[Tâm Sự] Anh luôn quan tâm em, nhưng chưa bao giờ nói thương em!

|

Anh luôn hiểu, quan tâm, chăm sóc em. Mặc dù anh chưa bao giờ nói thương em.

Em gặp và quen anh ở buổi tiệc sinh nhật của người bạn thân. Ấn tượng lúc đầu cũng không mấy sâu sắc nếu không nói là khá là mờ nhạt. Em chỉ thấy anh dễ thương và vui vẻ. Lúc ấy em và anh chỉ xã giao cười nói bình thường.

Rồi những buổi gặp mặt tình cờ, em và anh cũng xóa dần khoảng cách xa lạ. Những đoạn chat hỏi thăm qua lại, rồi việc anh định hướng học tập cho em. Em dần dần thương anh lúc nào không hay. Quả thật lúc ấy trong em suy nghĩ về anh đã khác. Anh không lạnh lùng như em nghĩ mà rất gần gũi. Anh luôn hiểu, quan tâm, chăm sóc em. Mặc dù anh chưa bao giờ nói thương em.

Nhưng khi em nhận ra anh quan trọng với em như thế nào thì cũng đồng nghĩa với việc em phải ra một quyết định rất khó khăn. Anh cũng thương em nhưng anh không thể đến với em, vì anh sắp đi du học. Anh nói anh thương em và cũng không muốn em chờ đợ vô ích. Anh là con người của tự do, của những cảm xúc bất chợt vì vậy anh sợ khi xa em, khi anh gặp và yêu một người khác sẽ làm tổn thương em.

Mà anh làm vậy cũng đúng thôi, vì nếu em là một cô gái yếu đuối thì anh sẽ chẳng bao giờ buông tay em. Nhưng em thì lại rất mạnh mẽ nên anh chắc chắn dù có xa anh thì em vẫn sống tốt. Ngày cuối cùng anh đi với em, bóng anh khuất dần sau ánh đèn đường, nước mắt tuôn trào và câu nói “Em thương anh” chưa một lần được thốt ra khiến tim em thắt chặt. Thế là đêm ấy, em thức trắng.

Cả em và anh đều quyết định chấm dứt mối quan hệ ấy vì anh không muốn có thêm một sự lừa dối nào nữa với bản thân em và anh. Thế là em và anh không còn liên lạc, không còn hẹn hò, không còn giận hờn. Em vùi đầu vào bài vở học tập, cất giấu tình cảm bi thương này cùng với những món quà anh tặng vào một góc thật xa trên gác mái.

Vì em mạnh mẽ nên em sẽ quên anh dễ dàng thôi!

Vì em mạnh mẽ nên sẽ chỉ nhớ anh trong thầm lặng, để duy nhất mình em biết.

Vì em mạnh mẽ nên chỉ cần nói “Anh thương em“ là đủ, rồi anh ra đi mà em không hề khóc và chẳng thể níu kéo.

Vì em mạnh mẽ nên trước anh, em vẫn là cô gái đầy kiêu hãnh và bất cần.

Em bắt đầu những chuỗi ngày khó nhọc để quên anh. Hàng ngày đến lớp, em chỉ cắm đầu vào học tập, chẳng trò chuyện với ai. Em im lặng để che đi nỗi đau của mình trước gia đình và bạn bè. Có những phút bất chợt ánh mắt em ướt đẫm, là vì em nhớ anh hay là em tội nghiệp cho chính bản thân mình. Hôm nay là ngày em tốt nghiệp cấp ba, một con đường dài phía trước đang đón chờ em.

Cảm ơn anh đã luôn bên cạnh quan tâm em, nhưng lại không bảo rằng "anh thương em". Cảm ơn anh đã xuất hiện và đi cùng em một đoạn đường. Và cảm ơn anh, cảm ơn khi đã buông tay em rồi rời đi, không để lại bất kì lời hứa nào cho người ở lại. 

Người ta thường nói "tình đẹp là tình dang dở". Với em, anh là một "chuyện tình đẹp" của thuở vừa biết yêu. Kết thúc chuyện tình này, em sẽ tập yêu chậm và cảm nhận sâu. Vì những gì vội vã thì cũng sẽ ra đi một cách nhanh chóng. Vì tất thảy nông nỗi, bất chợt sẽ trôi tuột và xóa bỏ khi gặp trở ngại.

Em chưa bao giờ hối hận khi đã rung động và xuyến xao trước anh. Và vì em mạnh mẽ nên dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ bước thật vững vàng và tìm cho em một bàn tay sẵn sàng đi cùng em qua bao khó nhọc. 

Tạm biệt anh, "tình đầu dang dở" của em. 

loading...
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube