Rơi nước mắt trước hai vợ chồng ăn mày và câu chuyện về chữ hiếu

|

Đã bao lâu rồi bạn không trò chuyện cùng cha mẹ? Những bữa cơm gia đình có phải lúc nào bạn cũng có mặt không? Những câu hỏi tưởng chừng đơn giản này không dễ để trả lời chắc chắn. Đôi khi, vì chạy theo những điều khác mà chúng ta vô tình quên đi tình cảm gia đình. Nhưng dù có ra sao, gia đình vẫn mãi là bến đỗ bình yên cho những người con lầm lỡ, cũng như nhân vật Thiên Trì trong câu chuyện sau đây vậy.

Vào ngày kết hôn, mẹ hỏi tôi: "Hai người trông giống ăn mày ngồi ở nơi vắng vẻ kia là ai vậy?".

Tôi nhìn sang thì thấy một đôi vợ chồng già nhưng không giống những người ăn xin vì quần áo họ mặc trông còn mới. Có thể vì cái lưng còng, bên cạnh họ còn có cây gậy nên mẹ tôi tưởng lầm. Lúc đó, mẹ bảo với tôi rằng Thiên Trì vốn là cô nhi nên không thể có người thân đến dự, nếu không phải chỗ quen biết thì hãy đuổi họ đi. Nhưng tôi vẫn quyết định hỏi thử anh. Tôi rất bất ngờ khi Thiên Trì giật mình hoảng loạn khiến cho những bó hoa tôi đang cầm trên tay rơi "bịch" xuống đất, cuối cùng, anh ấp úng nói họ chính là ông chú và bà thím của mình. Tôi dựa vào vai anh, trách cứ nhẹ nhàng rằng có người thân đến mà không nói sớm để đặt thêm cho họ một bàn, đâu thể để họ hàng thân thích ngồi ở bàn dự bị được. 

Lúc mời rượu, Thiên Trì cũng không có ý đi đến bàn của ông chú và bà thím. Tôi nhìn qua, thấy họ cúi mặt xuống đất, nghĩ ngợi một hồi mới kéo Thiên Trì đến đó kính rượu. Ông chú và bà thím đã ngạc nhiên nhìn tôi. Lúc ấy, tôi mới được dịp nhìn rõ họ, đầu tóc hai người đã bạc trắng hết cả, chắc cũng phải tầm bảy tám chục tuổi, đôi mắt của thím rất sâu, tuy đối diện tôi nhưng ánh mắt cứ lờ đờ, còn chân phải của ông chú lại là một khoảng trống không. Tôi giật mình nhận ra, bà thím đã bị mù, ông chú lại bị què, sao trên đời lại có một đôi vợ chồng như thế... Tôi đi sang dùng tay dìu họ, lúc ấy không hiểu tại sao bà thím lại nước mắt đầm đìa, chảy mãi không thôi, còn ông chú thì chẳng nói chẳng rằng lấy tay vỗ nhẹ vào lưng bà. Tôi thật muốn khuyên nhủ họ vài câu, nhưng Thiên Trì đã kéo tôi rời khỏi. Tôi nói với Thiên Trì rằng: "Đợi đến khi họ về nhà hãy cho họ chút tiền đi, tội nghiệp quá. Hai người đều bị tàn tật cả, những tháng ngày sau này không biết ông bà phải sống thế nào đây". Thiên Trì gật gật đầu không nói gì cả, chỉ ôm chặt lấy tôi.

Vài năm trôi qua, trong một dịp tình cờ, tôi mới biết được sự thật về ông chú, bà thím kham khổ tật nguyền ngày đó, thì ra, họ chính là... cha mẹ ruột của Thiên Trì, là cha mẹ chồng của tôi.

Đến đây, bạn có nghĩ Thiên Trì là người con bất hiếu, đã bỏ rơi cha mẹ mình? 

Rơi nước mắt trước hai vợ chồng ăn mày và câu chuyện về chữ hiếu

Sống cùng nhau mấy năm, nhưng cứ đến đêm trừ tịch hoặc trung thu, Thiên Trì đều rầu rĩ rồi cáo bệnh, không ăn bữa cơm gia đình. Tôi hỏi mãi, anh mới cho biết là do nhớ đến ông chú, bà thím và cha mẹ đã mất của mình. Tôi muốn cùng anh đi thăm họ, nhưng anh lại trả lời đường xá khó đi, chờ khi thông đường, có con có cái rồi đi thăm sau. Thật lòng, lúc đó tôi rất muốn nói: "Đợi đến khi chúng ta có con rồi, chắc họ đã không còn nữa!", nhưng vẫn giữ trong lòng, chỉ bảo rằng hãy gửi chút tiền và đồ dùng cho họ.

Giữa kì trung thu năm thứ hai, tôi phải công tác xa nhà, nhớ chồng, nhớ gia đình nên không tài nào ngủ được. Nghĩ rằng Thiên Trì cũng sẽ nhớ tôi như vậy, tôi bèn mở máy vi tính, tạo một cái nick với tên "Lắng nghe lòng bạn" rồi dò tìm tên anh trên mạng để chọc ghẹo một chút. Khung chat mở lên, tôi dò hỏi nhiều điều, và câu trả lời nào của anh cũng làm tôi vừa ý. Sau một lúc tâm sự, Thiên Trì đã kể một câu chuyện mà tôi không bao giờ nghĩ tới.

"30 năm trước, cha tôi lúc ấy đã gần 50 tuổi rồi mà vẫn chưa lấy được vợ, vì bị què cộng thêm gia cảnh nghèo khó nên không cô gái nào muốn gả về gia đình ông. Về sau, trong làng có một ông lão ăn xin dẫn theo cô con gái mù. Ông già đó bệnh rất nặng, cha tôi thấy họ đáng thương liền bảo vào nhà nghỉ ngơi. Thật không ngờ, vừa nằm xuống thì không dậy được nữa, sau này, con gái của ông đã được gả cho cha tôi. Hai năm sau, tôi ra đời.

Ba mẹ tôi không thể trồng trọt được, không có thu nhập, đành phải tách hạt bắp cho người ta, một ngày lột đến cả mười ngón tay đều sưng rộp lên chảy máu, ngày hôm sau liền quấn tấm vải rồi tách tiếp.

Vì để cho tôi được đi học, trong nhà ba mẹ nuôi ba con gà mái, hai con đẻ trứng bán lấy tiền, con còn lại đẻ trứng cho tôi ăn. Mẹ bảo rằng những lúc bà đi xin ăn ở trong thành phố, nghe nói các đứa trẻ trong thành đi học đều được ăn trứng gà, con nhà chúng ta cũng được ăn, sau này nhất định sẽ thông minh hơn bọn nó.

Do vậy, trước sau, họ đều không ăn mấy quả trứng đó mà để dành cho tôi. Có lần, tôi thấy mẹ sau khi đánh quả trứng vào nồi, bà đã dùng lưỡi liếm liếm những lòng trắng còn sót lại trong vỏ, tôi liền ôm lấy bà khóc sướt mướt. Sau đó, tôi nhất quyết không chịu ăn trứng nữa. Cha tôi biết được, đã tức giận đến mức muốn dùng gậy đánh mẹ. Cuối cùng tôi đã thỏa hiệp với điều kiện là chia đều quả trứng cho ba người cùng ăn. Tuy nhiên, mỗi lần dùng bữa, họ cũng chỉ dùng răng nhâm nhi một hai miếng cho có mà thôi.

Những người trong thôn trước giờ đều không hề gọi tên tôi, mà đều kêu là con của ông chồng què, bà vợ mù. Ba mẹ chỉ cần nghe thấy vậy thì nhất định sẽ liều mạng với họ.

Kì thi trung học năm đó, tôi đã thi được giải nhất huyện, khiến cho họ thật sự được nở mày nở mặt. Mọi người trong thị trấn đã chung tay chu cấp tất cả tiền học phí thay nhà tôi. Ngày tiễn tôi lên thành phố học cũng là lần đầu tiên cha bước ra khỏi chốn làng quê này.

Tôi nhớ mãi giây phút đó, khoảnh khắc cha vừa một tay chống gậy, một tay lau nước mắt cho tôi và dặn dò rằng hãy cố gắng học hành, rồi tìm việc làm, lấy vợ tại thành phố luôn, nếu người khác hỏi đến cha mẹ thì cứ nói là trẻ mồ côi để không bị xem thường. Dù tôi có nói thế nào, cha mẹ cũng nhất quyết như vậy. Mẹ tôi vừa khóc vừa nói rằng: "Chỉ cần nói con là con cái của vợ chồng què mù trong làng, mọi người lập tức khinh thường, chế giễu con ngay... Sau này nếu con dẫn vợ thành phố về thì hãy nói chúng ta chính là ông chú và bà thím của con". Tuy nhiên, cha tôi nói lại ngay: "Tốt nhất là đừng có dẫn vợ về nhà, lỡ lúc ấy, mẹ con lại không nhịn được, như vậy sẽ lộ tất cả thì nguy". Họ đã nhắc đi nhắc lại tôi không được làm lỡ việc lấy vợ, không thì cha không còn mặt mũi đi gặp tổ tiên. Sau đó, ông liền dúi mười quả trứng gà đã luộc chín sẵn vào lòng tôi rồi dẫn mẹ đi mất. Nhìn bóng lưng họ dần xa, tôi đã khóc mãi không thôi.

Về sau, tôi quen một người bạn gái. Khi cho rằng thời cơ đã chín muồi, tôi liền dẫn cô ấy về thăm nhà một chuyến. Nào có ngờ, sau khi đến nhà, cô ấy ngay cả cơm còn chưa ăn liền bỏ đi ngay. Tôi đuổi theo, cô ấy đã nói rằng, nếu phải sống với những người như thế, ngay cả một ngày cô ấy cũng không chịu nổi. Nghe xong, tôi tức đến nỗi bảo cô ấy đi được bao xa thì cứ đi. Về đến nhà, mẹ tôi đang khóc nức nở, ba thì luôn miệng trách mắng, bảo tôi không nghe lời họ nói, không muốn để hương hỏa nhà chúng tôi...

Do có vết xe đổ lần trước, khi quen bạn gái thứ 2 (tức vợ tôi bây giờ), tôi rất sợ, nên đành làm đứa con bất hiếu dù trong lòng rất đau đớn".

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Sau khi nghe xong câu chuyện của Thiên Trì, trong tôi dâng lên một cảm xúc khó tả. Sáng hôm sau, tôi quyết định đến gặp giám đốc nói rằng mình có chuyện vô cùng quan trọng cần làm ngay, mọi công việc đều trông cậy vào ông ấy. Sau đó, tôi thu dọn ít đồ và quyết định đến đón cha mẹ chồng về.

Dù đường đi quả thật khó khăn như Thiên Trì đã nói, nhưng nghĩ đến cha mẹ của anh, tôi lại như được tiếp thêm sức lực. Đến nơi, nhìn cảnh cha của Thiên Trì đang bóc những hạt bắp, cây gậy lặng lẽ dựa vào cái chân tàn tật, trông ông còn già hơn rất nhiều so với hôm đám cưới. Mẹ anh thì quỳ dưới đất chuẩn bị thu dọn số bắp đã phơi xong.

Khung cảnh ấy tựa như một bức tranh, trong đó chính là người cha người mẹ hoàn mĩ nhất trên đời.

Đến trước mặt họ, tôi nghẹn ngào nói: "Cha! Mẹ! Con đến đón cha mẹ về nhà đây!". Lúc ấy, cha Thiên Trì đã vừa nói vừa nghẹn trong tiếng ho và những dòng nước mắt trên khuôn mặt chi chít nếp nhăn: “Tôi đã nói rồi mà, thằng con của chúng ta nuôi không hề vô ích!”. Mẹ anh thì ôm chầm lấy tôi, từng hàng từng hàng nước mắt chảy xuống cổ tôi. 

Khi Thiên Trì nhìn thấy ba và mẹ đi cùng tôi về nhà, anh không khỏi lấy làm kinh ngạc, người anh ngây như khúc gỗ, không nói một lời nào. Tôi nói: “Thiên Trì, cha mẹ hoàn mĩ như thế, sao anh lại nỡ để cho họ ở trong vùng núi xa xôi hẻo lánh được chứ?”Thiên Trì khóc không thành tiếng, ôm chặt lấy tôi, hai hàng nước mắt lăn dài xuống cổ tôi giống như mẹ anh vậy.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Người ta thường nói chỉ có con cái từ bỏ cha mẹ, chứ không có cha mẹ nào từ bỏ con mình. Hổ dữ còn không ăn thịt con. Cha mẹ, hai tiếng gọi thiêng liêng ấy ôm trọn tất thảy tình yêu thương trên thế gian này. Hãy quan tâm, chăm sóc cha mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Và đừng ngần ngại cho cha mẹ biết, bạn yêu họ nhiều thế nào!

;
YAN NEWS VIDEO
Subscribe ngay YANNewsTube
Loading...