Song Sinh

Người ta hay nói rằng, kiếp trước chúng tôi ắt hẳn phải là những người có duyên nợ, duyên nợ nhiều đến nỗi đến chết cũng không thể rời xa được nhau nên chúng tôi được hóa kiếp để trở thành anh em song sinh ở kiếp này. 

Song Sinh

Tôi băn khoăn không biết kiếp trước của chúng tôi như thế nào, có thứ duyên nợ vĩ đại ra sao, nếu có thể tôi muốn được trở lại kiếp trước đó. Vì kiếp này của chúng tôi chẳng mấy tốt đẹp gì.

Chúng tôi chào đời vào ngày cuối cùng của mùa đông, một ngày rất lạnh, và mẹ của chúng tôi đã rất đau. Mẹ thường nói với chúng tôi rằng, khi sinh một đứa con thì đau như gãy gập cả xương sống, nỗi đau của mẹ còn nhân làm đôi. Tôi sinh ra trước em gái của tôi chỉ 6 phút, tôi được làm anh cả. Thời đó, tên “Linh” đang bắt đầu thịnh hành, hầu như nhà ai cũng đặt tên cho đứa trẻ nhà mình như vậy, mẹ tôi cũng đặt tên đó cho cả hai chúng tôi. Tôi là Nhật Linh, còn em tôi là Trúc Linh. Sau này, khi hai đứa trẻ quá giống nhau, được ăn mặc những bộ quần áo giống nhau, lúc nào cũng ở cạnh nhau và tên của chúng cũng giống nhau khiến mẹ bực mình, bà chỉ gọi tôi là Nhật còn em tôi là Trúc.

Tôi đang nhìn vào gương mặt em gái của tôi, mọi đường nét đều y chang như tôi có điều dịu dàng hơn và thon nhỏ hơn, giống như một tôi khác đang đội tóc giả dài và mặc váy đang ngồi trước mặt tôi vậy, cái tôi đó đầy nữ tính, thánh thiện, và trong sạch vô ngần, em cất lời với tôi:

 -  Anh ở đây có phải chịu khổ nhiều không?

Tôi lắc đầu.

Mọi người xung quanh quay lại nhìn chúng tôi, người ta đang giám sát cuộc nói chuyện giữa chúng tôi, người ta tò mò vì gương mặt của cô gái thăm tù gần như giống y hệt tên tù nhân đối diện cô ấy. Tôi cảm thấy căng thẳng rất nhiều từ khi bị đưa vào nơi này, tôi lấm lét nhìn xung quanh, lí nhí nói điều gì nhưng lại thôi.

Tôi không biết vẻ ngoài của chúng tôi đã dần dần khác nhau từ lúc nào, từ lúc nào mọi người càng ngày càng dễ phân biệt giữa hai anh em tôi. Có thể là từ lúc tóc em tôi dài ra còn cha tôi thì lôi tôi đi cắt tóc, có thể là từ lúc rổ đồ chơi của cả hai đầy lên và cha không bao giờ mua những món đồ chơi giống nhau cho hai đứa, có thể là từ lúc em tôi mặc váy xòe rất xinh còn tôi chỉ luôn có áo và quần. Khi bắt đầu đi học, cha mẹ dần tách hai anh em tôi ra, tôi được đi học sớm hơn, em học sau tôi một lớp, cha mẹ muốn tôi học ban tự nhiên còn em học ban xã hội, càng lớn sẽ càng chẳng được ở cạnh nhau nhiều. Ở tuổi dậy thì, em có ngực, tóc dài ngang vai, bắt đầu biết trang điểm và thích đi mua sắm với mẹ, còn tôi thì chỉ cao nhổng lên, gầy gò, vùi đầu vào máy tính và căm ghét sự im lặng của cha tôi. Cha tôi thực sự không phải là người dễ gần gũi, cha chỉ là người cha, đi làm tối ngày, trở về với tiền và quà trên tay, không mấy khi ở bên con cái, thậm chí khi muốn hỏi các con điều gì ông đều nói qua vợ mình. Mẹ tôi thì đã nói quá nhiều rồi, mẹ cũng thân với em hơn, hay rủ rỉ với em vì em là con gái.

Tôi chỉ muốn được giống như Trúc, được ở cạnh e