Rơi nước mắt với lá thư và những hình ảnh cuối đời của thiếu úy Trâm

|

Sau rất nhiều nỗ lực của các bác sĩ Bệnh viện K, và cả nghị lực chiến đấu kiên cường với bệnh tật của chính mình, căn bệnh ung thư phổi quái ác đã mang chị Trâm ra đi mãi mãi ở tuổi 25, vào lúc 14 giờ ngày 27/7 tại nhà riêng ở phường Thạch Quý (Hà Tĩnh).

Chiến trường bệnh tật cũng là một chiến trường đầy khốc liệt đã lấy đi nhiều sinh mạng vô tội. Và người chiến sĩ công an nhân dân Hà Tĩnh – Thiếu úy Đậu Thị Huyền Trâm đã trút hơi thở cuối cùng trên chiến trường ấy, để lại niềm tiếc thương vô vàn cho gia đình, người thân, bạn bè và hàng triệu trái tim người Việt.

Sự hi sinh của một người mẹ và nghị lực chống chọi với bệnh tật của chị Trâm đã khiến rất nhiều người phải khâm phục, cảm động. Nhưng dù tỏ ra mạnh mẽ để mọi người thấy mình “vẫn ổn”, thì chị Trâm cũng không thể tự lừa dối bản thân về tình trạng sức khỏe đang xuống dốc không phanh do căn bệnh nghiệt ngã đã mang đến cho chị.

Rơi nước mắt với lá thư và những hình ảnh cuối đời của thiếu úy Trâm

Chồng đã luôn bên cạnh khi chị Trâm viết lá thư cuối cùng trên giường bệnh. (Ảnh: Internet)

Trong những ngày điều trị bệnh ngắn ngủi, chị Trâm đã viết một lá thư gửi lại những lời tâm sự mà chưa một lần nói ra. Lá thư ấy chứa đựng tất cả tình yêu thương dành cho gia đình và còn vương một chút nuối tiếc, vì phải ra đi quá sớm khi chị còn chưa thể làm được gì nhiều cho những người mà mình thương yêu nhất.

Phải chi ông trời cho chị thêm một chút thời gian nữa thôi thì cuộc đời chị có lẽ sẽ bớt dở dang phần nào! Nhưng trời đã kêu rồi thì chị phải “dạ!”. Những dòng tâm sự đẫm nước mắt của chị khiến ai nấy đều không thể kiềm được nỗi xúc động xen lẫn đau lòng.

Nội dung bức thư mà chị viết:

"Gửi gia đình và người đàn ông của em.

Từ bé, con lớn lên trong truyền thống gia đình là Công an, dù luôn nghĩ rằng mình không vào được đâu, nhưng mỗi lần nhìn vào bộ đồ của bố mẹ treo ở tủ cạnh bàn thờ bố, con càng ao ước được học trường bố học, mặc màu áo bố mặc, kiểu như để an ủi mình cũng có kỷ niệm về bố dù khi bố mất con còn đỏ hỏn.

Mất 2 lần để thực hiện 1 giấc mơ, nỗi đau lúc thất bại không là gì nếu đến được thành công. Con học 5 năm học viện, ngày con đỗ, mẹ và anh tự hào thế nào con còn giật mình vì dường như còn vui hơn cả con.

Đó là ngày mà con không bao giờ quên, không phải vì mình vui thế nào mà hôm đó mẹ và anh đã xúc động thế nào. 12 năm đi học, 6 năm đèn sách, con không giúp được mẹ gì cả, chỉ biết học, mẹ là người hiểu con nhất, biết con học được gì và yếu gì, mẹ thấy con không theo kịp lớp học thêm mẹ không ngại thuê gia sư dù 1 tay mẹ vừa kiếm tiền vừa lo nội ngoại.

1 đứa học lực như con mà đỗ Học viện thì 100 người cả 100 người, kể cả thầy cô giáo nói là vì con có người mẹ như mẹ. Thế rồi ra trường, đi làm được mấy tháng, quen, yêu rồi lấy chồng. Tính ra cuộc đời mình chưa làm được gì, chưa biết gì. Mình lấy về có bầu liền, cả nội ngoại vui trông thấy, được 1 cu cậu, mình lại thấy sự hạnh phúc, tự hào đó ở mọi người.

Đáng lẽ cuốn sách chỉ nên dừng ở đó và happy ending. Nhưng mình phát hiện ra tế bào ung thư khi mang thai tháng thứ 5, ung thư giai đoạn cuối. Sức khỏe mình, mình biết chứ, nhưng nhiều người thương mình cố giấu. Rồi sau tất cả, chấp nhận và cùng bên mình chữa trị. Vốn không thích tự xoáy sâu vào cái không vui của mình. Mình nghĩ lại thời gian qua mình đã sống, thực sự còn quá nhiều điều mình muốn làm. Nhưng rất may mình có gia đình, người thân, bạn bè đã sát cánh bên mình lúc này.

Nghĩ xem, quan trọng gì sống bao lâu, sống thế nào mới đúng. Nhưng nếu có phép màu, cho mình thêm 5 năm nữa, hoặc 1, 2 năm nữa khỏe mạnh chút, mình chuẩn bị một vài thứ cho những người mình thương yêu, chứ đừng để ốm đau mãi rồi đi.

Bây giờ trong mình mọi thứ đã qua đều là kỷ niệm quý giá. Những gì đang có là tận dụng để cho mọi người biết mình yêu mọi người thế nào. Và mỗi lần nhìn lại HVCS, đó chính là thời thanh xuân đẹp đẽ, sức sống và đáng sống nhất của mình".

Rơi nước mắt với lá thư và những hình ảnh cuối đời của thiếu úy Trâm

Gấu được chăm sóc ở Bệnh viện phụ sản Trung ương. (Ảnh: Internet)

Rơi nước mắt với lá thư và những hình ảnh cuối đời của thiếu úy Trâm

Lần đầu cũng là lần cuối mẹ con chị được bên nhau. (Ảnh: Internet) 

Một tuần trước khi mất, ngày 21/7, chị Trâm đã được gặp con trai mình là bé Gấu. Người mẹ trẻ đã không giấu được hạnh phúc khi lần đầu nhìn thấy con. Nhưng niềm an ủi và động lực sống to lớn ấy cũng đã không mở ra cho cuộc đời chị một phép màu là được hồi phục sức khỏe và tự tay chăm sóc con mình như bao người mẹ khác. Suốt gần 1 tiếng rưỡi đồng hồ của ngày hôm ấy, mẹ con chị đã bên nhau lần đầu và cũng là lần cuối trong đời.

Rơi nước mắt với lá thư và những hình ảnh cuối đời của thiếu úy Trâm

Chị Trâm trong vòng tay mẹ trước khi được đưa về quê nhà. (Ảnh: Internet)

Sáng ngày 26/7, tình trạng sức khỏe của chị Trâm xuống dốc trầm trọng, chị kiệt sức nằm trong vòng tay mẹ. Chiều cùng ngày, chị được gia đình đưa về quê nhà Hà Tĩnh và trút hơi thở cuối cùng vào 14 giờ ngày 27/7.

 

loading...
;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube