[Thơ] Có những nỗi đau không đong đếm được bằng tháng năm

|

 

Có những nỗi đau không đong đếm được bằng tháng năm
Cũng chẳng đếm được bằng nước mắt
Chỉ là tự mình nhốt mình trong hàng ngàn cơn dằn vặt
Rồi úp mặt vào giường tự an ủi mình thôi
Dù hàng ngàn lần tự nói với mình trong gương rằng đừng đi về phía đơn côi
Nơi đó có rất nhiều bóng tối
Những kỉ niệm chúng xếp thành hàng dài sẽ làm mình lạc lối
Mà mình thì đang cần một ánh sáng bình minh 

Có những nỗi đau tạo thành sẹo trong lặng thinh

Mà đôi khi chỉ muốn đi mua một miếng băng bông về dán lên cho đỡ nhức nhói

Muốn tự lừa dối mình bằng cơn bệnh triền miên

Có những nỗi đau khi ngồi một mình trên băng đá công viên

Dù không khí trong lành cũng thấy dường như khó thở

Hít cho đầy lồng ngực và ước chi mình tan vỡ

Hít cho đầy lồng ngực và ước được như quả bóng bay xa

Đến tận một thiên hà nào đó

Mình sẽ không phải lo nỗi đau lại trở về trong những chiều mùa gió

Mình sẽ ngồi ngắm chú chim sâu tung tăng trên cỏ

Thấy an bình như chưa hề có những tổn thương

 

 

Có nỗi đau làm cho mình già đi

Nên chưa bao giờ mình muốn mình rộng lượng

Có những giá trị cuộc đời chúng ta không cần bỏ công để mà thương lượng

Chỉ cần đi thẳng con đường và đừng nhìn lại phía sau

Chúng ta ít hay nhiều đều cũng sẽ lớn lên từ những nỗi đau

Nên biết đâu nỗi đau còn là điều quí giá

Bởi bài học cuộc đời luôn trả giá bằng vết thương.

 

P/s: Lúc viết bài thơ này bạn bè hỏi tôi "có buồn hay không...?". Tôi cười và nói : "Buồn sao không...".

......................................

Nguyễn Thu An - Mlog.yan.vn

(Các bạn có thể xem thêm nhiều bài viết của tác giả tại đây)

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube