ xung quanh tối om.

Một ngày nọ, tôi cùng thằng Manny trèo lên đấy hút thuốc như thường lệ. Tôi bảo Manny rằng tôi “mắc” quá, nên sẽ “đi nhỏ” rồi đuổi theo nó sau. Khi tôi trèo lên, tôi có cảm giác như ai đó đã lên đây trước rồi. Chúng tôi thường hay đùa giỡn, trêu ghẹo nhau nên tôi nói: “Manny, tao biết mày lên đây rồi. Đừng có giỡn nữa”. Tôi chạy theo cái bóng vì nghĩ đó là thằng Manny.

Tôi tiếp tục gọi với theo: “Ngưng giỡn! Tao biết đó là mày rồi”, vẫn chạy theo cái bóng. Rồi tôi nghe tiếng gọi vọng lên từ dưới lầu. “Cái gì?” – đó là giọng của Manny!

Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Ảnh minh họa - Nguồn: Internet

Lúc này, tôi thật sự hoảng sợ. Tôi đã dồn “nó” vào trong góc rồi. Tôi lật đật chạy xuống lầu và hỏi Manny rằng từ nãy đến giờ nó có lên sân thượng không. Manny nói rằng nó bận nói chuyện với bạn gái từ nãy đến giờ. Hết hồn hết vía, tôi bảo với Manny rằng tôi không muốn lên đó nữa.

Tôi biết mình đã thấy gì. Những người nghe tôi kể chuyện này đều trấn an kiểu “chắc cái đó là bóng của mày thôi”. Nhưng chuyện đó là không thể, bởi lúc ấy tôi đang cầm con điện thoại cục gạch để soi đường và hướng nguồn sáng về phía trước cơ mà. Nếu đó thật sự là bóng của tôi thì nguồn sáng phải đến từ phía sau lưng tôi chứ!

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube