Sự thật cảm động đằng sau những quả cam của mẹ

|

Bạn có thường thầm trách cha mẹ đã ép uổng mình làm những việc vô nghĩa? Câu chuyện dưới đây sẽ khiến bạn phải ngẫm nghĩ lại về nỗi lòng cha mẹ.

(Ảnh: Internet)
(Ảnh: Internet)

Năm cô 9 tuổi, cha cô bỏ mẹ con cô ra đi sau căn bệnh ung thư dạ dày quái ác, hành hạ nhiều tháng trời. Sự mất mát đó là một nỗi đau không tả nổi, là vết dao cứa sâu vào trái tim yếu đuối của người mẹ, nhưng đó cũng là một thử thách để cô con gái hiểu thấu tình mẫu tử thiêng liêng vô bờ bến.

Cô vẫn còn nhớ như in giờ phút đau thương đó, khi cha nắm chặt tay mẹ con cô và từ từ trút hơi thở cuối cùng. Trước khi đi, người cha đã dặn dò: “Con của chúng ta còn bé lắm! Em hãy kiên cường lên nhé!”, bàn tay cha thõng dần, yếu ớt và lạnh ngắt, kèm theo đó là tiếng khóc tức tưởi đau đớn như xé nát bầu trời của hai mẹ con cô.

Sau sự ra đi của cha, căn nhà trở lên yên ắng vắng vẻ đến lạ thường. Mẹ cô cũng không còn yếu đuối nữa mà dường như đã mạnh mẽ lên gấp bội. Cuộc sống của hai mẹ con cô cũng thay đổi hoàn toàn so với quá khứ. Ngày trước cha cô đi làm xa, mẹ ở nhà nội trợ nhưng bây giờ dù đã yếu nhưng bà vẫn mở cửa hiệu tạp hóa để kiếm sống.

Căn nhà đã được bán đi để trả khoản nợ tiền viện phí cho cha, hai mẹ con cô chỉ trông chờ duy nhất vào cửa hiệu bé xíu nằm nép mình trên một góc chợ. Dù nghèo đói nhưng tối nào, sau bữa ăn cô cũng được ăn một quả cam chua chua thơm thơm.

Bà đã chăm sóc cô khác hoàn toàn với những thói quen trong quá khứ và luôn bắt cô ăn cam. Bà thường vân vê quả cam, lau sạch vỏ và bắt con gái ăn hết. Khi nhìn con ăn hết trái, bà mỉm cười mãn nguyện.

(Ảnh: Internet)
(Ảnh: Internet)

Nhưng dường như trước áp lực của người mẹ và ngày nào cũng phải ăn một quả cam sau bữa tối, cô con gái đã coi nó là cực hình. “Con không thích cam, tại sao ngày nào mẹ cũng bắt con ăn cam thế?” Người mẹ đáp lại: “Con đã lớn và con nên nghe lời mẹ.” Tuy nhiên, cô vẫn một mực từ chối trái cam từ tay của mẹ mình.

“Chỉ vì cam rẻ, trong khi mẹ không có đủ tiền mua cho con những trái cây đắt tiền khác,” người mẹ nói xong và bật khóc nghẹn ngào. Cô cảm thấy bất lực trước những giọt nước mắt của mẹ và miễn cưỡng ăn nó.

Thời gian qua đi, giờ cô cũng đã thành một nữ sinh viên đại học 19 tuổi xinh đẹp, khỏe mạnh. Mẹ cô đã già. Chỉ có cửa hiệu tạp hóa nhỏ xíu là vẫn còn nguyên vẹn không thay đổi. Mẹ cô vẫn khắt khe trong chuyện ăn uống và bắt con gái phải ăn cam sau mỗi bữa tối. Cô cũng không còn phản đối dữ dội dù rằng trong thâm tâm cô không hề muốn một chút nào.

Cuối tuần đó, cô được mẹ giao cho trông cửa hiệu tạp hóa. Khách vắng, không có việc gì làm, cô một mình ngồi dọn dẹp đồ đạc trong nhà. Khi động đến tấm nệm cũ kĩ, cô bất giác nhìn thấy một cuốn sách đã ngả màu ố vàng, bìa sách rách tươm nhưng vẫn được mẹ để dưới gối hàng ngày. Tò mò lật giở từng trang, đập vào mắt cô là hình ảnh một quả cam và hình vẽ mô phỏng cơ thể người. Mẹ cô đã dùng bút gạch chân dòng chữ: “Ăn một quả cam mỗi ngày sẽ chống bệnh ung thư dạ dày”.

Dạ dày ư? Căn bệnh quái ác đó đã cướp đi người cha thân yêu của cô. Trái cam ư? Giờ cô đã hiểu vì sao mẹ cô lại khắt khe với cô, bắt cô ăn thứ mà cô ăn quá nhiều đến phát chán. Cho đến bây giờ, cô mới thực sự hiểu những gì mẹ cô đã đang và sẽ làm cho con cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.

 

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube