Suy ngẫm cách xử sự của người đàn ông tật nguyền và đám đông vô tâm

|

Mới đây, một trang mạng xã hội nổi tiếng đã đăng tải vài dòng cảm nhận kèm hình ảnh mà nhìn vào, bạn sẽ ngay lập tức cảm thấy xúc động, và thoáng đâu đó, hai chữ "vô-tâm" lại vờn quanh suy nghĩ bạn.

"<Cảm nhận cuộc sống>

Câu chuyện người phật tử chân chính, cái biển báo và và chiếc xe không thể dắt bộ... 
Mong rằng sẽ có một lối đi khác dành riêng cho những người như chú để có thể bày tỏ lòng thành nơi cửa Phật".

Trước cổng chùa linh thiêng với biển báo: "Nơi tôn nghiêm, xin vui lòng xuống xe dẫn bộ. Cảm ơn!", người đàn ông bị liệt hai chân không thể xuống xe, lại càng không thể dắt bộ, nên chỉ có thể khom lưng xuống bày tỏ lòng thành của mình. (Ảnh: FB Beatvn)
Trước cổng chùa linh thiêng với biển báo: "Nơi tôn nghiêm, xin vui lòng xuống xe dẫn bộ. Cảm ơn!", người đàn ông bị liệt hai chân không thể xuống xe, lại càng không thể dắt bộ, nên chỉ có thể khom lưng xuống bày tỏ lòng thành của mình. (Ảnh: FB Beatvn)

Với sự phát triển của truyền thông như hiện nay, những tấm ảnh cảm động xuất hiện với tần suất ngày càng nhiều, với nội dung truyền tải sự thương cảm, đánh động lòng trắc ẩn xót xa của nhiều người, và đôi khi còn chỉ rõ sự vô tâm của đám đông. Tấm ảnh này là một ví dụ điển hình.

Qua những dòng bình luận đối lập của người xem, ta có thể thấy rõ điều đó.

Suy ngẫm cách xử sự của người đàn ông tật nguyền và đám đông vô tâm

Suy ngẫm cách xử sự của người đàn ông tật nguyền và đám đông vô tâm

Một số bình luận của các bạn trẻ khi xem bức ảnh đáng suy ngẫm trên. (Ảnh chụp màn hình)
Một số bình luận của các bạn trẻ khi xem bức ảnh đáng suy ngẫm trên. (Ảnh chụp màn hình)

"Có khi nào người trong chùa ngại xe bẩn nên nhát giúp chú đó vào trong không?", hay như: "Một đống người ở trong không có ai ra đỡ người ta vào được ư?" là nhiều trong số bình luận điển hình của các bạn trẻ. Tuy nhiên, vẫn có những ý kiến phản bác lại rằng đang trong giờ giảng kinh, ai lại quay ra sau, lo ra nhìn xem động tĩnh xung quanh thế nào. Vậy là một người khác lại bày tỏ ý kiến: "Sao người chụp ảnh không giúp người ta vào gần hơn?", hoặc: "Nếu gặp, chân thành tôi có thể bế chú vào trong...". Đây chẳng phải là minh chứng rõ ràng của sự vô tâm với những hoàn cảnh khó khăn xảy ra trước mắt ư? Trong khi người chứng kiến hoàn toàn có khả năng giúp đỡ họ.

Suy ngẫm cách xử sự của người đàn ông tật nguyền và đám đông vô tâm

Nếu có mặt tại đó, bao nhiêu người trong chúng ta sẽ giúp đỡ người đàn ông ấy đến gần "vị thần" trong lòng?
Nếu có mặt tại đó, bao nhiêu người trong chúng ta sẽ giúp đỡ người đàn ông ấy đến gần "vị thần" trong lòng?

Cửa Phật vốn là nơi chào đón tất cả mọi thành phần từ già, trẻ, lớn, bé, sang trọng, bần cùng... Là chốn con người ta tìm đến để mong cầu chút bình yên, chút an tĩnh, chút hi vọng, không chỉ từ "vị thần" tôn kính trong lòng họ, mà còn từ con người với nhau. Một người tàn tật, với tất cả sự tôn kính của mình, đã tuân thủ nghiêm ngặt biển báo trước chùa mà không chạy xe thẳng vào trong, càng không thể bước xuống dắt xe dẫn bộ với đôi chân tật nguyền, chỉ biết cúi gập tấm lưng để bày tỏ lòng thành. Và rồi, nếu có mặt tại đó, bao nhiêu người trong chúng ta sẽ giúp đỡ người đàn ông ấy tiến đến gần hơn "vị thần" trong lòng mình?

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube