Rớt nước mắt trước nghị lực phi thường của “cô gái hóa chất”

|
Đang là sinh viên năm thứ 3 của trường ĐH Lâm nghiệp, nữ sinh viên xinh đẹp đã bị bỏng 80% cơ thể trong nỗ lực cứu bạn cùng phòng khi vụ nổ hóa chất xảy ra.
 
Xem thêm:
 
 
Chuyện từ “cô giáo đặc biệt” của trẻ mồ côi
 
Tình cờ trong một lần ghé thăm Trung tâm công tác xã hội tỉnh Nghệ An, tôi đã rất ấn tượng với cách “dạy học” của một cô gái “đặc biệt”, đó là Nguyễn Thị Thúy Hằng (SN 1989), quê ở thị trấn Nam Đàn (Nghệ An) – Nhân viên y tế ở đây. Vào những buổi tối, khi mọi người quây quần bên nhau sau một ngày dài làm việc mệt mỏi, thì đó cũng là lúc “cô Hằng” lại bắt đầu một công việc khác, “dạy học” cho các em nhỏ trong Trung tâm, là những đứa trẻ tật nguyền, mồi côi bị cha mẹ bỏ rơi được “gom” về nuôi dưỡng tại đây. Nhìn Hằng vui vẻ, ít ai biết rằng, Nguyễn Thị Thúy Hằng cũng đã một lần từ cõi chết trở về, nhưng nhờ có niềm tin, nghị lực và lòng khao khát cuộc sống đã giúp cô vượt lên tất cả, chiến thắng trước “lưỡi hái” tử thần.
 
 
"Cô gái hóa chất" Nguyễn Thị Thúy Hằng hôm nay (Ảnh: Tình hình)
 
Ngược dòng thời gian, trở về những tháng năm mà Hằng gọi là những ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời, ngày ấy, dù cuộc sống khó khăn nhưng bố mẹ vẫn luôn quan tâm chăm lo việc học hành của em, với mong ước con gái sau này sẽ trưởng thành, thoát khỏi cảnh quê mùa, nghèo khó. Mùa tuyển sinh Đại học năm 2007 đến, Hằng thi đậu vào khoa Công nghệ sinh học - Trường Đại học Lâm nghiệp Hà Nội.
 
Vụ tai nạn bất ngờ
 
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, vào khoảng 8 giờ sáng, thứ 4 ngày 28/4/2010, khi đó em đang là sinh viên năm thứ 3, trong lúc em cùng các bạn lên phòng thí nghiệm của Trường Đại học Lâm nghiệp thực hành thì xẩy một vụ hỏa hoạn. Khi em đang thực nghiệm thì thấy phòng bên cạnh khói bốc lên nghi ngút, em không kịp suy nghĩ liền lao vào kéo cô bạn ra khỏi đám cháy, đúng lúc đó các bình thủy tinh đựng hóa chất trong phòng thí nghiệm cũng nổ tung tóe, cộng với khói tỏa dày đặc, chúng em không thể nhìn thấy đường nào để ra cửa nữa!
 
 
Thúy Hằng trong những ngày còn điều trị tại bệnh viện (Ảnh: Tình hình)
 
Không còn cách nào khác, em đã dùng chiếc bình cứu hỏa đập mạnh lên cửa kính, rồi ôm cô bạn nhảy ra ngoài thoát thân. Khi em tỉnh lại, mọi người giấu em  và nói rằng, cô bạn ấy khỏe hơn nên đã xuất viện trước nhưng kỳ thực, đến khi em ra trường thì mới biết là bạn em đã không thể qua khỏi vụ tai nạn. Chúng em ôm nhau nhảy từ cửa kính tầng 2 phòng thí nghiệm xuống đất, trong khi bạn em sức khỏe thường ngày cũng đã yếu, khói cháy làm bạn ấy đã bị ngạt.
 
Về phần Hằng, vụ tai nạn đã làm em bỏng toàn thân (trên 80%), phải nằm điều trị gần 1 năm tại Bệnh viện bỏng Quốc gia. Sau những chuỗi ngày tháng nằm điều trị đau đớn do bị bỏng sâu hoắm, em còn phải chịu đựng thêm 15 lần mổ để các bác sĩ ghép lại phần da bị bỏng. Chi phí cho cả đợt điều trị kéo dài dai dẳng, cho đến khi Hằng khỏe lại, số tiền đã lên đến gần 1 tỷ đồng. Đã có những lúc Hằng nghĩ đến cái chết, như một sự giải thoát nhưng rồi em nghĩ đến bố mẹ mà quên đi đau đớn để vượt qua tất cả. “Em thấy mình cần phải sống, để bù đắp sự hy sinh của bố mẹ và sự mong mỏi, động viên của bạn bè, người thân”, Hằng tâm sự.
 
Nghị lực phi thường
 
Cuối năm 2010, khi vết thương đã dần bình phục, nhờ sự động viên, giúp đỡ của thầy cô và bạn bè trong Trường Đại học Lâm nghiệp, Nguyễn Thị Thúy Hằng lại tiếp tục thực hiện ước mơ giảng đường bằng chiếc máy tính xách tay do một nhà hảo tâm trao tặng. Hàng ngày, dù nằm trên giường bệnh nhưng thông qua mạng internet, Hằng đã học và trả bài qua Gmail cho thầy cô để theo kịp kiến thức chương trình học còn dang dở.
 
 
Công việc thường ngày của Thúy Hằng tại Trung tâm Công tác xã hội Nghệ An (Ảnh: Tình hình)
 
Với nghị lực bản thân và sự giúp đỡ của bạn bè, thầy cô mà đặc biệt nhất là người mẹ, đến tháng 6/2011, Nguyễn Thị Thúy Hằng đã tốt nghiệp ra trường với tấm bằng loại giỏi. Ngày đó, Hằng như một tấm gương vượt qua hoàn cảnh, đã chiến thắng số phận, chiến thắng bản  thân mình vượt lên tất cả. Và có lẽ, người vui nhất không ai khác chính là bố mẹ Hằng, ngày Hằng nhận bằng tốt nghiệp, nước mắt bố mẹ đã rơi vì sự cố gắng của con gái. Thế nhưng, gần 2 năm cầm tấm bằng loại giỏi của mình gõ cửa các cơ quan, đơn vị trong và ngoài tỉnh, Hằng chỉ nhận được những sự “im lặng” đằng đẵng hay những cái “lắc đầu”. Mãi đến tháng 4/2013, cơ duyên đã đưa Hằng gặp được ông Lê Trung Thực - Giám đốc Trung tâm công tác xã hội tỉnh Nghệ An. Nhờ sự bao dung, độ lượng của ông Thực, cuộc đời đau khổ của Hằng đã bước sang một bước ngoặt mới.
 
 
Thúy Hằng cùng với giám đốc Nguyễn Trung Thực, ân nhân của đời mình (Ảnh: Tình hình)
 
Công việc hiện nay của Nguyễn Thị Thúy Hằng là làm ở phòng y tế của trung tâm, chăm lo sức khỏe cho trẻ bị đau ốm. Ngoài ra, Hằng còn tham gia sản xuất, đóng gói hương thẻ để trung tâm bán ra thị trường. Những buổi tối, Hằng trở thành “cô giáo”, hướng dẫn trẻ em em mồ côi trong trung tâm học bài. Trước lúc chia tay với chúng tôi, Hằng “bật mí”, em đang hạnh phúc với tình yêu vừa chớm của đời mình, một tình yêu đích thực sẽ đưa đời em đến với ngã rẽ mới, mật ngọt hạnh phúc.
loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube