[Tâm Sự] Sài Gòn, ngày cô xa anh

|

Bàn tay cô run rẩy khi nghe những lời anh nói. Ánh mắt cô nhòa đi vì nước mắt rưng rưng. Giọng nói cô nghẹn ngào không thế thốt nên lời.

Quay lưng đi, cô chạy thật nhanh ra khỏi quán trà sữa. Trái tim cô như thắt chặt, lồng ngực siết lại đến ngộp thở. Gió hắt vào mặt hòa cùng cát bụi cũng không làm cô đau đớn như lòng mình bây giờ.

Bữa cơm trưa hôm nay thật khủng khiếp, cô cảm thấy sợ hãi khi nhớ lại cảm giác của mình lúc đó. Bàn tay cô run rẩy khi nghe những lời anh nói. Ánh mắt cô nhòa đi vì nước mắt rưng rưng. Giọng nói cô nghẹn ngào không thế thốt nên lời.

Anh bỏ cô ra đi không một chút thương tiếc. Cái thái độ của anh lúc đó khiến cô chết đứng. Lời anh nói như dao đâm thẳng vào tim cô.

Anh gạt qua một bên, những kỷ niệm và tình cảm trong thời gian qua. Hành động đó của anh như giết cô chết thêm một lần nữa.

Anh lựa chọn kết thúc để không muốn lừa dối người kia của anh thêm một phút giây nào nữa. Vì từ đầu quyết định của anh đã là như vậy, anh chọn người kia chứ không phải cô.

Anh muốn cô phải mạnh mẽ vượt qua và quên anh đi, để sau này có gặp lại anh vẫn muốn thấy cô thật vui vẻ và hạnh phúc như ngày đầu gặp anh. Nhưng cô không thể và cũng không muốn điều đó, cô cũng muốn coi thử khi bản thân mình yếu đuối và gục ngã mọi chuyện sẽ như thế nào.

Cô thương anh, thương rất nhiều nên đồng nghĩa cô chấp nhận làm người thứ ba. Đứng sau một người yêu anh, âm thầm quan tâm anh với tình yêu đến muộn. Chịu đựng tất cả, chỉ mong vẫn được bên anh và nhìn thấy nụ cười của anh.

Cô chấp nhận ra đi để anh không khó xử, để tất cả thời gian anh có thể toàn tâm toàn ý cho người kia. Người kia mới là người thật sự quan trọng với anh.

Cô phải làm sao giữa ngổn ngang cảm xúc và kỷ niệm, làm sao có thể quên anh đi được dễ dàng và bản thân không phải vật vã. Cái thói quen muốn tự hành hạ bản thân mình của cô lại trổi dậy, tự hành hạ bản thân mình để chìm vào đau đớn thể xác sẽ giúp cô khỏa lấp đi cái nỗi đau trong lòng mình.

Cô yếu đuối che dấu sau vỏ bọc mạnh mẽ bên ngoài. Màn đêm im lặng là lúc cô sợ nhất, vì lúc đó những nổi đau hay tổn thương cứ kéo nhau về dày vò cô.

Sài Gòn, ngày cô xa anh. Ngày mà cô bắt buộc phải chấp nhận quyết định của anh, để anh ra đi mà không thể níu kéo. Ngày mà một nửa con người cô chết lặng. Ngày mà tim cô siết chặt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Sài Gòn, ngày cô xa anh. Sẽ là một ngày ồn ào với cô nhưng rất đỗi yên bình với anh. Ồn ào vì cô mải miết trốn chạy nỗi đau. Yên bình vì anh trở lại cuộc sống trước kia của mình khi cô chưa đến.

Sài Gòn, ngày cô xa anh. Nơi đã cùng cô và anh trải qua quãng thời gian bên nhau đầy ngọt ngào và hạnh phúc. Nơi mà sắp tới sẽ in hằng những bước chân mỏi mệt và cuộc sống tẻ nhạt của cô.

Chúc anh hạnh phúc trong một vai trò mới, là chồng của người ta, là cha của những đứa trẻ!

Tạm biệt anh, người mà cô rất yêu thương, người mà không bao giờ cô muốn buông tay!

loading...
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube