[Tâm sự] Chỉ cần là của nhau thì chắc chắn sẽ gặp lại

| 08:14 - 26/07/2014

Tiếp tục bên anh, em không đủ can đảm. Em sợ một ngày tuổi tác sẽ xô đẩy anh xa khỏi em, chỉ còn mình em và vết thương lòng.

Tình yêu vốn dĩ nhiệm màu và kỳ diệu, đưa hai con người xa lạ đến gần với nhau. Nhưng để tình yêu ấy được bền chặt, viên mãn thì là một vấn đề khác. Hai con người không cùng một nhịp đập trái tim, không thể đi chung một con đường. Nếu chỉ yêu, sống trong cái thế giới của tình yêu thì quá ư dễ dàng, màu nhiệm. Nhưng cuộc sống vốn dĩ, chẳng bao giờ như ý con người ta muốn.

“Sau này cứ để anh chụp hình cưới cho em…” là câu đầu tiên anh nói với em, trong sự hạnh phúc rằng sau này khi cưới nhau anh sẽ tự chụp hình cưới cho mình. Và cũng câu nói ấy, anh nói trong sự nghẹn ngào khi em quay bước đi.

Anh, chàng chụp hình chân ướt chân ráo, ngơ ngác giữa môi trường làm việc đầy lạ lẫm.

Em, nhân viên chính thức làm việc nhiều năm tại công ty. Em hơn anh một vài tuổi, nhưng vẫn rất teen để đủ phù hợp đi chung với nhau. Những buổi làm việc chung khiến anh và em xích lại gần nhau hơn, những xúc cảm ban đầu chợt đến đằng sau tiếng gọi “chị".

Anh lấy hết can đảm để cho em biết tình cảm anh dành cho em, thật sự anh cũng rất sợ khi tiếng yêu nói thành lời thì cả hai sẽ không còn là bạn bè, chị em nữa. Sự lúng túng, lời nói đứt đoạn ấp úng, ánh mắt ngại ngùng không dám nhìn thẳng của anh hết sức đáng yêu. Nhưng nếu không nói, anh lại sợ sẽ có người khác cướp em khỏi anh. Thế rồi thứ tình cảm ấy, cũng đưa đẩy cho anh và em trở thành một đôi.

Cặp mắt em cất giấu những nỗi buồn, nhưng cũng đủ để cho anh biết là em đang suy nghĩ gì. Đôi môi em tuy không đẹp, nhưng luôn nói những lời ngọt ngào làm anh vui. Trái tim em tuy lạnh lùng, nhưng tình cảm dành cho anh lúc nào cũng ấm áp.

Anh tuy trẻ con nhưng luôn làm cho em thoải mái khi bên anh. Anh tuy nhỏ tuổi nhưng luôn mang lại cho em cảm giác ấm áp và được chia sẻ. Bờ vai anh không đủ rộng nhưng luôn là chỗ dựa vững chắc cho em. Bàn tay anh mềm mại, chẳng có nốt chai sần nào nhưng đủ sức mạnh để dìu em đi qua tất cả khó khăn.

Cuộc sống là một sân khấu, mỗi một con người chính là diễn viên trên sân khấu rộng lớn ấy. Bất cứ một người con gái nào sánh bước bên cạnh người đàn ông của mình, cũng cần một danh phận nhất định.

Làm người yêu của anh, em thật sự rất hạnh phúc. Nhưng để làm vợ của anh, để cho hạnh phúc ấy được vẹn tròn và viên mãn thì không thể. Không phải vì anh đã có người khác, càng không phải anh không còn yêu em, không bao giờ có chuyện anh muốn lấy người con gái khác làm vợ. Mà chỉ là anh không dám, không dám đeo vào tay em chiếc nhẫn ràng buộc khi mà bản thân anh chẳng có gì. Anh yêu em là thật, nhưng tình yêu làm sao có thể đánh đổi được vật chất. Thời gian thoi đưa, tuổi tác của em lớn dần theo năm tháng thì thử hỏi làm sao em có thể chờ đợi anh. Một chàng sinh viên tay trắng, tuổi đời thì quá non trẻ mà tuổi nghề lại càng ít ỏi hơn.

Em thương anh, nhưng em còn phải có trách nhiệm với bản thân mình. Anh cũng thương em, nhưng anh không thể cho em được một hạnh phúc vẹn tròn và một danh phận đúng nghĩa. Cả anh và em đều quyết định chấm dứt mối quan hệ ấy, vì cả hai không muốn có thêm một sự lừa dối nào nữa với bản thân mình. Thế là em và anh không còn đi làm chung, ăn cơm chung, đi chơi chung nữa. Anh quay quắt trong góc phòng, với những kỷ niệm trong một khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi của cả hai, món quà nhỏ bé em dành tặng anh và kết quả của mối tình buồn đã được định đoạt.

Vì em và anh gặp nhau không đúng lúc, nên em phải là người từ bỏ anh.

Vì em và anh là một khoảng cách rất lớn, nên em chỉ có thể quan tâm anh thầm lặng.

Vì em và anh đã định chỉ là những người thương của nhau, nên mãi mãi không thể đi chung một con đường.

Vì em và anh đã quá đau khổ cho cuộc tình này, nên thôi chấm dứt là tốt nhất .

Yêu một người khác và lấy người đó, em chưa sẵn sàng vì thật sự em vẫn còn yêu anh. Tiếp tục bên anh, em không đủ can đảm. Em sợ một ngày tuổi tác sẽ xô đẩy anh xa khỏi em, chỉ còn mình em và vết thương lòng. Thế nên em quyết định ra đi, rời xa anh, chôn dấu tình yêu kia mãi mãi.

Rồi ngày em ra đi cũng đến, hôm đó là ngày Tất Niên ở công ty. Anh ngóng trông em, nhưng mãi không thấy hình bóng em ở bữa tiệc. Chiếc taxi lướt ngang qua cổng nhà hàng nơi công ty mở tiệc, em nhìn anh lần cuối và ra đi. Ở Công ty trong tủ cá nhân, em gửi anh một món quà cuối cùng chính là chai Coca tên Tâm và dòng chữ “Chúc anh thành công với vị trí mới, hạnh phúc với một người khác phù hợp hơn em”. Trên bàn làm việc, em chỉ để lại lá đơn xin nghỉ việc.

Thời gian thoi đưa, em đến Hàn Quốc, một nơi hoàn toàn không anh. Bắt đầu một công việc mới, một cuộc sống mới không anh. Ở cái tuổi 30 nhưng vẫn đơn chiếc với ký ức về mối tình cũ, em chọn cách bước đi một mình. Lâu lâu em lại lướt ngang Facebook của anh để biết cuộc sống của anh như thế nào, nhưng lâu lắm rồi em không thấy anh update gì trên Facebook và tài khoản gần như bị khóa rồi đến lúc bị khóa hẳn luôn. Qua bạn bè em biết được, anh đã thăng tiến rất nhiều, được cử đi công tác và định cư ở nước ngoài.

Rảo bước trên con đường ẩm thực ở Hàn Quốc và bất giác em bắt gặp một ánh mắt. Không biết cái gì đã đưa em đến với con đường ẩm thực này, chỗ mà khi yêu nhau cả hai hứa là sẽ cùng nhau đi du lịch Hàn Quốc và sẽ đến nơi đây.

Hai ánh mắt chạm lấy nhau, chính là anh của em. Anh bằng xương bằng thịt, chứ không phải ký ức năm nào. Cho đến bây giờ thì em đã tin “Chỉ cần là của nhau, thì chắc chắn sẽ gặp lại”.

YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube